Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 9: Trà trái cây tự tay pha chế

Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:53:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục lão khẽ thở dài, “Thằng bé đó kể từ khi bố gặp chuyện thì thích chuyện nữa, chuyện gì cũng thích giữ trong lòng. thể nhận , nó đối với cháu khác biệt, khi nhắc đến cháu, nét mặt nó dịu hẳn .”

“Ta với cháu những điều chỉ là gửi gắm cháu, hãy kiên nhẫn và tin tưởng nó hơn một chút. Thời gian lâu dần, cháu sẽ thấy nó thực sự là một .”

Cố Huyên cảm thấy áp lực tăng gấp bội, nếu Lục Liên thực sự thích , thành nhiệm vụ đột nhiên biến mất thì là quá tồi tệ . Cậu dùng ngón tay xoa xoa vành bát: “Cảm ơn ông cho cháu những điều . Có bề quan tâm yêu thương như ông, Lục Liên thật may mắn.”

Nhận Cố Huyên bàn luận nhiều về chuyện , Lục lão bưng chén lên nhấp một ngụm: “Hai ngày nay ở trong nhà chắc bí bách lắm nhỉ. Lục Liên tỉnh , cũng cần ở cạnh cả ngày nữa . Lúc nào rảnh thì ngoài dạo, để tài xế lái xe đưa cháu .”

Cố Huyên nở nụ , để lộ hàm răng trắng đều: “Cháu ạ, cảm ơn ông nội.” Hào môn đúng là khác biệt, còn tài xế đưa đón.

Đã lời của ông cụ, thể dành thời gian về viện mồ côi xem thử .

Nhìn dáng vẻ vui sướng của trai trẻ, Lục lão thầm thở dài trong lòng, chỉ hy vọng cháu trai thể nỗ lực một chút, sớm ngày rước về, cũng đến mức cô đơn đến già. Vợ mất sớm, vợ chồng con trai cả đột ngột qua đời, con trai út thì ngang bướng, trải qua bao nhiêu sóng gió bão bùng, giờ đây đối với đứa cháu nội , tâm nguyện duy nhất của ông là nó bình an hạnh phúc.

Dõi theo bóng lưng gầy gò biến mất góc rẽ, Lục lão dậy, vẫy tay gọi Lục Phong đang đợi ở góc khuất: “Camera trong phòng, gỡ bỏ .”

Cố Huyên bước chân nhẹ nhàng lên lầu, thấy Tiểu Mạn bưng khay xuống, mấy món ăn nhỏ bên hầu như động tới, “Chị Mạn, Lục Liên ăn ạ?”

Tiểu Mạn lộ vẻ lo lắng: “Đại thiếu gia khẩu vị, chỉ dùng một chút cháo.”

Cố Huyên đưa tay mở nắp liễn hầm, quả nhiên chỉ mới dùng một lớp mỏng, cau mày: “Không ăn chứ.”

Cậu theo Tiểu Mạn bếp, trong đầu rà soát các công thức nấu ăn, nghĩ xem thể làm món gì để khai vị cho . Tiểu Mạn đặt khay xuống: “Tiểu thiếu gia, cần gì, tìm giúp .”

Chạm ánh mắt tò mò của Tiểu Mạn, Cố Huyên lên tiếng: “Tôi cần táo, sơn tra, chanh, việt quất, hoài sơn, đường phèn, vụn dừa và khuôn làm bánh.” Đây là món mà học từ một bà lúc còn làm khoa ở khoa nhi, cực kỳ hiệu quả đối với những đứa trẻ kén ăn.

Tiểu Mạn đại khái đoán Cố Huyên làm gì, nhanh chóng tìm đủ các nguyên liệu: “Tiểu thiếu gia, đều ở đây , thể giúp gì cho .”

Cố Huyên đang rửa trái cây trong tay: “Vâng, cảm ơn chị Mạn, phiền chị giúp thái lát hoài sơn cho lên xửng hấp nhé.”

