Đại lão nóng nảy sủng phu lang - Chap 4: Khí thế tướng quân của thiếu niên

Cập nhật lúc: 2026-04-04 01:32:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bỉnh Ôn Cố chính là dựa chút gạo lứt mà Nhị nương đưa tới, nấu thành cháo loãng mà cầm cự qua cơn nguy kịch.

 

Vừa mới chút sức lực, Bỉnh Ôn Cố liền rời giường nhà chính ăn sáng, sẵn tiện vệ sinh cá nhân. Hắn bước phòng bếp thấy một tiểu cô nương dáng nhỏ bé, cái đầu to hình gầy gò xa trông như một cây diêm. Tiểu cô nương đang dẫm chân lên chiếc ghế băng nhỏ, kiễng chân nấu thứ gì đó trong cái nồi to cao gần bằng .

 

Tiểu cô nương ăn mặc rách rưới, quần áo chắp vá chồng chất, đến mức chẳng còn màu sắc nguyên bản là gì. Đôi giày chân rõ ràng , lớn hơn chân nhiều, trông như giày cũ của lớn sửa , năm đầu ngón chân thì lộ ngoài tới ba cái lỗ.

 

Thông qua ký ức của Bỉnh Đại Lang, Bỉnh Ôn Cố đây là một trong hai đứa con sinh đôi của Lương thị và cha Bỉnh, gọi là Bỉnh Tam nương, năm nay bảy tuổi. Thế nhưng trong mắt Bỉnh Ôn Cố, đứa trẻ qua như thể đầy bốn tuổi.

 

Ở phía góc bếp, một phụ nhân gầy gò khác đang cúi bên cái sọt, bờ vai run run rõ đang làm gì.

 

“Đại ca, dậy ? Nước vỏ cây liễu sắp nấu xong , ngoài chờ một lát.” Bỉnh Tam nương thấy động tĩnh liền ngẩng đầu, thấy Bỉnh Ôn Cố thì lễ phép .

 

Người phụ nhân trong góc thì giật run b.ắ.n , vội vàng đầu , luống cuống lau vết tích ăn vụng nơi khóe miệng.

 

“Đại ca, phòng bếp, mau ngoài , Tam nương sắp nấu xong nước .” Phụ nhân lộ nụ lấy lòng với Bỉnh Ôn Cố.

 

Bỉnh Ôn Cố lúc mới nọ đang khệ nệ mang một cái bụng bầu lớn, chính là Tiền thị - tam của Bỉnh Đại Lang, chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ sinh nở. Cái sọt mặt Tiền thị đựng đầy rau dại đào từ núi về, cũng là thức ăn chính của Bỉnh gia hiện tại. Vừa nàng chính là đang ăn vụng rau dại sống.

 

Bỉnh Ôn Cố thu hồi tầm mắt, với Bỉnh Tam nương: “Để làm cho.”

 

“Đại ca, nay phòng bếp ? Huynh còn thường xuyên lẩm bẩm cái gì mà ‘quân t.ử viễn bào trù’ (quân t.ử lánh xa nhà bếp) gì đó mà?” Tam nương còn nhỏ, nghĩ gì nấy.

 

Tiền thị là lớn nên suy nghĩ nhiều hơn. Bỉnh Đại Lang đây luôn tự phụ với phận sách, chẳng bao giờ đụng tay việc bếp núc, hôm nay bỗng dưng đòi làm, rõ ràng là đang bất mãn vì nàng sai bảo Tam nương làm việc.

 

Ở nông thôn chuyện m.a.n.g t.h.a.i là nghỉ ngơi làm gì. Điều chẳng liên quan đến giàu nghèo mà vì thời đều , coi việc sinh đẻ tự nhiên như tiết tời trời mưa nắng. Nhiều nữ nhân thậm chí đang làm đồng thì chuyển , liền trực tiếp sinh con ngay đất.

 

Đặc biệt với gia đình nghèo rớt mồng tơi như Bỉnh gia, cơm còn chẳng mà ăn thì càng khái niệm dưỡng thai. Tiền thị mấy ngày nay nhà là vì Bỉnh Ôn Cố sinh bệnh, Lương thị sợ chuyện gì bất trắc mà lũ trẻ ở nhà giúp gì nên mới để con dâu m.a.n.g t.h.a.i ở chăm sóc.

 

Vì thế, khi bắt quả tang đang lười biếng và ăn vụng, Tiền thị chột vô cùng, vội vàng tới giật lấy muôi trong tay Tam nương: “Tam nương, để tẩu làm, để tẩu làm.”

 

Bỉnh Tam nương nhảy xuống ghế băng: “Tam tẩu, nếu ở đây cần nữa thì lên núi tìm nương đào rau dại đây.”

 

Lương thực Bỉnh gia cạn sạch, may mà đang mùa hè, núi thiếu rau dại, cả nhà đành dựa đó để cầm .

 

“Ừ ừ, .” Tam nương càng , Tiền thị càng cảm thấy nhột nhạt, cứ như thể nàng cố ý giữ con bé để hầu hạ .

