Đại lão nóng nảy sủng phu lang - Chap 28.1: Thư hoà ly (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-05 12:27:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta nhổ ! Cứ để nàng sinh lũ bồi tiền cùng hạng tiểu nô tài đó mà còn ăn trứng gà của ? Nằm mơ thôi!”
Bà bà Tôn gia mắng chửi: “Ta thà đem ném cho ch.ó ăn, cũng tuyệt đối cho bọn chúng ăn một miếng!”
Tôn nhạc phụ vốn còn định một sự nhịn chín sự nhịn lành, cũng thèm diễn nữa, đối với thôn trưởng buông tay : “Yêu cầu của Bỉnh gia quá cao, ba ngày một quả trứng gà, ngay cả hai vợ chồng già chúng cũng ăn như thế.”
Tôn Nhị Lang theo phụ họa: “Yêu cầu của Bỉnh gia, nhà nghèo nên đáp ứng nổi. Hiện tại Bỉnh gia phát tài , thật sự nuôi như , Bỉnh gia thể đem hài t.ử về mà nuôi, đến lúc đó thích cho ăn gì thì cho, dù một ngày g.i.ế.c một con gà cho hài t.ử ăn chúng cũng chẳng ý kiến.”
“Hài t.ử mang họ nhà , Bỉnh gia dựa cái gì mà nuôi? Vất vả nuôi lớn , Tôn gia các đòi về đem bán lấy một món tiền sính lễ, đến lúc đó Bỉnh gia chẳng mất cả chì lẫn chài ?” Bỉnh Ôn Cố cố ý nhắc đến dòng họ để dẫn dụ Tôn gia tròng.
Quả nhiên liền bà bà Tôn gia : “Một đứa tiểu ca nhi, làm lỗ vốn trong nhà là lắm , còn tưởng đổi lấy sính lễ ? Nằm mơ , bán cho làm nô tài thì còn thể.”
Tôn nhạc phụ thậm chí còn trơ trẽn : “Bỉnh gia các ngươi thì cứ ôm , đổi họ cũng , bảo đảm lúc nó trưởng thành tuyệt đối tìm về đòi tiền sính lễ bạc .”
Bỉnh Ôn Cố thuận thế : “Tiểu ca nhi phụ mẫu, gia gia nãi nãi, chúng là nhà ngoại dựa cái gì mà quản, trừ phi là hòa ly.”
Hai chữ hòa ly thốt , phảng phất như mở cánh cửa mới cho nhà họ Tôn.
Mấy Tôn gia liếc mắt , đều thấy sự hăm hở trong mắt đối phương.
Tôn gia đương nhiên thật lòng hòa ly. Dân quê quanh năm chân lấm tay bùn chẳng mấy ai hòa ly, khi chia lìa, bất kể là nhà trai nhà gái đều sẽ chịu lời đàm tiếu, chẳng qua nhà trai chịu điều tiếng ít hơn nhà gái mà thôi.
Nhà họ Tôn bắt đầu cảm kích Bỉnh Ôn Cố, bọn họ nghĩ việc dùng chuyện hòa ly để đắn đo Bỉnh gia nhỉ? Bỉnh gia chắc chắn là sợ hãi chuyện ly tán, trong nhà một nữ nhi bỏ về, hôn sự của những tỷ khác trong nhà đều sẽ ảnh hưởng.
Tên Bỉnh Đại Lang đúng là một kẻ ngu ngốc, vội vàng đem nhược điểm dâng tận tay bọn họ. Nếu nhắc tới, bọn họ cũng chẳng nghĩ đến nước .
Bà bà Tôn gia bực bội nữa, thậm chí còn suýt nhịn , bà bày bộ dạng ung dung : “Muốn chúng nuôi một tiểu ca nhi là thể nào, ba ngày một quả trứng gà càng thể. Dù nhà chỉ điều kiện thế thôi, hài t.ử cứ nuôi như . Bỉnh gia các ngươi nếu hài lòng, thì để Đại nương nhà các ngươi cùng nhi lang nhà hòa ly . Đến lúc đó các ngươi mang Bỉnh Đại Nương và mấy đứa ngoại tôn về nhà, nuôi thế nào thì nuôi.”
