Đại Lão Đỉnh E Bị Đơn Phương Ly Hôn - Chương 156
Cập nhật lúc: 2026-04-04 12:37:00
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7 giờ rưỡi, quây quần bên bàn ăn.
Hạ Chi Lẫm nhận bàn vài món mà thích.
Đây là nhờ Địch Ngọc sớm nhắn với Tô Miện để chuẩn .
Ở Địch gia, bữa cơm gia đình quá cầu kỳ nhưng điều quan trọng nhất là đều tụ họp đông đủ.
Trên bàn ăn, Địch Ngọc ngừng gắp thức ăn cho Hạ Chi Lẫm, đến mức đồ ăn trong chén chất cao như một ngọn núi nhỏ.
Hạ Chi Lẫm giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bàn, chân khẽ đá nhẹ Địch Ngọc để hiệu.
Địch Ngọc cúi về phía , thấp giọng : "Làm gì ?"
Hạ Chi Lẫm nhỏ: "Đừng gắp nữa, nhiều quá ."
"Thì em cứ ăn "
Địch Ngọc ban đầu còn tưởng Hạ Chi Lẫm điều gì quan trọng, hóa chỉ là việc .
Hạ Chi Lẫm cố giữ bát của , cho Địch Ngọc tiếp tục gắp thêm: "Đủ , đừng làm quá."
Bạch Thanh Diệp thỉnh thoảng liếc hai , ánh mắt lấp lánh ý .
Thấy thức ăn trong bát Hạ Chi Lẫm thực sự quá nhiều, Địch Ngọc lấy một ít từ bát qua chén .
Hạ Chi Lẫm chút hổ – đây là bữa cơm gia đình, bao nhiêu đang .
Để tránh chú ý thêm, Hạ Chi Lẫm buộc nghiêm túc giải quyết đống đồ ăn trong bát một cách nhanh nhất thể.
"Bảo bối, thử miếng thịt cua , ngon lắm." Tống Ý ngần ngại gắp một miếng thịt cua từ bát đưa cho Bạch Thanh Diệp.
Bạch Thanh Diệp nhận lấy, nếm thử một miếng khen một câu: "Ngon lắm."
Tống Ý : "Thấy ngon đúng ? Món là chị nhờ cha chị mua đấy."
Bạch Thanh Diệp nghiêng hôn nhẹ lên má Tống Ý, "Cảm ơn bảo bối, yêu chị nhất."
Hạ Chi Lẫm cảnh mà ngây .
Lúc , Địch Ngọc bất ngờ ghé sát . Hạ Chi Lẫm theo phản xạ né tránh, nhỏ giọng hỏi: "Làm gì ?"
"Em làm gì mới đúng.” Địch Ngọc thấy Hạ Chi Lẫm vẫn còn giữ dáng vẻ câu nệ, khỏi thắc mắc: "Sao em khẩn trương như ?"
"Em ."
"Biểu cảm của em bán em ."
Hạ Chi Lẫm hạ giọng, chỉ đủ để hai thấy: "Nhà thường ngày cũng như thế ?"
Ánh mắt lướt một vòng quanh bàn ăn. Địch Ngọc cũng theo hướng ánh mắt của .
Lúc :
Tống Tần đang tỉ mỉ gỡ xương cá, làm chuyện với Tô Lương: "Cá tươi, chính tự tay làm thịt."
Tô Lương nếm thử gật đầu nghiêm túc: "Ừ, ngon, mùi tanh…”
Tống Tần mỉm : "Làm cá là sở trường của mà."
Tô Lương: "A Ý, múc thêm cho em chút canh."
"Được, để làm."
Ở phía khác, Địch Vân Phong và Tô Miện gì nhiều. Tô Miện yên lặng uống canh, vẻ mặt như đang cân nhắc hương vị – đó là một bát canh d.ư.ợ.c hầm riêng cho ông.
Còn Địch Vân Phong ở bên cạnh đang kiên nhẫn bóc vỏ tôm.
Sau khi bóc đầy hơn nửa bát, Tô Miện uống xong nửa bát canh thì buông thìa xuống, tiện tay lấy luôn bát tôm mặt Địch Vân Phong.
Địch Ngọc thấy cảnh lấy làm lạ, chỉ thản nhiên : "Ngày thường chính là như , làm ?"
Đây là phô trương tình cảm, mà chỉ là những hành động tự nhiên của gia đình họ.
