Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 44: Đừng có quyến rũ chồng tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:43:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Huyên cọ làn da mát lạnh của , cuối cùng cũng lấy chút tinh thần. Rốt cuộc ham chơi chiến thắng cơn buồn ngủ, cố gắng mở mắt dậy.

Lục Liên đợi quần áo xong mới kéo rèm cửa , mở tủ lạnh bưng một phần bánh kem mousse vải dương mai và nước bọt khí vị đào đặt lên bàn : "Bé con, qua nếm thử ."

Cố Huyên thấy chiều là mắt sáng rực lên, xuống sofa, cầm thìa nhỏ xúc một miếng bỏ miệng, vui vẻ hỏi: "Lục Liên, chuẩn khi nào thế?"

"Lúc em đang ngủ."

"Bánh ngọt mà ngấy, cũng nếm thử ." Cố Huyên xúc một thìa đưa đến bên môi Lục Liên.

Yết hầu Lục Liên lăn động nuốt miếng bánh xuống, thấy Cố Huyên đang chớp mắt chờ nhận xét, nhếch môi: "Cũng , nhưng mà ngọt bằng em."

Cố Huyên dám tiếp tục chủ đề , sợ một lát nữa lăn lên giường thì hôm nay khỏi nghĩ đến chuyện khỏi cửa. Cậu ăn vài miếng cho xong phần bánh còn , uống thêm hai ngụm nước bọt khí dậy: "Đi thôi, thôi."

Hai khỏi cửa bao lâu, ở hành lang liền gặp gặp nhất. Diệp Uyển mặc một bộ âu phục hồng nhạt, đang một đàn ông cao lớn nắm chặt cổ tay. Hắn mặc bộ âu phục màu tím đậm, mặt mày âm lãnh, đôi mắt giống như loài rắn tỏa tia sáng lạnh lẽo. Hắn chằm chằm Diệp Uyển với ánh mắt căm phẫn: "Em là vị hôn thê của , ở với thì ?"

Diệp Uyển đang định thỏa hiệp, ánh mắt lướt qua Nhiếp Tranh liền thấy Lục Liên đang tới. Cậu lựa chọn phớt lờ Cố Huyên, mắt rưng rưng lệ, bày vẻ đáng thương mở miệng cầu cứu Lục Liên: "Anh Liên, thấy cả chứ? Đều là ép buộc em, cứu em với, trong lòng em chỉ thôi."

Buổi đấu giá món cổ vật hiếm thấy, Nhiếp Tranh chính là vì nó mà tới, định đấu giá về để lấy lòng ông cụ nhà . Hắn khăng khăng mang Diệp Uyển theo cũng ý tuyên bố chủ quyền mặt Lục Liên, nếu , Diệp Uyển căn bản cơ hội bước chân đây.

Nhiếp Tranh liền đầu , ánh mắt như tẩm độc: "Lục Liên, khuyên ít quản chuyện bao đồng thôi."

Thì đây chính là "Chủ công" trong nguyên tác với tình tiết " chạy đuổi chắp cánh cũng khó bay" cùng với "Chủ thụ". Quả nhiên trông khó đối phó.

Cố Huyên tiến lên một bước, chắn mặt Lục Liên, giọng điệu lạnh lùng: "Vị , phiền nhường đường một chút." Cậu dừng , ánh mắt chuyển sang đôi mắt đỏ hoe của Diệp Uyển, tiếp tục : "Còn nữa, phiền quản cho vị hôn thê của , đừng quyến rũ chồng khác một cách tùy tiện như ."

Phía , khóe môi Lục Liên khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận .

Cố Huyên xong liền lườm hai bọn họ một cái, nắm lấy tay Lục Liên, gạt Diệp Uyển đang ngẩn sang một bên hiên ngang rời .

Nhiếp Tranh bóng lưng hai xa, lạnh một tiếng: "Thấy , đôi cặp , em đừng tơ tưởng nữa."

Diệp Uyển thu ánh mắt oán độc, cúi đầu: "Em ."

Cố Huyên dắt Lục Liên khỏi hành lang thì ngẩn , trái thấy bên nào cũng giống , đành cầu cứu Lục Liên: "Đi hướng nào ạ?"

Lục Liên bóp nhẹ ngón tay , dẫn về phía : "Ở bên ."

Cửa cảm ứng tự động mở , phục vụ tiến lên: "Thưa ngài, áo khoác thể để ở phòng gửi đồ."

Hai cởi áo khoác vest đưa cho phục vụ, một nhân viên khác dẫn hai đến phòng b.ắ.n cung.

Cố Huyên cầm cung tên, bày tư thế hăng hái thử. Lục Liên khẽ : "Có cần dạy ?"

"Để em tự thử ." Cố Huyên đầy tự tin kéo căng dây cung, nhưng cả hai tên đều bay chệch tâm.