Bỉnh phụ vốn hảo hảo thương lượng với Tôn gia, nếu họ hài lòng với điều kiện thể bàn bạc , chứ cái bộ dạng "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi" như thế .
Bỉnh phụ cái thói vô của Tôn gia làm cho tức điên: “Thôn trưởng, ông xem xem, Tôn gia đây là thái độ gì? Đây là thái độ để bàn bạc chuyện t.ử tế ?”
Tôn nhạc phụ khoanh tay : “Nhà chỉ điều kiện , thông gia trúng thì thể hòa ly, Tôn gia tuyệt đối chậm trễ việc Đại nương t.ử nhà ông tìm nơi cao sang khác.”
Thôn trưởng cũng nghĩ thông suốt , Tôn gia đây là đang dùng chuyện hòa ly để bắt thóp Bỉnh gia đây mà. Bỉnh gia chỉ cần con gái hưu đuổi về thì chịu sự đè nén , mà Bỉnh gia nhất định là con gái hưu. Nghĩ , thôn trưởng cũng còn nóng nảy nữa.
Thôn trưởng lộ vẻ mặt bất đắc dĩ, hai tay dang : “Lão , ông xem yêu cầu của nhà ông cũng quá cao, Tôn gia mà là thực sự năng lực thỏa mãn.”
Bỉnh phụ sống đến tuổi , thể ý đồ của thôn trưởng và nhà họ Tôn, lúc đó liền giận quá mất khôn, hét lớn: “Các đừng tưởng dám để Đại nương hòa ly!”
“Vậy thì hòa ly .” Tôn Nhị Lang thản nhiên : “Coi như bản lĩnh, cho Đại nương vinh hoa phú quý như ngươi .”
Bỉnh Ôn Cố vất vả lắm mới kích nhà họ Tôn chủ động mở miệng đòi hòa ly, làm thể bỏ qua cơ hội . Hắn để Bỉnh phụ cơ hội lời rút lui, liền dùng khích tướng kế: “Được! Hòa ly thì hòa ly, ai sợ ai! hòa ly cũng , lũ trẻ đều theo Đại tỷ của .”
Bỉnh Ôn Cố cố ý giả vờ như hai chữ hòa ly dọa dẫm, nhưng thực chất vẻ cam lòng chia lìa, nên mới lấy lũ trẻ làm cái cớ để kéo dài.
Quả nhiên mấy Tôn gia mắc bẫy, Tôn Nhị Lang cà lơ phất phơ : “Được thôi, là làm cha bản lĩnh, cứ để con họ tìm ngày lành mà sống.”
Bà bà Tôn gia thậm chí còn bồi thêm: “Vốn dĩ là một lũ bồi tiền, Tôn gia chẳng thèm hiếm lạ , Bỉnh gia các ngươi thì cứ mang hết .”
Bỉnh Ôn Cố thở hồng hộc, vẻ như chọc tức dữ dội, nhưng thực chất nội tâm bình tĩnh vô cùng, thậm chí còn đang tính toán làm để Tôn gia từng bước lọt lưới, đạt mục đích của .
“Ta cho các ngươi , Đại tỷ mang theo hài t.ử hòa ly về nhà, đến lúc đó tất cả hài t.ử đều mang họ Bỉnh của nhà , còn là của Tôn gia các ngươi nữa. Chuyện cưới hỏi đều liên quan đến Tôn gia, càng chuyện phụng dưỡng Tôn Nhị Lang ngươi khi về già .”
Bà bà Tôn gia mỉa mai: “Nhà ai trông chờ lũ bồi tiền để dưỡng già cơ chứ? Con trai sẽ cưới khác, sinh nhi t.ử ngay lập tức. Mấy đứa bồi tiền đó Bỉnh gia các ngươi thích thì cứ mang , tùy ý các ngươi đổi họ , Tôn gia chúng một cái liếc mắt cũng chẳng buồn tới .”