Đơn giản chỉ là sự quan tâm lẫn giữa các thành viên trong nhà.
Hạ Chi Lẫm Địch Ngọc, lắc đầu: "Không gì ."
Cũng ngay lúc đó, Địch Vân Phong đưa bát của cho Địch Ngọc. Không cần gì, Địch Ngọc lập tức nhận lấy múc nửa bát canh xương hầm cho ông.
Cứ như , bữa cơm gia đình trôi qua trong khí hài hòa.
Hạ Chi Lẫm ăn đến mức thấy no căng. Một phần là vì đồ ăn thật sự ngon, phần còn là do Địch Ngọc gắp cho quá nhiều.
Sau bữa ăn, tiếp tục ở phòng khách chuyện phiếm một lúc.
Nửa giờ , Tống Tần mang bánh kem chuẩn sẵn .
Chiếc bánh quá lớn nhưng vô cùng tinh xảo. Trên mặt bánh một hình cô công chúa nhỏ mặc váy dài lộng lẫy, trang trí tinh tế đến từng chi tiết.
Hạ Chi Lẫm kỹ hình nhân bánh, nhận khuôn mặt nhỏ nhắn vài nét giống Tống Ý.
"Anh hát sinh nhật ?" Hạ Chi Lẫm kéo nhẹ góc áo của Địch Ngọc hỏi.
"Đương nhiên ."
Trong bầu khí hòa hợp, cùng cất tiếng hát chúc mừng sinh nhật.
Lúc , Hạ Chi Lẫm phát hiện Địch Ngọc là kiểu ... ngay cả hát bài sinh nhật cũng lệch tông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-lao-dinh-e-bi-don-phuong-ly-hon/chuong-156.html.]
Đây là đầu tiên Hạ Chi Lẫm đến thăm nhà Địch Ngọc, đúng dịp sinh nhật Tống Ý. Anh chỉ chuẩn quà cho hai bậc trưởng bối mà còn cẩn thận chọn một món quà cho nhân vật chính của ngày hôm nay.
Món quà chọn là một chiếc vòng cổ đá quý màu hồng tím.
Đó là món quà mà Địch Ngọc tự tay chọn, bởi Tống Ý yêu thích màu .
Trước đó, Tống Ý đưa cho Hạ Chi Lẫm một chiếc thẻ ngân hàng, rằng đó là “bao lì xì” mừng đám cưới.
Hạ Chi Lẫm vốn định dùng chiếc thẻ để thanh toán món quà , nếu đủ thì sẽ dùng tiền lương của Địch Ngọc.
Cuối cùng, chiếc vòng cổ tiêu tốn hơn 10 tỷ, trong thẻ còn thừa hơn 2 tỷ.
...
Trở căn hộ, đồng hồ điểm gần 11 giờ.
Địch Ngọc đóng cửa phòng xong lập tức kéo Hạ Chi Lẫm lòng, ôm chặt như xoa dịu khát khao dồn nén.
Hạ Chi Lẫm cự tuyệt, ngược còn thoải mái ôm lấy cổ Địch Ngọc.
Hai quấn lấy , hôn cởi giày, đó nghiêng ngả ngã lên chiếc sofa rộng rãi trong phòng khách.
"Em , Hạ Chi Lẫm... em khiến cảm thấy nghẹn..." Địch Ngọc thở hổn hển, ánh mắt ngập tràn ham .
Hạ Chi Lẫm bật vì câu thẳng thừng của Địch Ngọc
Ngay lập tức, Địch Ngọc cúi xuống, ngăn nụ của Hạ Chi Lẫm bằng một nụ hôn cuồng nhiệt, sâu lắng.
"Cười cái gì? Không em cũng đang nhịn đến khó chịu ..." Địch Ngọc nhẹ nhàng c.ắ.n môi của Hạ Chi Lẫm.
Hạ Chi Lẫm đưa tay mạnh mẽ vỗ vài cái lên n.g.ự.c Địch Ngọc, như để cảnh cáo, sợ thực sự c.ắ.n mạnh.
"Sợ ? Ai bảo em còn dám …" Địch Ngọc cất giọng trầm thấp, mang theo thở nặng nề. Đôi mắt sáng ngời của nhuốm đầy d.ụ.c vọng, chẳng thể che giấu thêm nữa.
Hạ Chi Lẫm nhẹ nhàng đưa tay trượt nhẹ xuống gáy Địch Ngọc, chạm tuyến thể của yêu.
