Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 17: Đã trở về rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:43:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Cậu chút hối hận, vì nhờ Tiểu Thống ghi âm giọng của thầy. Nếu thể mỗi ngày thì bao.

 

Vừa nghĩ, về phía phòng ăn, thản nhiên xuống ghế chủ vị.

 

Trong bếp đang chuẩn bữa sáng. Nghe thấy động tĩnh, đến hai giây một dì bưng đồ ăn , mặt còn nở nụ . khi thấy Ôn Lâm Ngọc, nụ lập tức đông cứng. Đến lúc trông thấy vị trí đó, mắt bà còn trợn tròn.

 

Trong bếp thấy bà sững liền hỏi: “Sao ?”

 

tiến lên đặt đồ ăn mà lùi , thì thầm với mấy còn : “Hôm nay kỳ lạ quá. Thằng đó dậy sớm ? Còn dám chỗ của Ôn tổng!”

 

“Hả? Thật ?”

 

“Không thể nào. Khi nào gan nó lớn ?”

 

Như thể chuyện quái lạ, trong bếp lập tức rộ lên tiếng bàn tán. Một lát , vài thò đầu . Thấy Ôn Lâm Ngọc thật sự ở đó, ai nấy đều sững sờ như thấy quỷ.

 

Cuối cùng vẫn ai mang bữa sáng cho . Ôn Lâm Ngọc vội. Cậu chỉ yên, ánh mắt chậm rãi lướt qua thứ trong phòng ăn.

 

Không lâu , trong nhà tới.

 

Ôn Trừng ngáp dài, mang dép lê phòng ăn. Hắn xuống chỗ quen thuộc, ngáp thêm một cái. Ánh mắt lướt qua đó, đến lúc mới nhận .

 

Hắn lập tức tỉnh táo hơn, kinh hãi Ôn Lâm Ngọc: “Sao ở đó?”

 

Ôn Lâm Ngọc cầm một cành hoa dài ngắn như chiếc đũa, lấy từ bình hoa bàn. Nghe , liếc Ôn Trừng một cái hỏi ngược : “Vì thể ở đây?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-17-da-tro-ve-roi.html.]

“Anh...” Ôn Trừng theo bản năng đầu xem ai . Thấy ai, mới hạ giọng: “Anh mau lên . Ba mà xuống thấy thì chắc chắn sẽ nổi giận.”

 

Ôn Lâm Ngọc : “Ông giận thì liên quan gì tới ?”

 

“Anh ...” Ôn Trừng sốt ruột định khuyên tiếp, nhưng lúc mới nhận hôm nay Ôn Lâm Ngọc khác.

 

Cậu cúi đầu, cũng đeo cặp kính dày cộp , khiến vẻ ngốc nghếch đáng thương đây biến mất. Mái tóc quá dài cũng vuốt lên, lộ trán và đường nét gương mặt. Trước nay Ôn Trừng từng , hóa Ôn Lâm Ngọc trông như .

 

Cậu hề mang vẻ khổ sở. Ôn Lâm Ngọc thừa hưởng ưu điểm ngoại hình của cả ba lẫn Ôn. Gương mặt vẻ trung tính, quyến rũ sạch sẽ. Đặc biệt là đôi mắt nai trong veo, rũ xuống, trông như một con vật nhỏ vô hại.

 

Trước đây đôi mắt sáng như , kính và tóc che khuất, nên từng chú ý tới.

 

Nhìn gương mặt đó, Ôn Trừng khỏi càng thêm xót xa: “Anh mau lên . Cuối cùng chịu khổ chẳng vẫn là ?”

 

Cảm xúc của Ôn Trừng đối với Ôn Lâm Ngọc luôn phức tạp. Hắn là con nuôi của nhà họ Ôn, từ nhỏ sống trong nhung lụa. Ban đầu, từng nghĩ khi nhà họ Ôn đón con ruột về, quan hệ giữa và Ôn Lâm Ngọc chắc chắn sẽ trở nên khó xử. Hắn còn do dự nên chung sống hòa thuận âm thầm tranh giành. sự thật khác với những gì tưởng tượng.

 

Nhà họ Ôn căn bản coi trọng con trai ruột . Ba Ôn càng coi như khí suốt nhiều năm. Người đón về hơn ba năm, mà bọn họ thậm chí từng chủ động với Ôn Lâm Ngọc một câu, cũng từng lấy một .

 

Sự lạnh lùng mang tính bạo lực khiến nghẹt thở. Ôn Trừng chỉ cần đặt vị trí đó liền rùng . Vì , ghét Ôn Lâm Ngọc, mà chỉ cảm thấy đồng cảm. Đương nhiên, trong lòng cũng nhiều nghi hoặc. Cho đến giờ, vẫn hiểu vì ba Ôn đối xử như với chính con ruột của . Rốt cuộc là thù hận gì? Oán trách gì? Khi đó, Ôn Lâm Ngọc rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ.

 

, đây kịch bản “nhầm con”. Ôn Lâm Ngọc ôm nhầm. Cậu là từ nhỏ ba giao cho khác nuôi dưỡng, mười mấy năm trời chẳng hề đoái hoài. Cậu sống trong gia đình đó , bọn họ quan tâm. Đột nhiên đón về, vốn tưởng là trở về nhà, ai ngờ bước một địa ngục khác.

 

Trang Thảo

Từ khi bắt đầu nhận thức, mỗi ngày tỉnh , Ôn Lâm Ngọc đều tự hỏi: rốt cuộc làm sai điều gì? Là ở chỗ nào làm đủ , để ba cần ? Vì đối xử với như ? Cậu chẳng con của họ ?

 

trong mười năm đóng vai phản diện, hiểu một đạo lý: đối với những đáng, phí công tổn sức là vô nghĩa. Gặp chuyện đừng hỏi “tại ”, mà hãy hỏi “dựa cái gì”.

 

Cho nên, khi ba Ôn từ lầu xuống, bước phòng ăn và cau mày , Ôn Lâm Ngọc vẫn hề nhúc nhích.

 

Bọn họ trơ đó là chuyện của bọn họ. Còn ánh mắt uy h.i.ế.p mà đây luôn linh nghiệm trăm , chỉ cần bọn họ nhíu mày, Ôn Lâm Ngọc liền nơm nớp lo sợ cúi đầu, làm dáng vẻ nhận sai. Chẳng cần họ , cũng tự “sai”.

Loading...