Bỉnh Ôn Cố làm bộ như kích động đến mức chịu nổi, hăng m.á.u : “Ly! Hòa ly! Ngay bây giờ giấy làm bằng chứng!”
Bỉnh phụ lời Bỉnh Ôn Cố thì lập tức sốt sắng kéo áo . Bỉnh Ôn Cố liền giả vờ như Bỉnh phụ kéo một cái mới sực tỉnh gì, lộ vẻ hối hận nhưng vì sĩ diện mà vẫn cố gồng lên.
“Hòa ly cũng , nhưng rõ ràng là hài t.ử đều thuộc về Đại tỷ , đổi họ cũng thế, đều còn quan hệ gì với Tôn gia nữa. Tôn gia lôi thôi chuyện bắt lũ trẻ phụng dưỡng .”
Cái bộ dạng gồng của Bỉnh Ôn Cố lúc giống kiểu hòa ly nhưng chịu thua, nên mới dùng lũ trẻ để gây sức ép.
Thêm đó, Bỉnh phụ bên cạnh cuống cuồng, cứ liên tục kéo tay áo cho Bỉnh Ôn Cố tiếp, nhà họ Tôn liền cảm thấy việc chắc chắn, chuyện hòa ly tuyệt đối thể bắt chẹt Bỉnh gia.
Vì thế Tôn nhạc phụ chẳng thèm để ý mà vẫy vẫy tay, thậm chí còn với một vị văn nhân đang ẩn trong đám đông xem náo nhiệt: “Lý lang quân, phiền ngài cho một tờ thư hòa ly.”
Vị Lý lang quân tên là Lý Dã, chính là sách duy nhất trong thôn , cũng là đồng môn của Bỉnh Ôn Cố.
Lý Dã gọi tên, chỉ đành cứng da đầu bước . Hắn Bỉnh Ôn Cố : “Bỉnh , cũng là sách, hẳn rõ tầm quan trọng của thư hòa ly. Đây thứ thể tùy tiện , một khi là thể hối hận, hãy suy nghĩ cho kỹ.”
Người nhà họ Tôn ngoài càng thêm đắc ý, bà bà Tôn gia gào lên: “Viết! Hôm nay ai ngăn cản cũng vô ích, tờ thư hòa ly nhất định ! Không ai làm lỡ dở việc nối dõi tông đường của con trai . Hưu con đàn bà Bỉnh Đại Nương đẻ , đầu sẽ tìm cho con trai một nương t.ử thể một là sinh nhi t.ử ngay.”
Bà bà Tôn gia thì gào thét đòi hưu thê, Tôn nhạc phụ thì khoanh tay vẻ sự liên quan đến , nhà họ Tôn ai nấy đều mang thái độ cao cao tại thượng. Bỉnh phụ thì cuống quýt vô cùng, còn Bỉnh Ôn Cố thì vẫn giả vờ vì sĩ diện mà chịu mở miệng nhượng bộ.
Cứ diễn kịch như nửa ngày trời, vẫn thấy nhà họ Tôn thực sự bảo Lý Dã thư hòa ly.
Bỉnh Ôn Cố chút thiếu kiên nhẫn, ghé tai nhỏ với Bỉnh phụ: “Cha, cha đừng làm thế. Cha tưởng Tôn gia thật sự dám hưu thê ? Con cho cha , họ dám , chỉ là cố ý dùng chuyện để đè đầu cưỡi cổ nhà thôi. Cha xem họ lề mề nãy giờ thật sự thư hòa ly , chỉ là đang diễn kịch cho nhà xem, mục đích là để bắt chẹt chúng thôi.”
Bỉnh phụ hồ nghi về phía Tôn gia, thấy họ đúng là vẻ "sấm chớp nhiều nhưng mưa", nên cũng bắt đầu hiểu vấn đề.