 

Bỉnh Ôn Cố gì, định đ.á.n.h răng rửa mặt. Ở nông thôn kem bàn chải, nhà nào khá giả thì dùng muối, hoặc rượu để súc miệng xem như đ.á.n.h răng. Đáng tiếc Bỉnh gia nghèo đến mức muối cũng đoạn tận nửa năm trời.

 

Bỉnh Ôn Cố ngoài bẻ một đoạn cành dương liễu sạch mang về ngâm nước. Thấy cái que cũ mà nguyên chủ từng dùng còn sót , trực tiếp vứt bỏ thương tiếc.

 

Tiền thị bưng hai cái bát , đặt mặt Bỉnh Ôn Cố: “Đại ca, nước vỏ cây liễu và canh rau dại nấu xong , ăn .”

 

Bỉnh Ôn Cố nhàn nhạt : “Nước vỏ cây liễu là d.ư.ợ.c liệu để hạ sốt, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhất nên uống, rõ nó ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi .”

 

Tiền thị hoảng loạn phân bua: “Cái đó... cố ý ăn vụng , tại đói quá.”

 

Bỉnh Ôn Cố một ngụm uống cạn nước vỏ cây liễu, đó bưng bát canh rau dại lên uống sạch. Thấy Bỉnh Ôn Cố dường như chẳng thèm giải thích, Tiền thị ngượng ngùng thu dọn bát đũa. Trên đường bếp, nàng còn quát tháo hai đứa nhỏ đang nghịch ngợm trong sân để giải tỏa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-lao-nong-nay-sung-phu-lang/chap-4-khi-the-tuong-quan-cua-thieu-nien.html.]

Hai đứa trẻ , một là nhi t.ử nhà Bỉnh Nhị Lang mới một tuổi, một là nữ nhi nhà Bỉnh Tam Lang hai tuổi. Chúng quá nhỏ để làm việc nên chỉ thể ở nhà chơi đùa.

 

Bỉnh Ôn Cố phơi nắng một lúc, cảm thấy cành dương liễu ngâm mềm, liền mang nước bờ tường rào tre để đ.á.n.h răng. Vừa mới súc miệng xong, ngẩng đầu liền thấy ngoài hàng rào một bóng lén lút, đang thò đầu thụt đuôi trong viện.

 

Bỉnh Ôn Cố thẳng , trầm giọng quát: “Ai ở ngoài đó?”

 

Một phụ nhân với vẻ mặt láo liên bước . Ban đầu bà chút chột nhưng ngay đó, sự tò mò hóng hớt chiếm lấy tâm trí.

 

“Bỉnh Đại Lang, thể ngươi khỏe ? Không chứ?” Phụ nhân hỏi.

 

Bỉnh Ôn Cố tìm kiếm trong trí nhớ của nguyên chủ, nhận là Vương thị - một trong những mụ đàn bà lê đôi mách nhất thôn, thường xuyên mỉa mai Bỉnh gia nghèo khó. Ngay cả nguyên chủ vốn chỉ sách thánh hiền, ít khi giao tiếp cũng tránh khỏi đám Vương thị chế nhạo. Họ mỉa mai Bỉnh gia nghèo đến mức sắp đập nồi bán sắt mà vẫn cung phụng cho nguyên chủ học, trong khi vô năng, thi bao nhiêu huyện thí cũng đỗ nổi một .

 

Bỉnh Ôn Cố nảy sinh cảm giác chán ghét với phụ nhân , chỉ hờ hững "ừ" một tiếng. Thái độ lạnh lùng đến mức ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng cảm nhận . Thế nhưng Vương thị như xem sắc mặt, bà sán gần, khuôn mặt to tướng dường như dính sát mặt Bỉnh Ôn Cố, đôi mắt lấp lánh vẻ tò mò: “Bỉnh Đại Lang, cứu ngươi lên bờ là ai thế? Có tiểu ca nhi nhà họ Nam ?”

 

Đang lúc thèm để ý, thấy tên của vị phu lang tương lai, nhớ đến sự khắt khe của thời đại đối với danh tiếng của ca nhi, cơn giận trong lòng Bỉnh Ôn Cố lập tức bùng phát. Vương thị rõ ràng là hủy hoại phu lang của , dồn đường c.h.ế.t.

 

Ánh mắt Bỉnh Ôn Cố nguy hiểm nheo . Vương thị vẫn là kẻ xa trông rộng, hoặc lẽ thấy Bỉnh Ôn Cố nổi giận nhưng bà chẳng hề bận tâm. Bà tiếp tục tự quyết định: “Ta , nếu đúng là tiểu ca nhi nhà họ Nam cứu ngươi, ngươi vong ơn phụ nghĩa, trực tiếp cưới về.”

