Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 35: Sự quyến rũ từ nhân ngư

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:45:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố Huyên thầm, may mà kiếp xem mấy bộ phim truyền hình. Tôi lấy điện thoại quét mã đặt món: "Xem xem ăn gì nào." Đợi hai chọn xong, xoẹt xoẹt thêm mấy loại thịt nữa mới xác nhận đơn hàng.

 

Một lát , phục vụ đẩy xe thức ăn đến, các loại thịt bày đầy một bàn, nồi lẩu uyên ương tỏa hương thơm bá đạo. Cố Huyên nuốt nước bọt, thèm .

 

Tôi lấy điện thoại chụp một tấm ảnh gửi cho Lục Niên Cáo (Lục Liên): "Em cùng Trăn Trăn và bạn cùng phòng đang ăn ở ngoài, tối nay về ăn cơm nha~"

 

"Ở ? Ăn xong đón em."

 

"Ngay quán lẩu gần trường thôi, cần tới đón em , lát nữa em bắt xe về."

 

"Được, chú ý an , ăn lẩu cẩn thận chút, đừng để bỏng."

 

Cố Huyên xoa xoa tai, từ "bỏng" e là cả đời Lục Liên cũng quên .

 

Nước lẩu bắt đầu sôi sùng sục, Nghiêm Trăn nhắc nhở: "Ăn đấy."

 

Cố Huyên cất điện thoại, ánh mắt dời sang các loại thịt. Tôi cho ít cá viên và túi phúc nước dùng nấm, dùng đũa chung nhúng ít thịt bò gắp bát Nghiêm Trăn:

"Trăn Trăn, ngờ trông tiên khí thoát tục thế ăn cay giỏi thật."

 

Cố Huyên gắp hai miếng cho Trần Huy:

"Ăn nhiều , đừng khách sáo. Trăn Trăn tính tình kín đáo, ở trường để ý giúp nhé."

 

Trần Huy gắp một miếng bò ba chỉ bỏ miệng, sảng khoái :

"Chuyện đó còn , cứ yên tâm ."

 

Nghiêm Trăn mỉm kín đáo, nhúng mấy miếng thịt dê cho Cố Huyên:

"Cậu ăn , đừng lo cho tụi ."

 

Nước lẩu thơm ngon đậm đà, các loại thịt cũng tươi, Cố Huyên ăn đến mức bụng tròn căng. Trần Huy cũng ôm bụng:

"Ăn no quá."

 

Kinh tế eo hẹp nên ít khi ăn thịnh soạn ở ngoài, lâu đ.á.n.h một bữa chén chú chén sướng thế .

 

Nghiêm Trăn ăn uống khá tiết chế, nghỉ ngơi một lát dậy:

"Đi thôi, dạo một chút cho tiêu cơm."

 

Hai xoa bụng theo Nghiêm Trăn. Đèn đường lên, sinh viên tan học tốp năm tốp ba ngoài tìm đồ ăn, khí tràn ngập thở thanh xuân.

 

Mấy họ tản bộ trong sân trường trò chuyện về quy hoạch tương lai. Nghiêm Trăn cảm thấy cả kiếp lẫn kiếp hiếm khi khoảnh khắc nhàn nhã và thả lỏng thế , đầu óc trống rỗng, cần lo lắng về sự lừa lọc, đấu đá, cũng cần lúc nào cũng đề phòng thứ xung quanh.

 

Khi Cố Huyên về đến nhà, đèn phòng khách đang sáng nhưng thấy bóng dáng Lục Liên , phía vườn thấp thoáng tiếng nước chảy. Anh đẩy cửa kính thông hậu viện, nước mịt mù trộn lẫn với khí mát lạnh ập mặt.

 

Đèn bể bơi nước đang sáng, chiếu rọi cả mặt hồ thành một màu xanh thẳm huyền ảo. Một bóng dáng cường tráng đang rẽ nước bơi về phía , linh hoạt như một chú cá.

 

"Oa!" Cố Huyên nước làm cho kinh ngạc, nhịn thốt lên: "Lục Liên, bơi nhanh quá !"

 

Lục Liên thấy động động tĩnh, bơi thêm một vòng dừng bên bờ. Anh vuốt tóc đầu, những giọt nước trượt từ lông mày xuống, giọng trầm thấp: "Em về ."

 

Ánh mắt Cố Huyên quét qua đôi chân mày đen láy, yết hầu gợi cảm, những giọt nước lăn vòm n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc, cuối cùng rơi xuống nước. Anh chằm chằm Lục Liên rời mắt. Đôi môi gần ngay mắt phủ một tầng nước, ửng hồng nhạt như cánh hoa hồng đọng sương, gợi mơ tưởng. Tim đập thình thịch, cổ họng khô khốc, tự giác mà nuốt nước miếng.

 

Không khí dường như ngừng trôi, Lục Liên im lặng đó , dường như chỉ cần cúi đầu là thể chạm , hôn xuống, khiến vĩnh viễn thuộc về . Một giọng trong lòng đang ngừng quyến rũ .