Tôn gia thấy dọa Bỉnh gia, bà bà Tôn gia hạ quyết tâm với Tôn Nhị Lang: “Con sang nhà họ Lý lấy bút mực cho Lý lang quân, hôm nay tờ thư hòa ly thật sự xong.”
Tôn Nhị Lang , bà bà Tôn gia. Bà nháy mắt hiệu, Tôn Nhị Lang bấy giờ mới yên tâm mà .
Khi Tôn Nhị Lang mang bút mực từ nhà họ Lý , hai nhà vẫn còn đang giằng co.
Bỉnh Ôn Cố nhanh miệng : “Thư hòa ly thể , nhưng thư hưu thê thì nhà nhận, thư hòa ly thì . nhất định rõ hài t.ử theo Đại tỷ , Tôn gia tìm bất cứ lý do nào để đòi lũ trẻ dưỡng già.”
Bà bà Tôn gia cho rằng Bỉnh Ôn Cố cố ý dùng điều để bắt chẹt Tôn gia, trong lòng thầm nghĩ chỉ là mấy đứa bồi tiền thôi mà còn vọng tưởng làm khó Tôn gia , thật đúng là viển vông.
Thế là bà thực sự để Lý Dã dựa theo yêu cầu của Bỉnh Ôn Cố mà một phong thư hòa ly, còn bắt Tôn Nhị Lang ấn dấu tay.
Bà bà Tôn gia ném tờ thư hòa ly xong lên Bỉnh Ôn Cố, cao ngạo : “Cầm lấy thư hòa ly, mang theo lũ bồi tiền và hạng tiểu nô tài đó cút khỏi Tôn gia chúng ngay!”
Bỉnh Ôn Cố cũng tức giận, liếc nội dung thư hòa ly, thấy đúng như những gì , mang đến mặt thôn trưởng và Lý Dã : “Phiền hai vị làm chứng cho, hôm nay việc hòa ly do Bỉnh gia cưỡng ép lợi dụng, là xuất phát từ sự tự nguyện của hai nhà.”
Thôn trưởng và Lý Dã về phía nhà họ Tôn nên ấn dấu tay . Bà bà Tôn gia đến lúc cũng chút chột , Bỉnh Ôn Cố đang giả vờ giả vịt .
thấy Bỉnh phụ lưng Bỉnh Ôn Cố đang cuống cuồng đến vò đầu bứt tai, hận thể xé nát tờ thư hòa ly ngay tại chỗ, bà thấy an tâm. Chỉ cần Bỉnh phụ còn sốt sắng hơn nhà bà thì chuyện vẫn trong tầm kiểm soát.
Bà bà Tôn gia trấn tĩnh : “Thôn trưởng, Lý lang quân, phiền hai vị làm chứng cho, từ nay về chuyện cưới hỏi ma chay hai nhà còn liên can gì nữa.”
Thôn trưởng giơ ngón tay , một nữa xác nhận với Tôn gia: “Ta ấn thật đấy nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-lao-nong-nay-sung-phu-lang/chap-28-1-thu-hoa-ly-1.html.]
“Ấn !” Bà bà Tôn gia dứt khoát.
Sau khi thôn trưởng và Lý Dã ấn dấu tay xong, Bỉnh Ôn Cố nhanh tay đoạt lấy tờ thư hòa ly, kéo ngón tay Bỉnh phụ ấn một cái đó.
Thư hòa ly lập thành ba bản, Bỉnh gia giữ một bản, Lý gia giữ một bản, còn một bản gửi lên nha môn để lưu hồ sơ, thật là vặn.
Bỉnh Ôn Cố ném bản thuộc về nhà họ Tôn xuống đất: “Nhà các ngươi giữ cho kỹ. Hãy nhớ lấy, từ nay về Đại tỷ và Tôn gia các còn quan hệ gì nữa, chuyện cưới hỏi ma chay còn liên can.”
