Trong đấu trường phòng y tế, vết thương xử lý.
Đùi khâu tám mũi, hông khâu bốn mũi, chằng chịt vết dao.
Nước mắt nó rơi kìm .
Khi môi nó chạm vết thương, khẽ run, nhưng ngăn cản.
Ánh trăng phủ lên đôi mắt nó, buồn thành kính.
Nó hôn dọc theo vết thương, từ bụng, ngực, lên đến xương quai xanh, thẳng .
Tôi mặt , tai đỏ lên:
“Muộn , ngủ .”
Nó nắm cằm , ép , nước mắt rơi mặt :
“Anh, em buồn. An ủi em .”
Nó hôn lên môi , chỉ là một cái chạm nhẹ.
Tôi đưa tay che mắt, giọng phức tạp, kìm nén:
“Chỉ thôi, ngủ .”
Nó xuống, đầu tựa gáy .
Ánh trăng lướt qua bậu cửa, đêm đó cả hai đều ngủ.
17
Tôi mang theo 100 nghìn đến gặp Lục Lâm.
Ánh mắt bà tham lam túi tiền, vội vàng cầm.
Tôi rút tay :
“Hợp đồng ký , đừng đến làm phiền Lục Lâm nữa.
Chỉ thôi, coi như trả ơn sinh thành nó. Lần bà còn xuất hiện, sẽ g.i.ế.c.”
Bà khẩy:
“Chỉ coi thằng rác rưởi đó là bảo bối. Đây, ký , đưa tiền đây.”
Bất ngờ, Lục Lâm lao , chộp bình hoa đập thẳng bà :
“Bà còn dám nhận tiền !”
Nó kéo bà nhà vệ sinh, khóa ngoài cửa.
Qua lớp kính mờ, chỉ thấy bóng dáng.
Tôi dám phá cửa, sợ vỡ kính làm nó thương.
Nó đổ đầy nước bồn rửa, ép đầu bà xuống.
Giọng nó lạnh lùng:
“Năm vứt bỏ mà còn dám gọi là ? Lần cuối bà ném xuống nước, cầu xin, bà vẫn đá xuống. Nếu , mồ cỏ mọc hai mét .
Giờ còn lợi dụng để moi tiền .”
Nó ấn đầu bà sâu hơn:
“Bà vì bà mà làm gì ? Những vết thương m.á.u me đó, trả hết cho bà.”
Bà vùng vẫy, ho sặc:
“Tao là mày… mày g.i.ế.c ? Đồ súc sinh, mày sẽ c.h.ế.t yên!”
Tôi đập cửa, khuyên nó bình tĩnh.
Nó gằn giọng:
“Tôi chỉ nhận . Nếu trong tù gặp , g.i.ế.c bà .”
Bà hoảng loạn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ca-xa-hoi-nuoi-nham-manh-thu/chuong-4.html.]
“Tôi sai , Lục Lâm, sai , sẽ làm phiền nữa…”
Cửa sắp phá, nó kéo bà lên:
“Cút khỏi thành phố . Gặp , đ.á.n.h nữa.”
Bà chạy trốn.
Nó nhặt túi tiền, đưa cho .
Đón ánh mắt phức tạp của , nó vùi đầu vai , cọ cọ.
Nó hôn lên cổ :
“Từ nay ai chia cách chúng nữa.”
18
Ngày kỳ thi, nấu một bàn đầy món ngon.
Rót cho nó ly nước:
“Ngày mai thi cho .”
“Anh, em một nguyện vọng nhỏ cho kỳ thi, thể giúp ?”
Tôi nghi ngờ nó, nó lảng mắt.
Ăn xong, mặc chiếc xường xám xẻ cao, nó, động tác gượng gạo, mặt đỏ đến cổ:
“Chúc em ngày mai thi cờ mở thắng lợi.”
Chiếc xường xám ren đỏ ôm sát cơ thể , ánh mắt nó dần nóng lên, dùng điện thoại chụp một tấm.
Tôi định giật xóa, nó giấu , nhân lúc đó hôn lên môi :
“Anh, đây là bùa hộ mệnh của em. Ngày mai em nhất định vượt cửa ải.”
19
Trong thời gian chờ kết quả thi, cũng là sinh nhật 20 tuổi của nó.
Tôi bỏ tiền cho nó ăn uống, hát karaoke với bạn bè, nó nhất quyết kéo theo.
Không ngờ gặp cô gái từng tặng hoa.
Nó chẳng thèm cô , chỉ kéo song ca.
Ánh mắt nó dịu dàng, sâu lắng, hát bài Quảng Đông “Người yêu nhất”:
“Không thể giấu tình yêu , tình sâu như biển.
Một đời một kiếp khó chia xa, khó đổi, cũng khó để tình đầy trong tim em.”
Tình yêu trần trụi, giấu giếm. Nó sợ bạn bè .
Giọng hát khàn khàn khiến rùng .
Nó vệ sinh, cô gái chặn tỏ tình.
Bị từ chối, cô tức giận c.h.ử.i nó loạn luân, đồ gay. Cô nó thích trai nuôi, mặt bao còn liếc mắt đưa tình, thật ghê tởm.
Nó đáp trả:
“Liên quan gì đến cô? Sinh nhật vốn mời cô, cô tự ý theo.
Hơn nữa, ruột. Anh nuôi , nên thuộc về . Có vấn đề gì ?”
CoolWithYou.
lúc đó, ngoài hút thuốc, chứng kiến bộ.
20
Nói nhỉ, trong lòng ngổn ngang, khó xử vô cùng.
Tôi nghiêng giường, một tay che mắt, đầu óc vốn choáng váng vì rượu.
Nghe tiếng thằng nhỏ về: “…Xin , em uống nhiều quá nên về . Sao ở chơi với bạn thêm chút?”
Không nó trả lời, hạ tay xuống, mắt cay cay.
Tôi hỏi: “Sinh nhật còn gì nữa ?”
Nó vuốt môi , cúi xuống hôn: “Muốn , chỉ cần .”
Nụ hôn sâu, thở dần nặng nề. Nó kéo quần , ngăn .