Đại Dương Màu Hồng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:19:23
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Mạnh Chí Hanh tỉnh dậy, phát hiện hai tay còng lưng ghế, mắt bịt kín bởi một dải vải đen.

"Tạ Diễm?"

Tôi chút giận dỗi, khẽ đá bắp chân của Mạnh Chí Hanh một cái.

Mạnh Chí Hanh hề đối diện chính là , vẫn tự lẩm bẩm một :

"Anh mau thả , Tức Ngôn sẽ lo lắng lắm."

"Tôi thể đồng ý đến viện nghiên cứu và làm thủ tục 'hộ khẩu', nhưng để về tìm Tức Ngôn ."

Tôi gỡ dải lụa đen đang che mắt Mạnh Chí Hanh xuống.

"Bảo bối?" Mạnh Chí Hanh đầu tiên là kinh ngạc , đó ngơ ngác quan sát môi trường xung quanh, "Đây là..."

Khi thấy bộ đồ đang mặc, yết hầu của Mạnh Chí Hanh ngừng lên xuống.

"Bảo bối..."

"Sao thế ?"

Tôi nhích đầu gối về phía một chút.

Mạnh Chí Hanh c.ắ.n môi đến trắng bệch, cơ thể cũng khẽ run rẩy.

"Bảo bối, mở trói cho ..."

"Tại chứ?"

Tôi thu chân , thẳng lên đùi Mạnh Chí Hanh.

"Tức Ngôn..."

"Anh bí mật giấu em, em vui."

"Anh cố ý mà."

Nhịp thở của Mạnh Chí Hanh ngày càng nặng nề.

Giây tiếp theo, một chiếc xúc tu màu hồng phấn run rẩy vươn từ lưng .

"Đừng mà..." Mạnh Chí Hanh thầm cầu xin.

chiếc xúc tu đó ngoài tầm kiểm soát của , nó chậm rãi nhưng kiên định tiến về phía .

Ngay đó, trực tiếp túm lấy chiếc xúc tu .

Sắc mặt Mạnh Chí Hanh bỗng chốc trắng bệch.

"Em thấy , yêu."

"Em... thấy ?" Mạnh Chí Hanh ngơ ngác lặp lời .

Lúc mới nhận sự khác biệt của so với ngày thường.

"Vâng, từ ngày khi bắt đầu ngâm t.h.u.ố.c là em thấy ."

"Mấy ngày qua, cái con bạch tuộc nhỏ cứ bám dính lấy em suốt chính là đấy."

Những giọt nước mắt lớn bắt đầu trào từ mắt Mạnh Chí Hanh.

"Xin , xin , ... giấu em ..."

" sợ lắm, hức... sợ em cần nữa..."

"Anh thật sự yêu, yêu em..."

"Anh cũng ... sẽ làm gì ... em đừng sợ nhé..."

"Đừng bỏ rơi ..."

Mạnh Chí Hanh năng lộn xộn, cái mũi đỏ ửng ngừng sụt sịt.

Càng lúc càng nhiều xúc tu vươn nhưng chúng mang một màu xanh lam buồn bã.

Nước mắt làm ướt đẫm quần áo của cả .

Tôi nuốt những lời định , thở dài một tiếng dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho .

Mạnh Chí Hanh tưởng đang chán ghét , cố gắng kìm nén nước mắt, trong cổ họng phát tiếng nấc nhỏ.

Tôi khẽ thở dài.

"Ai bảo là em sợ chứ?"

Mạnh Chí Hanh ngây .

Tôi giơ chiếc xúc tu chuyển sang màu xanh lam trong tay lên, hôn nhẹ đầu xúc tu.

"Nếu em sợ thì em rời từ lâu ."

"Mạnh Chí Hanh, thật em thích chúng."

"Cho nên, em sẽ bỏ rơi ."

Chiếc xúc tu màu xanh lam ngay lập tức biến trở màu hồng phấn quen thuộc.

15

Tôi hề lừa Mạnh Chí Hanh.

Gia đình vốn chẳng trọn vẹn.

Năm sáu tuổi, cả bố và đều ngoại tình.

Họ ngừng tranh cãi vì phân chia tài sản và quyền nuôi con.

Điểm chung duy nhất của họ là chẳng ai nhận một 'cục nợ' như .

Ban đầu, còn cố dùng tiếng để ngăn cản họ.

đổi chỉ là những ánh mắt chán ghét.

Thế là mỗi khi họ cãi , trốn trong tủ quần áo.

Những lớp quần áo chồng chất bao quanh lấy , giống như những bàn tay khổng lồ bịt chặt tai , ngăn cách âm thanh bên ngoài.

Tủ quần áo trở thành 'căn hầm trú ẩn' của .

Bà ngoại chịu nổi cảnh bố đùn đẩy trách nhiệm cho nên đón về quê.

