Địch Ngọc tiến sát gần Hạ Chi Lẫm, cúi đầu xuống.
Hạ Chi Lẫm ngẩng đầu, cảm nhận thở ấm áp của Enigma phả lên gương mặt .
Anh bên Địch Ngọc, cách giữa hai quá gần khiến cánh tay của Địch Ngọc khẽ chạm .
Hạ Chi Lẫm theo bản năng bước lùi một chút, nhẹ giọng : “Nếu thì ?”
Địch Ngọc gì, đột nhiên kéo Hạ Chi Lẫm sang bên trái , động tác lớn mật.
Hắn nắm lấy tay của Hạ Chi Lẫm, cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay, : “Vậy thì sẽ làm thế .”
Nói xong, cúi đầu biểu cảm của Hạ Chi Lẫm, thấp giọng : “Như thế tính là mạo phạm , Hạ tiến sĩ?”
Lời lẽ khiêm tốn.
Hạ Chi Lẫm rút tay về, bước lên phía vài bước, bỏ Địch Ngọc phía .
Trong tay vẫn nắm món đồ chơi nhỏ mà Địch Ngọc đưa, giữ chặt trong lòng bàn tay. Vòng chìa khóa vẫn còn ngón áp út của .
Gió lạnh từ bờ sông thổi qua khiến Hạ Chi Lẫm khẽ rùng .
Dù quyết định đồng ý kết hôn giả với Địch Ngọc nhưng còn một việc quan trọng hơn thành.
Địch Ngọc nhanh chóng đuổi theo.
“Hạ Chi Lẫm, chuyện em với hôm nay là gì?”
Hạ Chi Lẫm dừng , nghiêm túc : “Chuyện kết hôn mà đó, nghĩ thể .”
“ nghĩ kỹ thêm nữa, suy nghĩ thấu đáo chứ?”
“Suy nghĩ kỹ , còn nghĩ gì nữa!” Enigma chút do dự, dứt khoát trả lời, ánh mắt kiên định.
Hạ Chi Lẫm gật đầu: “Vậy như .”
Vẻ mặt Địch Ngọc xán lạn, niềm vui lan tỏa nhưng vẫn cố kiềm chế, để lộ quá rõ ràng.
Dù thì cũng chỉ là kết hôn giả.
Đối với Hạ Chi Lẫm, chuyện chẳng qua chỉ là một cách để giải quyết vấn đề.
Lúc , màn trình diễn nhạc nước bắt đầu, khiến dòng con đường bộ dọc bờ sông đổ về quảng trường Tân Giang ở phía xa. Tiếng reo hò náo nhiệt vọng khắp nơi.
Hạ Chi Lẫm sang Địch Ngọc, : “Anh qua đó xem nhạc nước ?”
Anh nghĩ rằng mục đích tối nay của Địch Ngọc chính là đến đây để tìm chút náo nhiệt.
Địch Ngọc lắc đầu: “Chỗ ngắm pháo hoa hơn.”
Vào các dịp lễ đặc biệt, bán đảo tài chính bên sông thường tổ chức trình diễn pháo hoa. Vị trí ở bờ sông thoáng, hảo để thưởng thức cảnh màn pháo hoa lộng lẫy.
Chỉ là hôm nay ngày lễ.
Hạ Chi Lẫm còn thấy qua đường chuyện, rằng pháo hoa chỉ b.ắ.n ngày mai, nhân dịp đông chí.
Đột nhiên, phần lớn đèn neon bên sông tắt phụt, những màn hình LED khổng lồ cũng tối đen, khiến cả bầu trời chìm trong bóng tối.
Hạ Chi lẫm Địch Ngọc, nhàn nhạt : “Hôm nay thật sự pháo hoa”
Địch Ngọc , kéo đến một băng ghế dài xuống.
“Tất nhiên là pháo hoa.”
Động tác của Địch Ngọc khắc chế hơn. Hắn ôm lấy Hạ Chi Lẫm mà chỉ quy củ bên cạnh
Chiếc áo lông vũ của Địch Ngọc chỉ chạm đến đầu gối, quần mỏng, khiến cảm thấy lạnh khi ở đây.
Kéo khóa áo lên đến tận cổ, trông như một cái kén dài phình phình.
Địch Ngọc bắt đầu hối hận. Lẽ nên mua thêm quần áo khi đến đây.
Bây giờ lạnh nhưng vẫn ở bên Hạ Chi Lẫm để cùng ngắm pháo hoa.
Hạ Chi Lẫm đầu Địch Ngọc mang chút nghi hoặc. Nhận thấy điều đó, Địch Ngọc liền nở nụ , nhẹ giọng : “Chuẩn b.ắ.n pháo hoa .”
Có lẽ nhận tâm trạng của Địch Ngọc, Hạ Chi Lẫm cởi khăn quàng cổ của , ném lên đùi .
Địch Ngọc sửng sốt, đó mỉm , gấp đôi chiếc khăn và đặt ngay ngắn đầu gối. Chiếc khăn vẫn còn ấm từ nhiệt độ cơ thể của Hạ Chi Lẫm, nhanh chóng xua cái lạnh nơi đầu gối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-lao-dinh-e-bi-don-phuong-ly-hon/chuong-66.html.]
