Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 43: Bé con, khép chân lại
Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:43:05
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự chú ý của Nhan Tinh Dạ đều đặt hết lên đối phương, Cố Huyên nhướng mày, trong lòng chút đoán định.
Lục Liên vặn nắp chai nước đưa cho , Cố Huyên nắm lấy cổ tay uống vài ngụm đẩy : "Em uống nữa ."
Lục Liên uống nốt phần nước còn ném chai thùng rác: "Đói ?"
Cố Huyên thì gật đầu, đám vẫn đang "hỗn chiến" trong sân chơi, lớn tiếng gọi: "Nhan Tinh Dạ, bọn ăn đây, ?"
"Có chứ, đợi bọn với!"
Nhan Tinh Dạ lái xe tấp lề, dắt Hạng Sương tới, giới thiệu với hai : "Tiểu Sương, đây là vị hôn phu của Lục Liên, Cố Huyên." Rồi hiệu với Cố Huyên: "Đây là bạn , Hạng Sương, cũng là bạn học của và Lục Liên, cứ gọi là Tiểu Sương là ."
Cố Huyên mỉm đưa tay : "Chào , Tiểu Sương."
Đôi mắt Cố Huyên trong veo như chú hươu nhỏ trong rừng, khiến thấy cảm mến. Hạng Sương đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy, ánh mắt lướt qua hai , khen ngợi: "Đã danh từ lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên xứng đôi."
"Cảm ơn ."
Nhan Tinh Dạ bên cạnh đợi hai chào hỏi xong, nóng lòng : "Mau thôi, trai bảo mời đầu bếp năm từ Mỹ sang, chúng nếm thử xem."
Mấy đến nhà hàng, bên ngoài cửa kính sát đất là biển xanh thẳm, rộng mênh m.ô.n.g thấy bờ.
Trong lúc Cố Huyên để ý, du thuyền rời xa bờ biển, thỉnh thoảng còn thể thấy cá heo nhảy lên mặt nước tạo thành những vòng sóng trắng.
Cố Huyên thả lỏng tựa lưng ghế, nghiêng đầu thưởng thức cảnh biển tuyệt gì sánh bằng.
Nhan Tinh Dạ đang cầm thực đơn ân cần hỏi han Hạng Sương, Lục Liên thì đưa thực đơn cho Cố Huyên: "Xem xem em ăn gì, hải sản tàu đều là mới đ.á.n.h bắt, tươi."
Ánh mắt Cố Huyên lướt qua thực đơn: "Cá chẽm áp chảo, cua xào cà ri kiểu Thái, mì Ý tôm hùm Boston nướng phô mai."
Lục Liên gật đầu, gọi thêm vài món nữa. Quay đầu thì thấy Cố Huyên đang chống cằm, hai đối diện trộm.
Lục Liên ghé sát , dán tai khẽ hỏi: "Bé con, em gì thế?"
Cố Huyên che miệng, dùng giọng gió nhỏ: "Có Nhan Tinh Dạ thích Tiểu Sương ?"
Lục Liên liếc bộ dạng " đáng tiền" của Nhan Tinh Dạ, gật đầu khẳng định.
Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đến lên món, Nhan Tinh Dạ qua một lượt, tò mò hỏi: "Sao hai gọi sashimi?"
Lục Liên tùy ý đáp: "Không ăn."
Cố Huyên giải thích: "Là vì em thích ăn đồ sống."
Nhan Tinh Dạ nhún vai, , tọng "cơm chó" mồm . Hắn sang bảo Hạng Sương: "Tiểu Sương, ăn món nào, để gắp cho."
Hạng Sương đang mỉm sự tương tác của hai đối diện, liền lạnh nhạt đáp: "Không cần , tự gắp ."
Đứng mỹ vị, Cố Huyên cũng để ý đến hai đối diện nữa. Cậu gắp một miếng bào ngư hấp, thịt dai mịn, mang theo hương vị đậm đà của biển cả: "Mềm quá, Lục Liên, mau nếm thử ."
"Được." Lục Liên nếm thử xong, đeo găng tay , bóc vỏ cua và tôm cho Cố Huyên, chấm nước sốt đưa tận miệng .
Nhan Tinh Dạ ghen tị đến mức "chua như chanh": "Tôi bảo Lục tổng, thực thể bảo phục vụ bóc mà, hà tất ngài tự tay."
Lục Liên liếc một cái, lạnh lùng đáp: "Cậu hiểu ." Anh thích đút cho Cố Huyên ăn, điều đó khiến cảm thấy thỏa mãn.