Đêm đầu tiên về quê, bà định đắp chăn cho thì phát hiện đang co ro trong góc tủ quần áo, ngủ ngon lành.

Bà ôm chặt lấy , im lặng lâu nên lời.

Ngày hôm , bà dắt tay trung tâm thương mại thị trấn, mua hết con gấu bông đến con búp bê khác.

Về đến nhà, hai bà cháu cùng xếp đầy gấu bông lên giường của .

Kể từ đó, bao giờ tủ quần áo ngủ nữa.

Sau , bất cứ căn nhà nào ở, giường cũng đều chất đầy gấu bông lớn nhỏ.

Ngoài , trong phòng tắm của luôn một chiếc bồn tắm cực lớn.

Mỗi tối, đều ngâm trong nước nóng.

Hơi nước bốc lên như một tấm màn trắng xóa, nhẹ nhàng bao phủ lấy .

Về , bắt đầu say mê lặn biển.

Là một làm nghề tự do, năm nào cũng đến các vùng biển khác để lặn.

Tôi thả trôi nổi theo từng đợt sóng ngầm.

Dưới đáy đại dương, những cuộc cãi vã.

Chỉ cảm giác an khi bao bọc.

Rồi đó, gặp Mạnh Chí Hanh.

Cái ôm của mang cảm giác tuyệt vời hơn bất kỳ trải nghiệm nào đây của .

Tôi thích cái ảo giác như khảm cơ thể .

Suốt hai mươi hai năm qua, đây là đầu tiên khóa hết những con gấu bông bầu bạn với tủ.

Trên giường chỉ còn .

16

Hành động của dường như kích thích Mạnh Chí Hanh.

Chỉ vài giây , cánh tay, cổ chân và eo đều những chiếc xúc tu màu hồng quấn chặt lấy.

Tôi đáp bằng cách vòng tay ôm chặt lấy cổ .

"Bảo bối..."

Mạnh Chí Hanh dùng chóp mũi cọ nhẹ cằm và yết hầu của .

"Ơi?"

"Anh yêu bảo bối lắm."

Tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi Mạnh Chí Hanh.

"Còn gì nữa nào?"

"Em thể mở còng tay cho ?"

Mạnh Chí Hanh cử động cổ tay, phát những tiếng kim loại va chạm giòn giã.

Tôi khẽ , dùng đầu ngón tay khều chiếc dây chuyền giấu trong áo , đó dùng răng cửa c.ắ.n lấy chiếc chìa khóa đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-duong-mau-hong/chuong-5.html.]

"Anh ? Tự đây mà lấy."

Đêm đó, cứ ngỡ như đang thấy một đại dương màu hồng phấn.

Hậu quả của việc mạnh miệng chính là liệt giường suốt ba ngày trời.

Người đàn ông đây luôn kháng cự việc đến viện nghiên cứu, giờ đây như cá gặp nước.

Ít nhất thì cái bếp nhỏ trở thành lãnh địa của .

"Giờ thì tin ?"

Mạnh Chí Hanh gật đầu thật nhanh, nhưng đó ngập ngừng lắc đầu.

"Nói em ."

"Thật ... thật buổi tối thường lén lút..."

"Em mà."

"Em ..." Ánh mắt Mạnh Chí Hanh đờ đẫn, "Vậy em thấy là kẻ biến thái ..."

"Cũng tạm, cứ gọi em dậy là ."

"Vậy..."

"Em đói ."

Những câu hỏi tương tự thế , trong ba ngày qua trả lời trăm .

"À." Mạnh Chí Hanh ngoan ngoãn đút cháo cho .

Thấy vẫn còn vẻ mặt thiếu tự tin, đưa tay .

"Sao thế em?"

"Đưa cho em."

Một chiếc xúc tu màu hồng nhanh chóng luồn lòng bàn tay .

Những chiếc giác hút nhỏ ngừng mút nhẹ lên da , phát tiếng 'gừ gừ' cực khẽ.

"Bảo bối..."

"Hửm?"

"Anh cũng nữa..."

Tôi thở dài, mở rộng cánh tay còn đang rảnh rỗi.

"Đến đây nào."

Mạnh Chí Hanh lập tức dẹp bỏ chiếc xúc tu đang quấn quanh sang một bên, nhào lòng , ngừng dụi đầu cổ .

17

Sau khi rời khỏi viện nghiên cứu, chịu nổi sự nài nỉ của Mạnh Chí Hanh, nên đành chuyển địa điểm " ườn" từ nhà sang công ty của .

Đàn ông lúc tập trung làm việc là quyến rũ nhất.

Câu quả thực sai chút nào.

Tôi nhâm nhi đồ ăn vặt, say sưa ngắm góc nghiêng tuấn tú của Mạnh Chí Hanh.

Dưới ánh chằm chằm của , gương mặt Mạnh Chí Hanh dần dần ửng hồng.

"Đừng nữa mà..."