Trái cây rửa sạch thái lát, thêm vài viên đường phèn cho ấm dưỡng sinh đun lên, bắt chảo nấu mứt việt quất. Hoài sơn hấp chín, rây mịn, vê thành viên bóp mứt việt quất bên trong làm nhân, cho khuôn tạo hình, đó phủ thêm một lớp vụn dừa, thế là một món điểm tâm khai vị đơn giản thành.

Cố Huyên bưng khay đến cửa phòng, đưa tay gõ cửa: “Cốc cốc cốc.”

“Vào .”

Lục Liên ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu máy tính, lông mày động. Người tưởng chừng sẽ xuất hiện nữa mang theo hương trái cây chua ngọt vây quanh, bên cửa mím môi . Những lát trái cây trong dập dềnh mặt nước, giống như lòng , bằng phẳng gợn sóng.

Cố Huyên đặt đồ trong tay lên tủ đầu giường: “Nghe chị Mạn khẩu vị, nấu chút trái cây khai vị, còn điểm tâm nữa, lát nữa đói thì nhớ ăn nhé.”

Lục Liên cất máy tính , ánh mắt dịu : “Cảm ơn.”

Cố Huyên cầm ấm rót một tách trái cây, nước nóng nghi ngút tỏa hương thơm chua ngọt, yên tâm dặn dò: “Trà vẫn còn nóng, đợi lát nữa hãy uống.”

“Được.”

Cố Huyên vò vạt áo, thử thương lượng: “Tôi về nơi ở đây lấy chút đồ.”

Lục Liên gật đầu: “Tôi sắp xếp tài xế đưa em .”

“Cảm ơn.” Ánh mắt Cố Huyên rơi lên chiếc máy tính bên chân : “Anh mới tỉnh, đừng cứ máy tính bận rộn công việc suốt, vẫn nên chú ý nghỉ ngơi.”

Tay Lục Liên miết qua lớp vỏ máy tính lạnh lẽo, trong mắt mang theo ý : “Ừm, .” Mái tóc mới gội rủ xuống trán khiến Lục Liên trông hiền hòa hơn vài phần.

Cố Huyên mắt : “Vậy, xuống lầu đây nhé?”

“Được.”

Cố Huyên bước chân nhanh nhẹn xuống đại sảnh, tài xế đợi sẵn ở đó. Người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, diện mạo phúc hậu đang đợi cửa: “Tiểu thiếu gia, xin chào, là tài xế trong nhà, cứ gọi là lão Lý là .”

Chiếc Bentley màu đen rời khỏi trang viên, băng qua những con phố phồn hoa và dừng một con ngõ cũ kỹ. Lý Hải xuống xe tới cửa , Cố Huyên tự đẩy cửa bước .

“Chú Lý, chú cứ đợi ở đây là , sẽ xuống ngay.” Cố Huyên gạt những sợi dây phơi quần áo thấp tè chắn tầm , bước lối cầu thang tối tăm. Lý Hải sững , khi ngẩng đầu lên thì bóng lưng Cố Huyên sắp biến mất trong lối , ông vội vàng cất bước đuổi theo.

Căn phòng nguyên chủ thuê đơn sơ, thực cũng chẳng gì để dọn dẹp. Cố Huyên thu dọn quần áo đang phơi và sổ ghi chép, gọi điện liên lạc với chủ nhà đến trả phòng. Tiếng dép lê “loẹt quẹt” truyền đến từ cuối hành lang, dần trở nên rõ ràng. Chủ nhà mặc áo cộc quần đùi một vòng trong nhà thấy đồ đạc gì hư hỏng, khi trừ tiền điện nước thì sảng khoái trả tiền cọc còn : “Cậu định ở đây nữa ? Định thế.”

Cố Huyên định nhiều, xách đồ dọn xong lên: “Cháu cũng nghĩ tới nữa.”

Chủ nhà nhét chìa khóa túi quần: “Sau thuê phòng thì tới tìm .”

“Vâng, cảm ơn chú.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-9-tra-trai-cay-tu-tay-pha-che.html.]

Lý Hải đóng cốp xe : “Tiểu thiếu gia, tiếp theo chúng ?”