Cậu liếc mắt Lục Liên bên cạnh, chỉ thấy Lục Liên nâng cánh tay, kéo cung, buông tay, động tác mượt mà một chút thừa thãi. Kèm theo tiếng xé gió, mũi tên trúng ngay giữa hồng tâm. Kiểu trai đầy vẻ lơ đãng còn thu hút hơn cả cố tình làm màu.

Cố Huyên sáp gần, nịnh nọt bóp bóp cánh tay Lục Liên: "Lục Liên giỏi quá, lúc nãy kéo cung trông cực kỳ ngầu luôn, dạy em mà~"

Lục Liên dáng vẻ đáng yêu của làm cho bật , đặt cung xuống, từ phía bao quanh lấy Cố Huyên, cầm tay chỉ việc dạy cách b.ắ.n trúng hồng tâm.

Cố Huyên cảm nhận nhiệt độ từ lưng truyền tới, cơ thể chuyển động theo sự chỉ dẫn của Lục Liên. Giọng bình thản của Lục Liên vang lên: "Buông."

Cậu buông tay, tên x.é to.ạc khí, cắm phập hồng tâm phát một tiếng trầm đục. Cố Huyên kỹ, trúng ! "Oa! Lục Liên, trúng thật nè~"

Lục Liên xoa đầu : "Ừm, bé con thật thông minh, học một ngay."

"Hì hì, để em tự tập thêm chút nữa." Cố Huyên cầm cung lên, hồi tưởng các động tác Lục Liên dạy để luyện tập liên tục cho đến khi cánh tay mỏi nhừ, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng mới dừng : "Không chơi nữa, chúng ngoài thôi, còn kịp ngắm hoàng hôn ."

Lục Liên vặn nắp chai nước bàn đưa cho : "Uống chút nước ." Anh rút khăn giấy tỉ mỉ lau mồ hôi cho , Cố Huyên phối hợp ngẩng cằm lên, động tác tay của Lục Liên vẫn dừng: "Lúc ngoài ngắm hoàng hôn là ."

Cố Huyên đưa chai nước uống dở cho : "Vậy thôi."

Hai tới boong tàu, tầm rộng mở khiến lòng sảng khoái. Cố Huyên buông tay Lục Liên, chạy vài bước đến sát lan can. Mặt trời lặn treo lơ lửng biển, dư quang rải xuống mặt nước tạo thành một vùng đỏ cam rực rỡ, từng đàn hải âu đuổi theo những con sóng tung bọt trắng xóa nơi đuôi thuyền, giống như một bức tranh sơn dầu sống động. Gió biển thổi qua gò má, lòng cũng tĩnh lặng .

Cậu đầu kéo cánh tay Lục Liên, để hai tay ôm lấy eo , đó dang rộng hai tay hướng về bầu trời, : "Tư thế trông giống Jack và Rose trong phim Titanic ?"

Lục Liên kéo tay xuống, cọ cổ , ngửi mùi hương hoa hồng tỏa từ da thịt, giọng trầm thấp: "Không giống, chúng cũng sẽ giống họ ." Ngay cả khi chỉ là giả định, cũng thể chấp nhận một kết thúc trọn vẹn như .

Cố Huyên đang sợ điều gì, nhắc chuyện đó nữa, nắm lấy tay , : "Anh đúng, chúng sẽ mãi mãi bên ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-44-dung-co-quyen-ru-chong-toi.html.]

Cứ thế ôm một lát, Cố Huyên vỗ vỗ tay : "Chúng chụp một tấm ảnh chung ."

"Được."

Cố Huyên mở điện thoại đưa cho Lục Liên: "Tay dài, cầm , lát nữa em bảo chụp thì nhấn nhé."

Lục Liên giơ điện thoại lên, vươn tay ôm lấy vai . Mặt trời màu cam và đàn hải âu trở thành phông nền. Ngay khoảnh khắc Lục Liên nhấn máy ảnh, Cố Huyên nghiêng đầu hôn lên má , vĩnh viễn lưu giữ khoảnh khắc hôn trộm .

Cố Huyên hếch cằm với : "Anh đó , để em chụp riêng cho vài tấm, em làm hình nền điện thoại~" Lục Liên im lặng đó mặc cho điều khiển. Lục Liên trong bộ vest đen giữa ánh hoàng hôn, khí chất độc nhất vô nhị đủ để hạ gục bất cứ ai.

"Lục Liên, thật sự quá đỉnh, chụp bừa cũng siêu phẩm."

Trời dần tối, mặt trời mặt biển nuốt chửng, Lục Liên : "Bé con, lát nữa nhớ gửi ảnh chung cho ."

"Dạ." Cố Huyên hí hoáy điện thoại, mở khung chat bắt đầu gửi ảnh liên tục.

Ánh mắt Lục Liên dời đến khung chat của , nhướn mày: "Lục Bánh Trôi?" (Lục Niên Cao)

"Ờ..." Cố Huyên sáp tới hôn một cái lên mặt , híp mắt: "Tại vì cũng giống nó đó, bên ngoài thì vẻ cứng và lạnh, nhưng thật khi quen thì thơm mềm."