Những xúc tu đang quấn quanh cổ chân khẽ đung đưa như đang nài nỉ.

"Đàn ông của em, mà em ?"

"Vậy... em cứ ."

Mạnh Chí Hanh liền ưỡn thẳng lưng hơn nữa.

Thế nhưng thu hồi tầm mắt, cúi đầu gõ điện thoại.

Ngón tay lướt nhanh bàn phím khiến Mạnh Chí Hanh thỉnh thoảng liếc mắt sang.

[ Tạ Diễm: OK nhé. ]

[ Tôi: Nhanh ? ]

[ Tạ Diễm: Dù với tình trạng của hiện tại, về đó một chuyến sẽ cho cơ thể hơn. ]

[ Tôi: Được. ]

[ Tôi: Lần mời ăn một bữa. ]

[ Tạ Diễm: Thôi khỏi , Mạnh Chí Hanh mà thì cái hũ giấm đại vương đó sẽ ghen c.h.ế.t mất. ]

[ Tôi: Chắc đến mức đó nhỉ... ]

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của Mạnh Chí Hanh đang dán chặt .

"Sao thế ?"

"Em đang nhắn tin với ai ? Anh gọi mấy tiếng mà em chẳng thưa."

"Không ai mà."

Mạnh Chí Hanh đặt tập tài liệu xuống, xổm mặt .

"Anh , bằng đám , cũng ..."

Tôi thích thú nhướng mày: "Chỗ các còn cả cá nữa ?"

Mạnh Chí Hanh lỡ lời, bèn bắt đầu để "dìm hàng" đối phương.

"Tính tình bọn cá đó quái đản lắm, ăn uống vô độ, ăn thì độc địa vô cùng."

" , Tạ Diễm thuộc giống gì nhỉ?"

"... Người cá."

Được , đúng là va .

Tôi mỉm , khẽ chạm tay trán Mạnh Chí Hanh.

"Tối nay em sẽ cho một bất ngờ."

Mắt Mạnh Chí Hanh sáng rực lên, lập tức phắt dậy.

"Anh sẽ cố gắng tan làm sớm!"

Đến tối, thấy mặc bộ đồ ngủ kín cổng cao tường, đôi mắt Mạnh Chí Hanh giấu nổi vẻ thất vọng, ngay cả đống xúc tu sàn cũng chuyển sang màu xanh nhạt buồn bã.

"Trong đầu đang chứa cái gì thế hả?"

"Mấy thứ khác thì thôi , nhưng sợi dây thì đừng hòng dùng nhé."

"Ơ, nhưng sợi dây đó... là để dùng cho mà."

Tôi nhịn mà đ.á.n.h mắt quan sát Mạnh Chí Hanh một lượt.

Chẳng lẽ vụ cái còng tay giúp mở khóa thêm thuộc tính kỳ lạ nào ?

Tôi đưa thông tin chuyến bay trong điện thoại mặt Mạnh Chí Hanh.

"Đây là... đến quê ?"

Mạnh Chí Hanh địa điểm màn hình, ngơ ngác chớp mắt.

"Ừm, năm ngày nữa chúng sẽ xuất phát."

"Bên viện nghiên cứu chế tạo một thiết lặn đặc biệt ."

"Nếu thể hiện , thể mang theo đống đồ lộn xộn của cùng."

18

Sau khi điên cuồng làm bù để giải quyết hết công việc, Mạnh Chí Hanh tự thưởng cho một kỳ nghỉ dài tận hai tháng.

Trên máy bay, nắm c.h.ặ.t t.a.y , lòng bàn tay ngừng đổ mồ hôi.

"Căng thẳng thế ? Sợ cảm giác về quê hương ?"

"Bảo bối, thực còn một bí mật nữa với em."

"Chuyện gì ?"

"Sáu năm , em từng đến đây lặn biển."

cũng lờ mờ đoán , bởi vì Mạnh Chí Hanh thể từ một nơi xa xôi như thế tìm đến và tiếp cận , chắc hẳn chúng từng gặp .

chuyện thực sự còn chút ấn tượng nào cả.

cái thời ham chơi nhất đó, khi một năm lặn tám mươi .

"Vậy nên, từ lúc còn là một chú bạch tuộc nhỏ, thầm yêu em ?"

Mạnh Chí Hanh ngượng ngùng hôn lên mu bàn tay , với đôi mắt sáng lấp lánh.

Ánh mắt chứa đựng tình yêu sâu đậm dồn nén suốt năm năm qua.

Anh sẽ kể cho chuyện chú bạch tuộc nhỏ xíu là nấp trong khe đá, lặng lẽ dõi theo lâu thật lâu.

Càng kể cho một sinh vật biển nỗ lực đến nhường nào mới thể lên bờ.

Anh chỉ rằng, vì thích , nên đến.

"Vậy , năm nào chúng cũng đến đây nhé, ?"

"Được."

Loading...