 

Nhắc đến Nam Cẩm Bình, giọng điệu Vương thị mang theo vẻ cao cao tại thượng đầy khinh miệt: “Tuy nốt ruồi dựng chí trán tiểu ca nhi nhà họ Nam rõ ràng, e là khó sinh nở nhưng nhà ngươi cũng nghèo chẳng gì ăn, ai cũng đừng chê ai. Một kẻ thể sinh, một kẻ nghèo rớt mồng tơi, đúng là trời sinh một cặp.”

 

Lời của Vương thị cứ như thể nếu Bỉnh Ôn Cố cưới Nam Cẩm Bình thì cả đời đừng hòng cưới ai, mà Nam Cẩm Bình nếu gả cho thì cũng sẽ ế đến già. Trong mắt bà , hai họ chẳng khác nào hai thứ phế phẩm, chỉ xứng đôi với chứ chẳng xứng với bất kỳ ai khác đời.

 

“Nếu thật sự là y cứu ngươi, ngươi nhất định cưới, bằng y sẽ thể gả . Vậy rốt cuộc là tiểu ca nhi nhà họ Nam cứu ngươi ?”

 

Vương thị về phía Bỉnh Ôn Cố. Bất thình lình, bà đối diện với đôi mắt của . Ánh mắt khiến Vương thị rùng một cái, hai chân tự chủ mà lùi mấy bước, ngã bệt xuống đất.

 

Đôi mắt của Bỉnh Ôn Cố lúc tràn ngập vẻ âm u và bạo liệt. Đó là ánh mắt của kẻ từng qua vô đống xác c.h.ế.t, coi mạng như cỏ rác, một kẻ sát nhân cuồng bạo với sát khí nồng nặc khiến cảm giác chỉ cần thốt thêm một lời, sẽ lập tức băm vằm đối phương thành thịt vụn.

 

Vương thị chỉ là một phụ nhân nông thôn bình thường, ngày thường cao lắm là cãi vã với hàng xóm, bà làm chịu nổi ánh mắt như ác quỷ .

 

“Ngươi... ngươi làm gì?” Vương thị sợ hãi, cứ thế bệt đất mà lùi xa.

 

Tiền thị trong bếp thấy tiếng động liền chạy . Thấy Vương thị ngã chổng vó, dáng vẻ chật vật, đôi mắt tràn đầy kinh hãi, nàng khỏi nghi hoặc. Đại ca vốn dĩ luôn hướng nội, phần yếu đuối của nhà làm gì mà thể dọa mụ đàn bà đanh đá nhất thôn thành thế ?

 

“Đại ca, chuyện gì ?” Tiền thị đẩy cổng rào tre định đỡ Vương thị dậy nhưng khi vô tình chạm ánh mắt bạo ngược của Bỉnh Ôn Cố, nàng cũng sợ đến mức ngã xuống đất, kéo theo cả Vương thị mới gượng dậy ngã xuống nữa.

 

“Đại... đại ca...” Tiền thị cũng run rẩy lùi : “Huynh... làm ?”

 

Bỉnh Ôn Cố hề che giấu, dùng đôi mắt âm lãnh đầy sát khí chằm chằm Vương thị, gằn từng chữ: “Bớt nhảm , cút!”

 

Sự xuất hiện của Tiền thị dường như giúp Vương thị tìm chút lý trí, bà run rẩy : “Ta... thèm chấp kẻ tiểu bối như ngươi. Nếu , chỉ dựa chuyện hôm nay, lập tức đòi nợ tiền nhà ngươi đang thiếu, lúc đó xem ngươi làm thế nào!”

 

Mạnh miệng là thế, nhưng Vương thị lật đật bò dậy, chạy vấp như thể sắp tè quần.

 

Vương thị , Bỉnh Ôn Cố mới rũ mi mắt, che giấu cảm xúc tiêu cực. Tiền thị lúc mới hồn, chậm chạp bò dậy từ mặt đất.

 

Bỉnh Ôn Cố xác thực là nửa cố ý nửa vô tình phóng thích khí thế của . Một Lính gác suốt 250 năm chải chuốt tinh thần thì trạng thái tâm lý vốn dĩ bất thường, ánh mắt chắc chắn vô cùng âm chí. Hơn nữa, quanh năm chiến đấu ở tiền tuyến chống Trùng tộc, lĩnh vực tinh thần tràn ngập sự khát m.á.u và sát phạt. Ánh mắt tàn bạo chứa đựng vô mùi m.á.u tanh , ngay cả một tướng quân dày dạn trận mạc đối diện cũng kinh sợ, huống chi là dân thường.

 

Bỉnh Ôn Cố là hiệu quả , sẽ để bất cứ ai bắt nạt phu lang của . Hắn bao giờ ý định che giấu tính cách thật sự, sự kiêu ngạo của một Lính gác cho phép đóng kịch giả làm khác. Hắn chỉ là chính . Hơn nữa, lúc là thời điểm vàng để đổi tính cách, một cơn đại nạn sinh tử, tính tình biến đổi lớn là chuyện hợp lý, sẽ ai hoài nghi là ác quỷ nhập tràng.

 

Loading...