Cố Huyên phồng má nhai, nuốt xong thức ăn mới chậm rãi lên tiếng: "Đợi đến khi các yêu thì sẽ ." Cậu sang Lục Liên, đẩy tay : "Em gần đủ , trong bát vẫn còn nhiều lắm nè, tự ăn , đừng quản em nữa."
Lúc Lục Liên mới dừng việc đút ăn , tháo găng tay lau sạch bắt đầu dùng bữa một cách ung dung thong thả.
Hạng Sương nhấp một ngụm rượu vang đỏ, bên cạnh một cái, thản nhiên hướng phía biển, trong mắt thoáng hiện một tia cô độc.
Cố Huyên ở đối diện vặn ngẩng đầu thấy cảnh , bèn bưng nước trái cây uống một ngụm, vẻ suy tư.
Dùng bữa xong, Lục Liên nhàn nhạt : "Bọn về phòng nghỉ ngơi một lát, hai cứ tự nhiên."
Hạng Sương tiếp lời: "Mình cũng về nghỉ đây." Nhan Tinh Dạ đành lủi thủi theo mấy về phòng.
Cố Huyên tắm rửa đồ ngủ xong bước , với Lục Liên đang sofa: "Em xong , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-43-be-con-khep-chan-lai.html.]
Cậu ngã nhào xuống chiếc giường lớn, lúc mới ý thức tối nay qua đêm cùng Lục Liên. Mặt đỏ lên, vùi nửa khuôn mặt gối, cuộn chăn tự trấn an: Chẳng cả, dù bình thường lúc nghỉ trưa cũng ngủ cùng mà.
Lục Liên đẩy cửa phòng tắm bước , đến bên cạnh Cố Huyên: "Bé con, sấp thế , ngủ như sẽ thoải mái ."
Cố Huyên lật , vươn tay kéo Lục Liên khiến ngã xuống giường, đè lên .
Bàn tay Lục Liên đặt lên eo Cố Huyên, đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ .
Cố Huyên đưa tay họa đường nét lông mày, sống mũi, yết hầu của . Mỗi nơi lướt qua đều để một nụ hôn nhẹ nhàng, cho đến khi hôn xuống xương quai xanh, bàn tay lớn của Lục Liên bóp chặt lấy eo , xoay một cái để đổi vị trí. Anh đè Cố Huyên xuống , cúi hôn xuống.
Cơ thể hai như bốc cháy, đồ ngủ cởi từ lúc nào, những nụ hôn thuận theo cổ trượt dần xuống ... để những vệt đỏ loang lổ làn da.
Trong tầm mắt Lục Liên là điểm nhạy cảm n.g.ự.c Cố Huyên, mang theo sự quyến rũ vô hình.
Anh ngần ngại hôn lên, đưa đầu lưỡi trêu đùa, mút mát.
Một luồng khát khao lời lan tỏa khắp cơ thể Cố Huyên, ôm chặt Lục Liên, nấc lên: "Lục Liên... em khó chịu."
"Bé con, cho , khó chịu chỗ nào?" Giọng Lục Liên trầm đục, ánh mắt tối sầm chằm chằm gương mặt ửng hồng của Cố Huyên, cũng đang nhẫn nhịn đến mức khó chịu vô cùng.
Cố Huyên hôn Lục Liên loạn xạ, ngừng cọ xát : "Chỗ đó... chỗ đó khó chịu, ông xã, giúp em mà..." Đuôi mắt ửng đỏ, Lục Liên đầy đáng thương.
Đầu ngón tay Lục Liên ấn nhẹ lên môi , khẽ vỗ về: "Ngoan, ông xã thương em." Nói đoạn, ôm chặt Cố Huyên, đưa tay hướng về nơi đầy thương xót .
Lục Liên ngước mắt quan sát sắc mặt Cố Huyên, thấy chìm đắm trong cơn mê mới yên tâm, cúi đầu âu yếm hôn lên làn môi .
Cố Huyên tê dại khắp , qua bao lâu, trong đầu như luồng sáng trắng xẹt qua, cả như điện giật. Ngón chân co quắp, cảm giác sảng khoái thấm tận linh hồn là thứ mà từng trải nghiệm qua.
Lục Liên hôn lên môi , với tay lấy khăn giấy đầu giường lau tay, thì bắt gặp đôi mắt sáng rực của Cố Huyên: "Lục Liên, hóa thoải mái như ~" Cảm nhận Lục Liên vẫn còn đang áp sát , nhỏ giọng: "Để em giúp nhé..."