 

Anh nín thở, nghiêng về phía , càng lúc càng gần Lục Liên, thể cảm nhận nước lạnh lẽo . Ánh mắt Lục Liên tối sầm , yên động đậy, để mặc hương hoa hồng đó bao vây lấy .

 

Bờ môi dường như chạm một tia lành lạnh, Cố Huyên bừng tỉnh, lùi , hoảng hốt Lục Liên: "Em xin , em..."

 

Lục Liên thở dài thành tiếng, nhớ đến việc Cố Huyên đây suýt ném xuống hồ bơi c.h.ế.t đuối, ánh mắt khôi phục vẻ bình tĩnh: "Có xuống ? Anh dạy em bơi."

 

Cố Huyên đỏ mặt tía tai, dám thẳng , ánh mắt rơi giọt nước xương quai xanh của : "Em... em sợ nước."

 

Lục Liên đưa tay quẹt nhẹ vành tai : "Đừng sợ, sẽ trông chừng em thật kỹ."

 

Bàn tay ướt đẫm mang theo lạnh, nhưng vành tai chạm nóng như bốc cháy. Ánh mắt Cố Huyên quét qua cánh tay cơ bắp săn chắc, đường nét cơ bụng tuyệt lặn trong nước, đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện, dám xuống nữa, vội vàng thu hồi ánh mắt: "Thôi ạ, tối nay em ăn lẩu với Trăn Trăn no quá , vận động lắm."

 

Anh xổm xuống, tay đưa xuống nước quạt vài cái, tạo nên những tia nước b.ắ.n tung tóe, múc một vốc nước xối lên vai , mím môi: "Em bơi là ." Giọng lầm bầm đó hệt như đang làm nũng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-35-su-quyen-ru-tu-nhan-ngu.html.]

Lục Liên cúi mắt , tim mềm nhũn: "Được thôi."

 

Nói xong, xoay như một nhân ngư linh hoạt lao nước, đường nét cơ chân ưu mỹ đầy sức mạnh, chỗ nào là đúng ý Cố Huyên. Anh kéo một chiếc ghế bên cạnh xuống, chống cằm ngắm , ánh mắt rực rỡ đầy sự chiêm ngưỡng.

 

Lục Liên bơi thêm vài vòng nữa mới chống tay dậy, dứt khoát lên bờ, nước từ chảy xuống ào ào. Cố Huyên ngắm mắt , liền cầm lấy khăn tắm bên cạnh bọc lấy : "Mau lau , buổi tối giờ lạnh đấy."

 

Lục Liên đôi mắt sáng long lanh như cún con của Cố Huyên, khóe miệng khẽ : "Thích xem bơi ?"

 

Cố Huyên tít mắt, gật đầu đầy sùng bái: "Vâng! Đẹp lắm luôn~ Anh bơi giỏi thật đấy, như nhân ngư ~" Không chỉ bổ mắt mà còn mê hoặc lòng nữa.

 

Lục Liên hạ mắt, dịu dàng : "Lần tới dạy em."

 

Cố Huyên trở về phòng, trong đầu vẫn là cảnh Lục Liên bơi lội. Anh đưa tay sờ lên môi, nãy... là chạm nhỉ? Lành lạnh, như thạch . Lục Liên vẻ kháng cự việc gần gũi, còn ôm nữa, ... cũng hảo cảm với ?

 

Anh thực sự kìm nén nổi nữa , nôn nóng tỏ tình, đó sở hữu , đ.á.n.h dấu chủ quyền riêng của lên . Cố Huyên lật , ôm gối, suy nghĩ thật kỹ xem tỏ tình thì chuẩn quà gì mới thể hiện sự trân trọng đối với Lục Liên.

 

Trong màn đêm ai , Cố Huyên mơ một giấc mơ kỳ ảo. Những ngón tay thon dài của Lục Liên vuốt ve cơ thể mang theo một luồng tê dại. Anh động đón nhận sự ban phát của Lục Liên, đôi môi hồng nhạt lướt qua da thịt mang theo sự run rẩy. Sự khoái cảm truyền từ sâu trong linh hồn khiến giật tỉnh giấc.

 

Từ kẽ hở của rèm cửa sổ sát đất tiết lộ một tia sáng mờ ảo như sương mù. Cố Huyên mở mắt, cảm giác ẩm ướt ở bụng vô cùng rõ rệt. Anh đưa tay che mắt, sự tê dại trong ký ức dường như vẫn còn lởn vởn trong cơ thể. Một hồi lâu , mới đỏ mặt dậy giặt quần lót.

 

Mới hơn sáu giờ, Cố Huyên thu dọn xong xuôi xuống lầu, phòng khách yên tĩnh. Anh mở tủ lạnh, tìm kiếm nguyên liệu, suy nghĩ xem bữa sáng làm món gì thì .

 

Dì Lưu thấy động tĩnh, từ trong phòng đẩy cửa bước : "Tiểu Huyên, hôm nay dậy sớm thế con?"