Người nhà họ Tôn tờ thư hòa ly bay phất phơ mặt đất, Bỉnh Ôn Cố đột ngột đổi thái độ, tất cả đều ngẩn ngơ.
Rõ ràng cái tên Bỉnh Đại Lang còn mang bộ dạng hòa ly, vì sĩ diện mới gồng lên. Sao thư hòa ly tới tay, lập tức trở nên bình tĩnh tự tại, cứ như thể mục đích đạt , cần tiếp tục diễn kịch nữa nên mới thả lỏng như .
Người nhà họ Tôn nhất thời thực sự đoán nổi ý đồ của Bỉnh Ôn Cố và nhà họ Bỉnh là gì.
Bỉnh Ôn Cố đạt mục đích nên chẳng thèm diễn nữa, thần sắc khôi phục vẻ lãnh đạm pha chút cao ngạo như ngày thường.
“Tôn Nhị Lang, hạn cho ngươi trong vòng ba ngày gom đủ mười lượng bạc mang đến Bỉnh gia để bồi thường cho Đại tỷ những năm qua. Nếu , đừng trách trở mặt vô tình, đem tội vứt bỏ cốt nhục cáo lên công đường.”
Bỉnh Ôn Cố như , từ cao xuống liếc đám Tôn gia: “Hiện giờ Tôn Nhị Lang còn là tỷ phu của nữa, nếu thực sự tù thì cũng chẳng liên can gì đến Đại tỷ và Bỉnh gia nửa phân. Người chịu liên lụy chỉ Tôn gia các và cả cái thôn Tôn gia thôi.”
Nói đến đây, Bỉnh Ôn Cố về phía thôn trưởng, mỉm : “Nếu thôn trưởng thôn Tôn gia mang tiếng tội phạm tù, hãy nghĩ cách đốc thúc Tôn Nhị Lang sớm ngày gom đủ bạc mang sang nhà .”
Nói xong những lời đó, Bỉnh Ôn Cố vung ống tay áo dài, với nhà họ Bỉnh: “Chúng !”
Bỉnh phụ cùng những nhà họ Bỉnh đều ngây , sự việc phát triển đến mức . Chẳng họ chỉ tới để đòi công đạo cho Bỉnh Đại Nương thôi , bỗng nhiên thành hòa ly ?
Mặc dù Bỉnh phụ Đại tỷ hòa ly, nhưng ông cũng lúc thể lời mềm mỏng, nếu Bỉnh Đại Nương và cả Bỉnh gia sẽ vĩnh viễn dám ngẩng đầu lên mặt Tôn gia nữa.
Lúc chỉ đành cứng da đầu mà rời .
Tuy nhiên Bỉnh phụ cũng tính toán của riêng . Ông nghĩ Tôn gia chắc chắn hòa ly, càng thể lấy mười lượng bạc. Đến lúc Bỉnh Ôn Cố dùng chuyện cáo quan để đe dọa, chắc chắn họ tìm hòa giải.
Đến lúc đó ông giả vờ nhượng bộ là , còn thể tranh thủ thêm nhiều lợi ích hơn cho Bỉnh Đại Nương.
Dù tờ thư hòa ly nếu mang lên nha môn lập hồ sơ thì vẫn tính là thật.
Nghĩ , Bỉnh phụ liền theo Bỉnh Ôn Cố. Ba Bỉnh gia thấy Bỉnh Ôn Cố và Bỉnh phụ đều , cũng chỉ đành theo . Có ý kiến gì thì về nhà bàn bạc .
Người nhà họ Tôn ngờ nhà họ Bỉnh cứng rắn đến thế, bóng dáng họ nghênh ngang rời mà ngẩn ngơ.
Họ hiểu nổi, bỗng nhiên nhà thành hòa ly, rõ ràng đó bao giờ nghĩ tới việc hòa ly cả.
Tôn nhạc phụ ngơ ngác hỏi: “Cứ... cứ thế mà hòa ly ?”