Lục Liên khẽ , còn lo sẽ làm sợ, ngờ nhóc con tiếp nhận như .
Bên tai Cố Huyên vang lên tiếng thở dốc đầy nam tính, ngửi thấy mùi hương lành lạnh Lục Liên, say mê : "Lục Liên, thơm quá mất."
Đến khi ngón tay mỏi nhừ mà Lục Liên vẫn xong. Cố Huyên nhịn ăn gian: "Còn bao lâu nữa... là để tối chúng tiếp nhé, em buồn ngủ quá ."
Lục Liên làm cho giận buồn . Anh vòng tay kéo đè xuống , giọng khàn đặc: "Bé con, chân khép ." Rồi cúi đầu gặm nhấm cái cổ trắng ngần như ngọc: "Bé con gọi thêm hai tiếng nữa ."
"A... cái gì cơ?" Hơi thở Cố Huyên đều, thở dốc cam chịu những động tác của .
Ánh mắt Lục Liên tối tăm: "Gọi ông xã."
"Ông xã... ông xã, nhẹ một chút..."
Gân xanh trán Lục Liên nổi lên, bàn tay lớn siết lấy eo . Cố Huyên hổ vùi mặt gối, tay túm chặt ga giường, cảm giác như thực sự chiếm hữu .
Lại trôi qua bao lâu, đùi Cố Huyên nóng rát, trầy da . Thời tiết se lạnh nhiệt độ trong phòng thấp, mà Lục Liên đổ mồ hôi đầm đìa. Anh thở gấp một hồi dừng , khí thoang thoảng dư vị tình dục.
Lục Liên hôn lên cổ , lặng lẽ ôm một hồi lâu mới dậy lấy khăn lau sạch cho . Khi thấy nơi đó đỏ ửng một mảng, nhíu chặt mày, trong lòng thấy hối hận vì quá xung động. Ngón tay khẽ vuốt ve làn da non nớt, đau xót : "Bé con, xin em."
Cố Huyên chẳng mấy để tâm, nhận lấy chiếc khăn từ tay Lục Liên ném sang một bên, kéo xuống: "Một lát là hết thôi, bây giờ em cũng thấy đau. Với , là em quyến rũ mà, trách thì trách em sắc mê tâm khiếu (vì mê sắc mà mờ mắt)."
Thấy đôi mắt của Cố Huyên, Lục Liên cúi xuống hôn lên, nụ hôn nhẹ như lông hồng mang theo sự trân trọng. Cố Huyên hôn đến mức dễ chịu, cơn buồn ngủ ập tới, ý thức dần chìm bóng tối.
Ánh mắt Lục Liên dời từ hàng lông mày xuống làn môi sưng, xuống bờ vai và lồng n.g.ự.c đầy rẫy những "vết dâu tây". Anh kiềm chế ham đang trào dâng, vỗ nhẹ lưng dỗ ngủ. Dáng vẻ Cố Huyên khi ngủ ngoan, trông vô cùng đáng yêu.
Đợi khi ngủ say hẳn, mới dậy mặc quần áo, nhẹ nhàng khép cửa phòng, theo trí nhớ tìm vị trí của tiệm thuốc.
Khi Cố Huyên tỉnh dậy, chút phân biệt thời gian. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đầu giường mờ ảo, Lục Liên đang cạnh dựa đầu giường xem điện thoại, bàn tay đang rảnh thì đặt bên đầu Cố Huyên, khẽ vuốt ve tóc .
Cố Huyên lật , gác chân lên Lục Liên, vươn tay ôm lấy , áp mặt bụng cọ xát, giọng ngái ngủ: "Trời tối ? Mấy giờ ạ?"
Lục Liên nhận cử động của , kéo sát hơn, vuốt ve gò má : "Bốn giờ chiều . Nắng chói nên kéo rèm ."
"Ồ," Cố Huyên vẫn tỉnh táo hẳn, cảm thấy phần đùi trong mát lạnh, lầm bầm: "Anh bôi t.h.u.ố.c cho em ?"
Lục Liên xoa nắn phần thịt gáy : "Ừm, bôi chút t.h.u.ố.c cho nhanh khỏi."
Cố Huyên hừ hừ dậy, Lục Liên lo ngủ nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ tối, bèn nhỏ giọng dỗ dành: "Bé con, bên khu giải trí nhà thi đấu b.ắ.n cung đấy, em chơi ?"