Đèn đỏ ở đầu phố bật sáng, dòng xe cộ tứ phía như nhấn nút tạm dừng. Cố Huyên thu hồi tầm mắt đang về phía xa, suy nghĩ một lát hỏi: “Chú Lý, chú chỗ nào trung tâm thương mại hoặc siêu thị lớn một chút ?”

Chú Lý sống ở Kinh thị mấy chục năm, am hiểu địa bàn , cần suy nghĩ đáp ngay: “Dưới trướng Lục gia các siêu thị lớn, qua đó mất nửa tiếng.”

Cố Huyên mở cửa xe : “Đi chỗ đó ạ.”

Dáng thanh tú tựa cửa sổ xe xuất thần, cảnh phố xá hai bên lướt qua nhanh chóng như một bộ phim câm. Cảm giác xa lạ khiến thấy cô quạnh vô cùng, chỉ là một kẻ vô tình xâm nhập.

Đài phun nước bãi đậu xe lộ thiên như những nốt nhạc nhảy múa, những giọt nước b.ắ.n tung tóe lấp lánh ánh mặt trời. Chú Lý mở cửa xe, khom , tay chắn nóc cửa: “Đến nơi , Tiểu thiếu gia.”

“Ồ, .” Cố Huyên tháo dây an , đôi giày thể thao trắng giẫm lên mặt đất vững chãi. Tòa nhà thương mại với thiết kế tối giản tỏa ánh bạc, lối chính là logo kim loại với đường nét sắc sảo —— Quảng trường Trường Thịnh.

Không gian cao rộng cùng ánh sáng thiết kế tinh xảo tạo nên một bầu khí xa hoa mà cao cấp, trong khí thoang thoảng hương hoa thanh nhã. Cố Huyên tới khu thực phẩm, đủ loại thực phẩm nhập khẩu rực rỡ khiến hoa cả mắt. Cậu kệ hàng, cầm một hộp bánh quy lên, ánh mắt rơi bảng thành phần và ngày sản xuất phía , khi xác nhận vấn đề gì, cổ tay xoay một cái, ném xe đẩy bên cạnh.

Chú Lý đẩy xe đẩy lầm lũi theo . Chẳng mấy chốc, xe đẩy chất đầy đồ ăn vặt như kẹo, bánh quy dành cho trẻ em. Vừa tham quan tới khu đồ chơi, sách truyện, xe điều khiển từ xa, gấu bông, các loại xếp hình, những thứ chắc đủ cho bọn trẻ chơi một thời gian .

Cố Huyên hài lòng về phía quầy thu ngân, lấy đồ trong xe đẩy cho nhân viên quét mã. Cô nhân viên thu ngân búi tóc cầm máy quét mã quét qua hàng loạt đồ dùng trẻ em, tò mò một cái: “Thưa , mời xuất trình mã QR thanh toán.”

Tiếng “tít” giòn giã vang lên, Cố Huyên cất điện thoại , cùng chú Lý xách những túi mua sắm đóng gói khỏi trung tâm thương mại. Đồ đạc cất cốp xe, Cố Huyên chợt nhớ điều gì đó: “Chú Lý, chú đợi cháu một lát.” Nói nhanh chóng chạy về phía trung tâm thương mại.

Một lát , Cố Huyên đẩy một chiếc xe lăn điện gia công tinh xảo : “Lục Liên suốt ngày ở trong phòng bí bách quá, thì thể đẩy ngoài hít thở khí.”

Chú Lý đưa tay nhận lấy xe lăn, cất cốp xe: “Tiểu thiếu gia ạ.”

Ráng chiều tà tà trải qua bãi cỏ, màu cỏ chuyển từ xanh đậm sang vàng nhạt. Cố Huyên bước xuống xe: “Chú Lý, những thứ khác cứ để xe ạ, ngày mai cháu còn ngoài nữa.”

Chú Lý mở cốp xe, lấy chiếc xe lăn xuống: “Để mang lên nhé?”

Cố Huyên nắm lấy tay vịn xe lăn: “Dạ thôi, để cháu mang lên cho.”

Tiểu Mạn đang trực ở đại sảnh thấy động tĩnh, đặt bộ ấm trong tay xuống, tiến lên đón: “Tiểu thiếu gia, về ạ.”