Tôn Nhị Lang cũng choáng váng: “Nương, con từng nghĩ đến chuyện hòa ly.”
“Ta cũng ngờ Bỉnh gia thực sự dám ấn tay thư hòa ly, còn tưởng cái tên Bỉnh Đại Lang đó cố ý lấy chuyện để bắt chẹt nhà cơ.” Bà bà Tôn gia cũng thấy hối hận.
Tôn Nhị Lang bệt xuống đất, ôm đầu: “Vậy giờ làm bây giờ?”
Đám nhà họ Tôn : “Hay là bảo Nhị Lang cầu xin họ ?”
Bà bà Tôn gia nghiến răng : “Không ! Nếu Nhị Lang thỏa hiệp, nhà sẽ họ đè đầu cưỡi cổ cả đời.”
Tôn nhạc phụ hỏi: “Vậy làm bây giờ? Chẳng lẽ thật sự để Nhị Lang hòa ly ? Tổ tiên nhà từng ai ly tán cả!”
Bà bà Tôn gia cố đ.ấ.m ăn xôi : “Các tưởng chỉ nhà sợ hòa ly ? Bỉnh gia còn sợ hơn đấy, nhà họ vẫn còn tiểu nương t.ử cơ mà!”
“Các cũng đừng hoảng, thấy hôm nay cái tên Bỉnh Đại Lang đó chẳng qua là chúng khích tướng nên mới mất đầu mất óc thôi, chờ bình tĩnh chừng sẽ hối hận đến mức nào .”
Bà bà Tôn gia càng càng thấy lý: “Bỉnh gia chỉ mấy của Bỉnh Đại Nương, vẫn còn các nàng dâu cơ mà. Cho dù mấy gã đàn ông Bỉnh gia để tâm, thì hai nàng dâu nhà họ cũng thể dung túng việc trong nhà một bà cô hòa ly về . Các cứ chờ mà xem, chỉ cần nhà sang đón, quá mấy ngày là Bỉnh gia sẽ hoảng ngay, hai nàng dâu nhà họ chắc chắn sẽ làm loạn lên cho xem.”
Khi mấy Bỉnh gia đang đường về, Bỉnh phụ mới sực tỉnh . Ông Bỉnh Ôn Cố với thần sắc bình tĩnh tự tại, hỏi: “Đại Lang, con cố ý giăng bẫy Tôn gia, khích bác họ hòa ly ? Thực ngay từ đầu con định thương lượng t.ử tế với Tôn gia, mà nhắm đến chuyện hòa ly đúng ?”
Bỉnh Ôn Cố nhàn nhạt liếc Bỉnh phụ, thản nhiên : “Cha, việc đến nước , con nghĩ gì quan trọng. Quan trọng là trấn an cảm xúc của Đại tỷ cho . Đại tỷ vẫn còn đang trong thời gian ở cữ, nên để tỷ đau lòng tổn sức, nên mấy chuyện đừng nữa.”
Bỉnh phụ im lặng một lát, bỗng nhiên : “Đại Lang, con đổi nhiều quá, trở nên quyết liệt hơn. Nếu là con của đây, con tuyệt đối sẽ để Đại tỷ con hòa ly .”
Bỉnh Ôn Cố để tâm đến việc Bỉnh phụ phát hiện sự đổi của : “Cha, con là từng qua cửa t.ử một , nên thông suốt nhiều chuyện . Ví dụ như giữa việc chịu uất ức và khác chịu uất ức, con vẫn chọn để khác chịu uất ức thì hơn.”
Bỉnh Tứ Lang lén Bỉnh Ôn Cố, bỗng cảm thấy cánh tay ai đó chọc chọc. Bỉnh Tam Lang nhỏ: “Tứ , thấy từ khi gieo tự tận một , Đại ca trở nên điên rồ hơn ?”
Không điên rồ khi mà vì đồng ý hôn sự mà dám ấn đầu nước, chỉ vì một lời hợp mà tự ý quyết định chuyện hòa ly cho tỷ tỷ nhà , tùy tâm sở dục, chẳng màng đến điều gì.
