Lương thị cũng vội vàng an ủi nữ nhi: “Trong nhà hết thảy đều bình an. Mấy ngày đại của con giúp đỡ quý nhân nên tặng chút đồ, hiện tại ngày tháng trong nhà khấm khá hơn . Đại Nương , từ nay về con đừng lo lắng cho nhà đẻ nữa.”
Lương thị bụng của Bỉnh Đại Nương: “Con cũng sắp sinh ? Bụng mang chửa thế thì đừng chạy ngoài, mau nhà . Mẹ con gì thì xuống .”
Bỉnh Ôn Cố cùng Lương thị trong phòng của Bỉnh đại nương. Ba trò chuyện một lát, Bỉnh Ôn Cố sắc trời bên ngoài : “Đại tỷ, chúng về đây, một lát nữa trời tối mất. Hôm nay qua đây mang cho tỷ một miếng thịt dê, buổi tối tỷ bảo bà bà làm cho mà bồi bổ .”
Bỉnh Đại Nương chịu nhận, nàng nghĩ ngày tháng nhà đẻ cũng mới khởi sắc, trong nhà đều đang thiếu cái ăn cái mặc.
“Đại Lang, mau mang về mà ăn.”
Bỉnh Ôn Cố : “Ngày trong nhà cũng nhờ hai vị tỷ tỷ tiếp tế, hiện giờ cuộc sống lên , chỉ chút đồ mọn thôi, Đại tỷ đừng từ chối nữa.”
Nói đến nước , Bỉnh Đại Nương mới chịu nhận lấy.
Lương thị dặn dò: “Tiệc cưới của đại con, nếu con lỡ kỳ ở cữ thì cần về . Bảo Tôn Nhị Lang tới cũng thôi, nhà sẽ trách tội con .”
Tiễn Lương thị và Bỉnh Ôn Cố xong, Bỉnh Đại Nương xoay thấy Tôn thị từ buồng trong bước .
Tôn thị kéo dài cái mặt còn hơn mặt lừa, lớn tiếng khiển trách: “Đã bảo , đừng qua với nhà đẻ ngươi nữa mà ngươi cứ nhất quyết . Người nhà đẻ ngươi tới đây làm gì? Có mượn bạc ?”
Tôn thị cũng chẳng cho Bỉnh Đại Nương cơ hội giải thích, cứ thế b.ắ.n liên thanh một tràng trách móc: “Ta cho ngươi , nhà đẻ ngươi mà mượn bạc thì đừng hòng, cái nợ nặng lãi đó chính là một cái hố đáy đấy.”
Bỉnh Đại Nương ủy khuất : “Nương, nhà đẻ con mượn bạc, càng vay nặng lãi. Là Đại Lang sắp thành nên qua báo cho con một tiếng, còn tặng cho con một miếng thịt dê nữa.”
Bỉnh Đại Nương phòng lấy miếng thịt dê đưa cho Tôn thị. Trên mặt Tôn thị vẫn chẳng thấy chút ý nào, mụ giật phắt lấy miếng thịt dê, hừ lạnh một tiếng : “Ta ngay Bỉnh gia là cái hạng chỉ chứ mà, tặng chút thịt qua đây chắc chắn là chúng tùy lễ chứ gì.”
Bỉnh Đại Nương định bụng thịt dê quý giá như , nhà đẻ mang tới cũng năm cân, là chút thịt mọn, nhưng ngại vì Tôn thị ngày thường đ.á.n.h cũng mắng nên nàng chẳng dám cãi , chỉ cúi đầu phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-lao-nong-nay-sung-phu-lang/chap-26-2-binh-dai-nuong-gap-chuyen-2.html.]
Tôn thị vẫn lòng, mắng nhiếc: “Đừng tưởng mang cái t.h.a.i thì ghê gớm lắm, ai mà chẳng m.a.n.g t.h.a.i cơ chứ, suốt ngày trong phòng cũng sợ sinh , mau đây làm việc cho .”
Bỉnh Đại Nương dám phản bác, lập tức trở làm việc ngay.
Tôn thị Bỉnh Đại Nương đang ngoan ngoãn làm việc trong viện vẫn thỏa mãn, tiếp tục mắng chửi: “Lúc thật chẳng nên cưới ngươi, cả nhà nghèo kiết hủ lậu sa cơ thất thế, còn sinh hạng bồi tiền*. Cái t.h.a.i mà vẫn là hạng bồi tiền nữa thì xem trị ngươi thế nào.”
Bỉnh Đại Nương liên tiếp sinh hai đứa con gái. Tôn thị vốn là kẻ trọng nam khinh nữ nên luôn chướng mắt nàng, đối với hai đứa cháu gái cũng chẳng lành gì, ngày thường đối với ba con đ.á.n.h thì cũng mắng.
Ngay cả Tôn Nhị Lang, từng đối đãi với Bỉnh Đại Nương chút kiên nhẫn, thì khi nàng sinh liên tiếp hai nữ nhi cũng chẳng còn sắc mặt , lúc tâm tình vui còn tay đ.á.n.h đập ba con.
Bỉnh Đại Nương chẳng dám tưởng tượng nếu cái t.h.a.i sinh thêm một nữ nhi nữa thì ngày tháng sẽ , e rằng địa ngục cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bỉnh Ôn Cố cứ ngỡ tới gặp Bỉnh Đại Nương là lúc nàng sinh nở hoặc khi ở cữ xong, ngờ ngay ngày hôm thấy nàng.
Khi đó nhà họ Bỉnh vẫn còn đang chìm trong giấc mộng, Bỉnh Ôn Cố dậy sớm sách. Hắn cầm quyển sách lên xem một lát thì thấy ngoài cửa loáng thoáng tiếng động, âm thanh nhỏ, tựa hồ là tiếng phụ nhân chuyện.
Cũng chỉ Bỉnh Ôn Cố với tinh thần lực mạnh mẽ mới nhận , nếu đổi là khác trong Bỉnh gia thì căn bản thể thấy động tĩnh .
Bỉnh Ôn Cố cảm thấy giọng chút quen tai, liền buông sách xuống cửa xem xét.
Đại môn mới mở , bốn con đang tựa ván cửa liền ngã nhào trong.
Bỉnh Ôn Cố tập trung kỹ, hóa chính là Bỉnh Đại Nương mới gặp ngày hôm qua.
Hiện tại cái bụng cao lừng lững của Bỉnh Đại Nương biến mất, trong lòng n.g.ự.c thêm một bọc tã lót cũ nát.
Bỉnh Đại Nương thấy Bỉnh Ôn Cố thì nước mắt ngừng tuôn rơi, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Đại Lang.”
Bên cạnh, hai tiểu cô nương cũng theo đó lớn: “Đại cữu cữu, cứu lấy nương và Song nhi với!”