 

"Chào buổi sáng dì Lưu, con ngủ nên dậy thôi ạ." Cố Huyên mở tủ lạnh, lấy xíu mại và bánh bao nhỏ dì Lưu gói sẵn cho nồi hấp. Anh lấy hai chiếc bát sứ, lượt cho rong biển, tép khô, nước tương, chút bột ngọt, tiêu và muối , bắc nồi đun nước, chuẩn lát nữa nấu sủi cảo. Mở tủ bếp, tìm đậu nành rửa sạch đổ máy làm sữa hạt, thêm nước nhấn nút khởi động.

 

Dì Lưu bên cạnh, thấy Cố Huyên làm việc đấy thì yên tâm hẳn, khen ngợi: "Tiểu Huyên nhà chúng giỏi quá."

 

Cố Huyên rút khăn giấy lau sạch bệ bếp bẩn: "Dì Lưu, chỗ cứ giao cho con là , vẫn còn sớm, là dì ngủ thêm chút nữa ?"

 

"Không ngủ nữa, dì chợ, rau buổi sáng sớm là tươi nhất đấy." Nói đoạn dì mở tủ lấy chiếc xe đẩy gấp gọn chuyên dụng chợ rời .

 

Dì Lưu bao lâu thì Lục Liên về. Anh mặc bộ đồ thể thao giản dị, mang theo nóng từ bên ngoài . Thấy đang bận rộn trong bếp, lộ vẻ ngạc nhiên: "Hôm nay sớm ?" Bình thường là bữa sáng làm xong Cố Huyên mới xuống lầu.

 

Bình thường Cố Huyên thấy Lục Liên đều là dáng vẻ veston giày da, hiếm khi thấy mặc đồ thoải mái thế . Những lọn tóc rơi trán còn đẫm mồ hôi, trông trẻ hơn hẳn vẻ nghiêm túc thường ngày, chút giống sinh viên đại học .

 

Ánh mắt Cố Huyên lướt qua nhanh chóng thu : "Em ngủ nên dậy thôi, lên tắm , bữa sáng sắp xong đây."

 

Cố Huyên cho sủi cảo nồi, cân nhắc đến lượng vận động của Lục Liên, lấy chảo chống dính chiên trứng ốp la. Khi Lục Liên sơ mi xuống, khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, thở cấm d.ụ.c tỏa khắp .

 

Trên bàn bày sẵn bữa sáng, Cố Huyên đưa đũa cho : "Nếm thử sủi cảo dì Lưu gói ."

 

Lục Liên kéo ghế xuống, ánh mắt quét qua bàn ăn, nở nụ : "Thật phong phú."

 

Cố Huyên khen thì thấy chột : "Đều là dì Lưu chuẩn sẵn cả, em chỉ hâm nóng thôi." Anh chỉ bát sủi cảo nhỏ: " nước dùng là em tự pha đấy, nếm thử xem."

 

Lục Liên múc một cái sủi cảo thổi nhẹ, đó c.ắ.n một miếng, húp miếng nước dùng. Đối diện với ánh mắt mong chờ của Cố Huyên, khóe miệng cong lên: "Vị ngon lắm, mặn nhạt ."

 

Cố Huyên yên tâm , bản cũng từ tốn ăn. Hai thong thả ăn xong bữa sáng cùng ngoài. Đến tòa nhà Công nghệ Dome thì chia tay, Cố Huyên vẫy tay: "Tạm biệt, trưa nay cùng ăn cơm nhé~"

 

Cố Huyên khỏi thang máy thì đúng lúc gặp Kỷ Lập Hiên ngang qua, mắt sáng lên, đang lo ai để tham khảo đây.

 

"Tổng giám đốc Kỷ, xin dừng bước!"

 

Kỷ Lập Hiên tiếng liền dừng : "Cố tổng, chào buổi sáng, tìm việc gì ?"

 

Cố Huyên gãi đầu, ngại ngùng: "Là một chút việc riêng, Tổng giám đốc Kỷ, chúng văn phòng chuyện ."

 

"À, Tổng giám đốc Kỷ, kết hôn , hỏi hồi đó tỏ tình thành công như thế nào ?"

 

Kỷ Lập Hiên xuống sofa, Cố Huyên đang đỏ bừng tai, thần sắc khẽ động, đây là tình đầu chớm nở ? mà, Cố tổng là vị hôn phu của Lục tổng, sắp đính hôn đến nơi , còn cần tỏ tình ?

 

"Cố tổng, tự nhiên tò mò chuyện ?"

 

"Anh đừng để ý, là hỏi hộ một bạn thôi. Cậu cô gái thích ở đại học, cứ giục bày kế, cũng làm nên mới hỏi ." Xin nhé Trần Huy, lôi làm bia đỡ đạn .

 

Kỷ Lập Hiên hiểu gật đầu: "Cũng gì đặc biệt lắm, chính là tặng hoa và quà, cô liền đồng ý thôi." Anh nghĩ một lát bổ sung: "Truy con gái mà, ngoài việc tặng quà cáp, quần áo, mỹ phẩm, trang sức, chỉ cần dụng tâm thì nhất định sẽ cảm nhận thôi."

 

Cố Huyên thầm thở dài, nhưng Lục Liên con gái . Anh hỏi dồn: "Vậy bình thường chị nhà tặng quà gì thế?"

Loading...