Sự ấm áp chỉ đến từ chiếc khăn, mà còn lan tỏa từ trong lòng Địch Ngọc.
Mỗi cử chỉ nhỏ của Hạ Chi Lẫm đêm nay dường như đều ngầm báo hiệu rằng mong của Địch Ngọc sắp thành hiện thực.
Hạ Chi Lẫm nghiêm túc dõi mắt về phía bờ sông, chờ đợi màn pháo hoa. Hai cạnh nhưng Địch Ngọc chỉ chăm chú nghiêng gương mặt của Hạ Chi Lẫm.
Cảm nhận ánh mắt của Địch Ngọc, nhúc nhích, tiếp tục thẳng về phía .
Quả thực Địch Ngọc si ngốc, hồi lâu thể rời mắt. Cuối cùng, Hạ Chi Lẫm lên tiếng: “Anh đủ ?”
Anh đầu Địch Ngọc, mang theo bất đắc dĩ: “Đừng như nữa.”
Địch Ngọc sớm chú ý Hạ Chi Lẫm đang nhưng vẫn cố tình chọc ghẹo một chút.
“Em thật …”
“Oành!” vang lên phá tan bầu khí tĩnh lặng.
Ánh sáng pháo hoa bất ngờ rực rỡ cả một góc trời, bung nở như những đóa hoa lớn kiều diễm, tan thành muôn ngàn ánh lửa nhỏ lấp lánh, kéo dài mãi tắt.
“Oa!” – Tiếng xuýt xoa kinh ngạc vang lên từ đám đông.
Hạ Chi Lẫm lập tức ánh mắt lên trời, dõi theo màn pháo hoa.
Địch Ngọc vẫn đang .
Tiếng pháo hoa nổ “Oành!” liên tiếp vang lên, từng chùm sáng đầy màu sắc thi tô điểm bầu trời đêm, biến nơi đây thành một bữa tiệc ánh sáng tráng lệ.
Hạ Chi Lẫm Địch Ngọc. Ánh lửa bập bùng phản chiếu khuôn mặt đang của Địch Ngọc đang xem pháo hoa.
Trước mắt là những chùm pháo hoa rực rỡ, bên cạnh là nụ của Địch Ngọc. Tâm trạng của Hạ Chi Lẫm bất giác kích động.
Anh Địch Ngọc, định điều gì đó nhưng thôi.
Địch Ngọc: “Pháo hoa ?”
Hạ Chi Lẫm gật đầu, “Rất .”
Địch Ngọc: “Em vui ?”
Hạ Chi Lẫm “Ừm” một tiếng.
“Vậy, thể hôn em ?” – Địch Ngọc ngả về phía , ánh mắt ái .
Hạ Chi Lẫm , nếu là , Địch Ngọc hỏi mà trực tiếp làm .
Hạ Chi Lẫm giơ tay , mu bàn tay hướng về phía Địch Ngọc, ngầm hiệu.
Ánh mắt Địch Ngọc thoáng chút u oán nhưng vẫn cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay của Hạ Chi Lẫm.
Mu bàn tay để một mảnh ướt át, Hạ Chi Lẫm theo bản năng lau nhưng kiềm chế.
Nhàn nhạt : “Xem xong pháo hoa về , trời lạnh quá.”
Địch Ngọc gật đầu, dời ánh mắt về phía bầu trời rực rỡ ánh pháo hoa.
Pháo hoa dự kiến kéo dài nửa giờ, là vẫn thêm chút thời gian bên cạnh Hạ Chi Lẫm.
Địch Ngọc cầm chiếc khăn quàng cổ lên, quàng quanh cổ Hạ Chi Lẫm hai vòng, cẩn thận nhét phần còn trong áo để gió thể lọt qua.
Họ dậy rời khỏi ghế, bước chầm chậm dọc theo lối lát gỗ.
Hạ Chi Lẫm, sánh bước bên Địch Ngọc, nhẹ giọng : “Địch Ngọc, giúp ...”
Tiếng pháo hoa nổ bùm bùm trời chút ồn ào, Địch Ngọc sang, nghiêng đầu hỏi: “Em gì cơ?”
Ánh sáng từ pháo hoa phản chiếu lên đôi mắt của Địch Ngọc, khiến chúng như ngọn lửa ấm áp đang nhảy múa. Khuôn mặt rạng rỡ, nụ chân thành.
“Hạ Chi Lẫm, em nữa? Em làm ?”
Hạ Chi Lẫm mím môi, lắc đầu: “Không gì.”
Bàn tay siết chặt , thầm nghĩ nên để hãy với Địch Ngọc.
Trong tay vẫn nắm chặt món đồ chơi nhỏ mà Địch Ngọc tặng. Vô tình, khi siết tay, nhấn trúng nút khởi động.
Lòng bàn tay đột nhiên phát sáng, ánh tím chớp chớp, để lộ dòng chữ:
“I love you.”