Editor: Trang Thảo.
hôm nay, Ôn Lâm Ngọc đến cả mí mắt cũng lười nhấc lên.
Bọn họ , cũng định họ. Bọn họ xứng.
Ba Ôn giằng co đơn phương một lúc lâu. Cuối cùng vẫn mở miệng với Ôn Lâm Ngọc câu nào, chỉ từ đầu đến cuối cau mày thật chặt xuống chỗ khác.
Mấy dì giúp việc thấy cuối cùng hai cũng xuống thì đồng loạt thở phào, bữa sáng cũng lượt mang .
Bữa sáng hôm nay là khẩu phần chia sẵn. Mỗi khẩu vị khác nên phần ăn cũng khác . Ôn Lâm Ngọc cúi đầu phần của : canh loãng, trái cây, lượng ít, món ăn sơ sài. Cậu liếc phần của từng khác một lượt, mở miệng : “Khoan .”
Ba đang định cầm dụng cụ ăn thì đồng loạt về phía .
Chỉ thấy Ôn Lâm Ngọc dậy khỏi chỗ . Sắc mặt ba Ôn thoáng dịu đúng một giây. chỉ trong khoảnh khắc , Ôn Lâm Ngọc mặt ông , chút khách khí lấy phần ăn của ông , ném ngược cho ông một bát cháo loãng.
Là ném thẳng. Nước cháo b.ắ.n đầy tay áo ba Ôn, còn văng vài giọt lên mặt.
Ôn Trừng trợn tròn mắt, há hốc miệng, cằm suýt rơi xuống bàn. Mấy dì giúp việc chuẩn bữa sáng cũng theo phản xạ nuốt nước bọt. Phần ăn của Ôn Lâm Ngọc vốn là bọn họ cố ý chuẩn như . Ba năm nay đều thế.
Ba Ôn đột ngột bật dậy. Sắc mặt tối sầm, ông trừng mắt Ôn Lâm Ngọc, thản nhiên xuống ăn phần ăn bàn, quát lớn: “Xin !”
Mặt Ôn vốn khó coi, lúc càng thêm căng thẳng. Bà Ôn Lâm Ngọc bằng ánh mắt cực kỳ thất vọng.
Ôn Lâm Ngọc dường như thấy, cũng chẳng thấy. Cậu chỉ chăm chú ăn phần ăn của , phớt lờ hai . Ăn xong, như coi ai gì, tiện tay cầm bình hoa bàn lên.
Thấy động tác , tất cả đều căng thẳng.
Chẳng lẽ bao nhiêu năm nhẫn nhịn, cuối cùng cũng bùng nổ? Không Ôn Lâm Ngọc định dùng bình hoa đập đầu Ôn tổng chứ?
Ba Ôn tức đến mức cơ mặt giật liên hồi.
Ôn Lâm Ngọc định làm . Không dám, mà là vì quá đông, phiền phức. Cậu đổ nước trong bình , bọc cả hoa lẫn bình , ngay mặt nhét một túi nilon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-18-da-tro-ve-roi.html.]
Cậu tiền. Hoa và bình đều định mang bán. Ý đồ của quá rõ ràng, thậm chí chẳng buồn che giấu.
“Để đồ xuống cho ! Ai thiếu tiền của hả?” Ba Ôn giận đến run . Thứ đòi nợ đúng là phản trời.
Nghe câu đó, Ôn Lâm Ngọc cuối cùng cũng liếc ông một cái, lạnh nhạt : “Ông mất trí nhớ ? Từ khi nào ông từng cho tiền?”
Một câu khiến ba Ôn nghẹn họng. Mấy dì trong bếp đang xem chuyện cũng xì xào bàn tán. Các bà ngờ Ôn tổng thật sự từng đưa cho Ôn Lâm Ngọc một đồng nào.
Cuối cùng, chỉ thể trơ mắt Ôn Lâm Ngọc công khai xách túi rời .
lúc Ôn ôm đầu liên tục lẩm bẩm “điên , điên thật ”, Ôn Lâm Ngọc trở . Cậu ấn đầu ba Ôn xuống, giật mỗi một nắm tóc, tiện tay còn kéo luôn một chiếc nhẫn và một sợi dây chuyền.
Động tác của trông chậm rãi, ung dung, thậm chí còn chút tao nhã. tốc độ hề chậm. Lấy xong đồ, Ôn Lâm Ngọc liền rời .
Cả phòng c.h.ế.t lặng. Bảo vệ tiếng kêu t.h.ả.m thiết chạy cũng sững . Chuyện là ? Con ruột công khai cướp bóc ba ?
“A a a! Các đều là đồ ăn hại ? Sao ngăn nó ?”
“Vô dụng! Toàn đồ vô dụng!”
Tiếng mắng c.h.ử.i phía dần dần xa . Ôn Lâm Ngọc bước khỏi biệt thự, chiếc nhẫn và sợi dây chuyền mới bỏ túi, chút bực . Do quen tay cướp đồ của Lư Phong, hai món vốn trong kế hoạch của .
lấy thì thôi, tiện thể đem bán.
Hôm nay là chủ nhật, cần đến trường. Ôn Lâm Ngọc đem bình hoa, nhẫn và dây chuyền bán với giá thấp. Hơn một trăm vạn, chỉ thu về hơn năm mươi vạn. Lỗ ? Không . Dù cũng còn nhiều cách khác.
Có tiền, mua điện thoại, mua quần áo, cắt tóc, đồ mới. Sau đó gọi taxi tới một nghĩa trang hoang vắng.
Nơi ban ngày mà quỷ khí vẫn dày đặc. Tài xế dám ở lâu, nhận tiền xong liền chạy mất.
Ôn Lâm Ngọc thẳng trong núi, tìm nơi âm khí nặng nhất. Đến nơi, giữa nghĩa trang một bóng , thản nhiên mở miệng: “Tôi dùng thọ mệnh của hai đổi tiền. Ai đến nhận đơn?”
Thầy từng , ân thể báo, nhưng thù tuyệt đối để qua đêm. Ai làm tổn thương một phần, ắt bắt trả gấp trăm .
Trang Thảo
Đây mới là hành động của một vai ác.