Cố Huyên chào hỏi: “Chị Mạn.”

Tiểu Mạn chắp hai tay , hào hứng: “Vẫn là Tiểu thiếu gia cách, chiều nay lúc đưa bánh cho thư ký Chu, thấy điểm tâm của đại thiếu gia đều dùng hết đấy!”

Khóe miệng Cố Huyên ngừng nhếch lên: “Vậy thì quá, còn lo hợp khẩu vị nữa.”

Tiểu Mạn ngước lên phía cuối cầu thang xoắn ốc: “Đại thiếu gia để tâm đến Tiểu thiếu gia đấy ạ.”

“Ờ, lên xem Lục Liên chút đây, chị cứ làm việc .” Nói xong xách chiếc xe lăn chạy mấy bước lên cầu thang.

Lục Liên thỉnh thoảng liếc ngoài cửa sổ, cho đến khi thấy tiếng còi xe lầu, đầu ngón tay máy tính: “Hôm nay đến đây thôi, cứ làm theo lời , để mắt tới mấy lão già đó.”

Chu Duệ đẩy kính, thu dọn tài liệu bàn : “Vâng, Lục tổng, xin phép về , ngài chú ý nghỉ ngơi.”

“Ừm, , cửa cần đóng.” Lục Liên khẽ gật đầu, ánh mắt rơi ngoài cửa, để lộ sự mong đợi mà chính cũng nhận .

Chiếc xe lăn hề nhẹ, tay Cố Huyên nắm đến mức đầu ngón tay trắng bệch, tình cờ bắt gặp Chu Duệ đang xuống lầu. Chu Duệ ngũ quan đoan chính, đeo kính gọng bạc, bộ vest màu xám nhạt một nếp nhăn, toát khí chất tinh . Cố Huyên với một cái, nghiêng nhường đường. Đây chính là thư ký Chu mà Tiểu Mạn ? Trông vẻ lợi hại.

“Ơ, cửa mở thế ?” Cố Huyên chạy mấy bước phòng ngủ chính: “Lục Liên, xem mang gì về cho !” Giọng trong trẻo như chú chim nhỏ vui vẻ, xua tan sự u ám trong phòng.

Lục Liên ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm một đôi mắt đang .

Cố Huyên mở xe lăn bày sẵn, giọng nhẹ nhàng: “Tôi thấy trong nhà lối rào cản, đẩy ngoài hít thở khí nhé.” Suốt ngày bí bách trong phòng, khỏe cũng thành bệnh mất.

Ánh mắt Lục Liên như dải lụa mềm mại rơi đỉnh tóc : “Được.”

Cố Huyên quàng tay qua cổ , tay vịn eo , đỡ dậy, bấy giờ mới nhận cao hơn tưởng tượng nhiều, sự chênh lệch chiều cao mang cảm giác áp bức đặc biệt rõ rệt.

Đầu ngón tay lướt qua bên hông , ấm xuyên qua lớp vải da thịt, cơ bắp đang thả lỏng nơi thắt lưng Lục Liên lập tức căng cứng. Anh rũ mắt xuống, chóp mũi thanh tú của Cố Huyên một nốt ruồi nhỏ, giống như lớp đường bột rơi chóp quả dâu tây, khiến cúi xuống nếm thử vị ngọt của nó.

Cố Huyên kìm lên tiếng: “Rốt cuộc cao bao nhiêu thế?” Làm trông cứ như một món đồ chơi nhỏ .

Anh dời mắt, phối hợp với động tác của Cố Huyên xuống xe lăn: “Lúc ở đại học đo là 189cm.”

Lục Liên sống lưng thẳng tắp, bờ vai rộng mở, đường nét từ cổ đến eo bụng sắc sảo trường đoạn, rõ ràng là đang nhưng khiến thấy cao lớn hơn cả đang .

Cố Huyên đẩy ngoài, thầm nghĩ: Đại học là chuyện của bao nhiêu năm , vóc dáng bây giờ, ước chừng 190cm .

Lục Liên nghiêng đầu : “Còn em?”

Loading...