Lục Liên nhẹ nhàng bóp cằm , hôn đáp bờ môi vẫn còn sưng. Đèn chiếu sáng boong tàu bật lên, kéo bóng hai dài thật dài. Lục Liên dừng động tác, nắm lấy tay : "Buổi tối em ăn gì?"

Cố Huyên nhớ tới món hải sản tươi ngon lúc trưa, tiếp lời: "Ăn hải sản ạ~"

Trong nhà hàng mấy , bên cửa sổ vài thanh niên đang đùa giỡn. Cố Huyên sang, là mấy cùng chơi xe đụng buổi sáng. Có thấy liền vẫy tay, gật đầu chào , chỉ chỉ Lục Liên, hiệu qua đó ăn.

Lục Liên đưa thực đơn cho : "Bé con, em kết bạn với họ ?"

Cố Huyên nhận lấy lật xem, tùy ý : "Không ạ, chỉ thấy họ chơi khá vui thôi."

Lục Liên về phía mấy đó, đều là con cháu của các gia tộc hợp tác với Vinh Xương và Nhan thị. Anh chút ấn tượng với vài , phẩm hạnh cũng , thói hư tật . Anh gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Lát nữa giới thiệu em làm quen với họ."

"Anh quen họ ?"

"Ừ, đều là hậu bối của các tập đoàn hợp tác."

"Dạ." Cố Huyên lướt qua thực đơn, chỉ món ghẹ xanh: "Lục Liên, em ăn cua nữa."

Lục Liên ý của , giọng ôn hòa: "Gọi , lát nữa bóc thịt cua cho."

Cố Huyên vui vẻ hẳn lên, gọi thêm vài món hải sản nữa mới đưa thực đơn cho Lục Liên.

Lục Liên gọi thêm một phần hải sản hầm sữa dừa và tôm càng xanh sốt mù tạt, ngẩng lên phục vụ: "Nhiêu đây thôi."

Mấy hậu bối về phía , đẩy tới đẩy lui, cuối cùng chọn một đại diện: "Phù Thành, bình thường gan to nhất, ngay cả râu của ông cụ cũng dám nhổ, hôm nay đừng nhát."

Phù Thành thầm nghĩ, sợ ông nội, nhưng sợ cái ông thần mặt lạnh Lục Liên kìa. vì thể diện, dù chân run vẫn cố chống đỡ dậy, chỉnh đ quần áo, bưng ly rượu vang về phía Lục Liên.

Cố Huyên thấy dừng bên bàn , vội lên chào: "Chào ."

Phù Thành tuổi xấp xỉ Cố Huyên, ngũ quan nhu hòa, lên trông thiện: "Lục tổng, vốn dĩ sáng nay chào ngài , nhưng lúc đó đang chơi xe đụng nên tiện lắm, mong ngài lượng thứ. Ly rượu xin uống cạn để bày tỏ lòng kính trọng." Nói xong bưng ly rượu uống hết sạch.

Lục Liên lúc mới dậy: "Không ." Anh giơ tay hiệu, giới thiệu với hai : "Đây là vị hôn thê của , Cố Huyên."

Khi sang Cố Huyên, thần sắc trở nên dịu dàng: "Tiểu Huyên, đây là thiếu gia của tập đoàn Phù thị, Phù Thành."

Sáng nay Phù Thành chứng kiến màn "lật mặt" siêu cấp của Lục Liên nên lúc quen . Hắn giữ vẻ mặt đổi, mỉm đưa tay : "Cố , vui làm quen với . Cậu lái xe đụng giỏi lắm, đợi khi nào lên bờ thời gian thì cùng chơi nhé."

Cố Huyên nhẹ nhàng bắt tay, cong mắt: "Được chứ ạ~"

Lục Liên hiệu cho phục vụ rót rượu cho Phù Thành, nâng ly rượu lên chạm nhẹ với : "Tiểu Huyên rành đường xá ở Kinh Đô lắm, ngoài chơi phiền để ý chăm sóc em một chút."

Phù Thành uống cạn ly rượu: "Lục tổng , Tiểu Huyên còn nhỏ hơn , ngoài chơi chăm sóc là chuyện đương nhiên."

Lục Liên đặt ly rượu xuống, hài lòng với sự hiểu chuyện của .

Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, Phù Thành ý rời . Khi chỗ nhóm bạn, một đám vây quanh: "Cậu cái gì thế? Nói chuyện lâu ."

Phù Thành đắc ý: "Cũng gì, chỉ là xin liên lạc thôi, hẹn lúc nào thời gian thì cùng chơi."

Mấy đầy kinh ngạc, Lục tổng mà nỡ để bên cạnh chơi với bọn họ .

Lại tò mò hỏi: "Vị rốt cuộc là ai ? Chiếc ghim cài áo đó trị giá tận 120 triệu lận, hồi đó cả thèm mua cho đấy."

Loading...