Editor: Trang Thảo.
Bị mắng ? Trong lòng Ôn Lâm Ngọc dâng lên tức giận, mà là áy náy. Chẳng lẽ làm ?
Suốt quãng đường đến trường, thầy thêm lời nào nữa. Có thất vọng với ?
Trang Thảo
Ôn Lâm Ngọc bất an. Lại một nữa bước lên trăm bậc cầu thang khu dạy học, vẫn chọn tự .
Cổ Trì dáng vẻ ngay cả tóc cũng ủ rũ xuống, nhíu mày: “Leo cầu thang thì thể vận hành bộ công pháp cơ sở học tối qua.”
Thanh âm vang lên, dường như ngay cả mấy sợi tóc cụp xuống cũng phấn chấn hơn. Ôn Lâm Ngọc cũng lộ nụ nhợt nhạt, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, thầy.”
Cổ Trì ngẩn , giống như nhận một loại cảm giác thành tựu xa lạ mà kỳ lạ. Không tệ, còn chút thú vị.
Tâm tình , lên tiếng chuyện cùng Ôn Lâm Ngọc: “Hôm qua thang mây, là tốn tiền của đúng ?”
Ôn Lâm Ngọc vận công pháp leo, trả lời: “Ừm, đúng . Tôi...”
Cậu vốn rằng sợ làm phiền Cổ Trì, nhưng nếu , thầy chắc chắn sẽ mắng .
Quả nhiên, kịp thì Cổ Trì hiểu, nhạo: “Cậu cho rằng tiêu tiền của thì làm phiền ? Cậu chiếm lấy thể , thì làm thứ cho nhất, như mới gọi là làm phiền.
Không tiêu tiền? Ha, đúng là suy nghĩ của học sinh tiểu học. Cậu tưởng tiết kiệm, cần kiệm là chuyện cho ? Không . Người ngoài chỉ thấy Ma Vương đường đường mà nghèo đến mức thang mây cũng nổi, cơm cũng ăn nổi.”
Ôn Lâm Ngọc mà ngây . , vẫn dùng lối suy nghĩ của để hành xử, nhưng bản Cổ Trì như thế. Điều tự cho là làm phiền khác, thực căn bản từng thật sự ở góc độ của Cổ Trì mà suy xét.
Cậu cảm giác như sắp chạm đến một thứ gì đó — chính là cái gông xiềng giam cầm bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-10-chang-phai-anh-ta-xau-lam-sao.html.]
Cho đến khi lớp học, thấy Tân và mấy khác đến còn sớm hơn cả . Họ cũng ngờ Ôn Lâm Ngọc tới sớm như , thịt mặt đều run rẩy.
vẫn lấy hết can đảm đến chào hỏi, nhiều cam đoan chuyện hôm qua tuyệt đối sẽ , sẽ giữ kín như bưng. Đồng thời cũng tràn đầy hối hận đối với hành vi kiêu ngạo tìm c.h.ế.t buổi sáng hôm qua.
Ôn Lâm Ngọc quen ứng phó, chỉ đáp một câu: “Không .”
Anh Tân giọng ôn nhu của , còn khó coi hơn cả . Thật biến thái, rõ ràng hung tàn như thế, mà còn bày bộ dáng mềm yếu dịu dàng. bọn họ chỉ dám giận mà dám , cúi đầu khom lưng một hồi lâu, mới lo sợ tìm chỗ ở dãy bàn đầu.
Cả đời bọn họ cũng dám hàng ghế nữa!
“Hừ.” Lúc Cổ Trì hừ lạnh một tiếng, hỏi Ôn Lâm Ngọc: “Cậu cảm thấy mấy kẻ đó hôm qua vì theo ?”
“...” Ôn Lâm Ngọc thấy câu hỏi , trong đầu hiện đáp án: “Bởi vì, dễ bắt nạt.”
“ , dễ bắt nạt. Cho nên ai cũng thể đến giẫm một chân lên . Còn , cần thêm ?”
“Không, cần.” Ôn Lâm Ngọc như dội một gáo nước lạnh, tỉnh táo .
Cậu cuối cùng nhận , bản trốn khỏi một thế giới để đến một thế giới khác, mà là học cách sống sót ở bất cứ , càng thể trông chờ chỉ gặp .
Cậu vẫn là , vẫn yếu đuối bất lực. Cho nên, cho dù hiện tại phận là Cổ Trì, là cường giả của thế giới , thì vẫn dễ bắt nạt như .
Cậu từng đổi, cũng từng thoát khỏi nhà giam giam giữ chính . Dù đổi sang một thế giới khác, vẫn sống như dáng vẻ cũ.
Ôn Lâm Ngọc nghĩ thông suốt điểm , hốc mắt đỏ lên, nghiêm túc : “Thầy, cảm ơn thầy, em hiểu nên làm như thế nào !”
Đây là đầu tiên dạy cách tự cứu, và cũng là nguyện ý dạy . Cậu thật sự ơn.