Hành động bất ngờ khiến Địch Ngọc khẽ run lên.
Rất hiếm khi Hạ Chi Lẫm chủ động chạm nơi đó.
"Thì cũng lúc run rẩy..."
Hạ Chi Lẫm nhẹ, giọng điệu chút kiêu ngạo: "Nếu em c.ắ.n tuyến thể của Enigma, sẽ thế nào?"
Vừa , Hạ Chi Lẫm cố tình nhấn ngón tay nhẹ nhàng xoa qua vùng da mềm mỏng phía cổ.
Hơi thở của Địch Ngọc trở nên dồn dập. Hắn run giọng đáp , "Em thử …?"
Giọng mang vẻ khiêu khích mà là nguyện ý, như thể Địch Ngọc thật sự sẵn lòng để Hạ Chi Lẫm thử.
Hạ Chi Lẫm khựng , ngạc nhiên vì sự nghiêm túc trong lời của Địch Ngọc. chẳng để suy nghĩ lâu, Địch Ngọc nữa cúi xuống, đặt môi lên trán, mắt và cuối cùng là môi của Hạ Chi Lẫm.
Bàn tay Hạ Chi Lẫm di chuyển chậm rãi, đầu ngón tay miết nhẹ lên tuyến thể của Địch Ngọc.
Địch Ngọc khẽ trong cổ họng, thở nóng rực phả tai . Hắn đặt tay lên má Hạ Chi Lẫm, xoay nhẹ khuôn mặt để lộ tuyến thể phía cổ.
Alpha hề kháng cự, ngoan ngoãn im như đang mặc cho Địch Ngọc bài bố.
Địch Ngọc cúi đầu, để một nụ hôn mềm mại, tiếp đó là một cái c.ắ.n nhẹ, khiến Hạ Chi Lẫm khẽ run lên.
Phản ứng của Alpha làm Địch Ngọc hài lòng.
Địch Ngọc di chuyển nụ hôn của đến tai Hạ Chi Lẫm, nhẹ nhàng thổi thở đầy mê hoặc, giọng trầm thấp thì thầm:
"Không dám là luyến tiếc..."
Khi lời vang lên, trong đầu Hạ Chi Lẫm bất chợt hiện lên những tài liệu mà từng qua.
Enigma đỉnh cao trong khía cạnh, như một thực thể đầu chuỗi thức ăn.
Vì , khi tuyến thể của Enigma xâm phạm, nỗi đau mà họ chịu sẽ lớn gấp nhiều so với bất kỳ ai khác.
"Thật sự em đ.á.n.h dấu đến chịu nổi..."
Tim Hạ Chi Lẫm dường như ngừng đập một nhịp.
Đôi mắt sâu thẳm của Địch Ngọc bừng sáng, tràn ngập sự khát vọng, từng câu tựa như đốt cháy lý trí của Hạ Chi Lẫm: "Đến đây , Hạ Chi Lẫm."
"Dù em làm gì, đều sẵn sàng."
Khi ánh mắt đầy thành kính và nhiệt thành của Địch Ngọc đối diện , Hạ Chi Lẫm cảm thấy nhịp tim ngày càng rối loạn, thể kiểm soát .
Quả thật, Enigma quá vượt mức quy tắc.
Không thể cưỡng , Hạ Chi Lẫm cúi xuống, chủ động đặt lên Địch Ngọc những nụ hôn dịu dàng.
Từ trán, mắt, gò má, từ từ di chuyển xuống đến cổ họng, từng nụ hôn của đều chứa đựng sự dịu dàng xen lẫn say mê, chậm rãi nhưng đầy sức mạnh.
Địch Ngọc nửa khép đôi mắt, vòng tay ôm chặt Hạ Chi Lẫm, để mặc tùy ý trêu đùa. Cả cơ thể thư giãn, thở nhẹ nhàng xen lẫn những tiếng than thở khẽ khàng đầy thỏa mãn.
Enigma càng càng hăng hái, giọng dần trở nên nghẹn ngào và khó kìm nén:
"Hạ tiến sĩ, em xem qua nhiều tài liệu liên quan đến Enigma , nhưng chẳng hỏi trực tiếp sẽ hơn ?"
"Lấy mẫu trực tiếp và điều tra thực tế chắc chắn sẽ cho kết quả chính xác hơn, ?"
"Thế nào, thực hiện nghiên cứu để khám phá là nơi nhạy cảm nhất của ?"