Bỉnh Tứ Lang : “Thế mới mấy phần dáng dấp của bậc trưởng, làm chỗ dựa cho trong nhà. Trước đây cái tên Bỉnh... Đại ca đúng là quá hèn nhát, mới thèm nể hạng như thế.”
Bỉnh Tam Lang Bỉnh Tứ Lang với vẻ quái dị, cuối cùng thở dài một thật sâu: “Tứ Lang, thành nên hiểu . Đệ cứ chờ xem, khi về nhà Tam tẩu của chắc chắn sẽ làm loạn với cho xem.”
Bỉnh Tứ Lang trừng mắt Bỉnh Tam Lang: “Vậy định để Đại tỷ tiếp tục về cái hang hùm miệng sói đó ? Huynh thấy cái lũ Tôn gia lòng lang thú đó đấy, tưởng Đại tỷ về đó mà còn ngày lành để sống ? Tam ca, đây luôn kính trọng hơn cả Đại ca, đừng để coi thường !”
Bỉnh Tam Lang lắc đầu, nhưng thêm lời nào nữa.
Khi các Bỉnh gia cầm tờ thư hòa ly về đến nhà, những còn đều ngẩn ngơ cả . Mặc dù lúc , Bỉnh Ôn Cố nhắc đến chuyện hòa ly nhưng chẳng ai tin đó là thật. Nhà ai vợ chồng cãi mà chẳng vài câu dọa dẫm, nhưng cũng chỉ là thôi.
Lương thị cầm tờ thư hòa ly, đôi tay run rẩy: “Sao... thành hòa ly ?”
Trái , bình tĩnh nhất là Bỉnh Đại Nương. Nàng thực sự lọt tai những lời Bỉnh Ôn Cố , chỉ là ngờ chuyện hòa ly đến nhanh như , nàng còn tưởng hai nhà sẽ giằng co lâu lắm.
Trong lòng Bỉnh Đại Nương sự bất an và sợ hãi khi hòa ly về nhà đẻ, nhưng đồng thời nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, cứ như thể gánh nặng ngàn cân vai bỗng chốc dỡ bỏ .
Bỉnh Ngũ Lang và Bỉnh Tam Nương còn nhỏ, tính tình đơn thuần, chỉ thuần túy lo lắng cho tương lai của Đại tỷ.
Chu thị vốn tính tình thật thà, ở nhà tòng phụ, xuất giá tòng phu. Tuy Đại cô hòa ly về nhưng nếu chuyện , nàng cũng chẳng làm khó dễ gì.
Chu thị còn nhỏ giọng : “Đại tỷ thật đáng thương, dân làng sẽ bàn tán về tỷ thế nào nữa. Chờ ngày nào đó con về nhà đẻ sẽ với nương con một tiếng, nhờ bà tìm cho Đại tỷ một gia đình nào đó để tâm chuyện tỷ hòa ly còn mang theo ba đứa con.”
Bỉnh Nhị Lang gật đầu: “Chuyện của Đại tỷ, đừng gì nhiều nữa, hãy an ủi tỷ thêm, đừng để tỷ nghĩ quẩn mà gieo tìm cái c.h.ế.t"
“Ta minh bạch, là hạng gì chẳng lẽ ngươi còn rõ , thể những lời đ.â.m tim gan Đại tỷ .”
Tiền thị thì khác, nàng vốn dĩ là kẻ tính cách đanh đá, lòng thuận là gào thét bằng .
“Bỉnh Tam Lang, Bỉnh gia các điên ? Hòa ly, trong thôn chúng từ đến nay từng nữ t.ử nào hòa ly cả, nhà các còn hổ ?”
Bỉnh Tam Lang vội : “Ngươi nhỏ tiếng một chút, Đại tỷ mới hòa ly xong, ngươi đừng lớn tiếng như , để Đại tỷ thấy thì làm bây giờ?”