Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 34: Chung giường chung gối

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:45:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài sấm sét vang dội, cửa sổ rung lên bần bật. Trong đầu Lục Liên nhanh chóng lướt qua cảnh tượng lúc kẹt trong thang máy, sợ sấm sét , tận mắt qua xem mới yên tâm .

 

"Anh Liên?" Cố Huyên thò đầu khỏi chăn, chạy mở cửa: "Sao tới đây?"

 

Cố Huyên chân trần sàn gỗ, ngón chân tròn trịa như những viên ngọc trai, ửng lên màu sắc khỏe mạnh.

 

"Sao dép?" Lục Liên nhíu mày, phòng lấy dép lê đặt bên chân : "Thời tiết , qua xem em thế nào."

 

Cố Huyên xỏ chân dép, dáng cao lớn của Lục Liên gần như bao trùm lấy . Cậu ngẩng đầu đôi mắt còn dịu dàng hơn ánh trăng , tâm niệm khẽ động, thốt : "Anh Liên, tối nay... em thể ngủ cùng ?"

 

Cố Huyên ôm gối trong chiếc giường rộng hai mét của Lục Liên, vân vê vạt áo vẫn còn chút thẫn thờ. Sao buột miệng thế nhỉ, Lục Liên thấy lẳng lơ ?

 

Lục Liên vén chăn , chỉ để một ngọn đèn tường mờ nhạt: "Tiểu Huyên, độ sáng em?"

 

"Vâng ." Ánh sáng tối dần, Cố Huyên lưng về phía ậm ừ đáp một tiếng.

 

Ánh chớp lóe lên, sấm rền từng đợt, hạt mưa đập cửa sổ lạch cạch. Cố Huyên lặng lẽ xoay , sườn mặt của Lục Liên mờ ảo trong bóng tối, ở giữa hai vẫn còn rộng đến mức đủ thêm một nữa. Cố Huyên nhích về phía một chút, gần "vầng trăng" của thêm một chút.

 

Căn phòng trong đêm mưa như nhấn nút tạm dừng, thời gian đều chậm , xung quanh yên tĩnh quá mức. Cố Huyên tiếng mưa và tiếng thở đều đặn bên cạnh, trong lòng bỗng dâng lên khao khát tâm sự, dường như cảm xúc đều thể bên cạnh tiếp nhận mà chút dè dặt.

 

"Anh Liên, ngủ ?"

 

Tầm mắt của Cố Huyên quá nóng bỏng, Lục Liên thể nhận . Anh xoay đối diện với : "Sao thế? Có sợ ?"

 

"Không ạ, chỉ là nhớ chút chuyện hồi nhỏ, chuyện với thôi."

 

"Ừm, em ."

 

"Thực lúc nhỏ em sợ bóng tối, cũng sợ sấm sét . Ngày mưa em còn thích chạy ngoài dùng tay hứng nước mưa nữa." Cố Huyên dường như về quá khứ, đêm đen kịt năm , "Ông... Viện trưởng bọn họ việc ngoài, bà lo em chạy ngoài nghịch nước nên khóa em trong phòng. Kết quả vì việc ngoài ý nên trễ, viện cúp điện, trong phòng tối om om, bên ngoài sấm nổ vang trời, em sợ quá trốn trong tủ quần áo ngủ quên mất."

 

Nói đến đây, khóe miệng Cố Huyên bất giác cong lên, lúc đó còn làm ông nội sợ c.h.ế.t khiếp, tưởng cháu trai lạc , tìm mãi mới thấy.

 

"Làm viện trưởng bọn họ sợ hãi, tìm khắp nơi."

 

Tia chớp ngoài cửa sổ quét qua một dải sáng trắng trong phòng, đôi mắt ngậm nước của Cố Huyên như khối hổ phách trong suốt, má ép gối lộ một chút thịt thừa, trông vô cùng đáng yêu.

 

Lục Liên đưa tay vuốt ve trán : "Lúc đó chắc là sợ lắm đúng ?"

 

Một đứa trẻ nhỏ xíu nhốt trong căn phòng tối om, bên ngoài gió mưa bão bùng, chỉ thể cuộn tròn trong chiếc tủ mà cho là an , chịu đựng nỗi sợ hãi tên.

 

"Ưm, giờ nghĩ thì hình như cũng gì ạ." Cố Huyên ngượng ngùng, rúc sâu trong chăn.

 

"Đừng để ngạt." Lục Liên kéo cái chăn đang che miệng xuống, ngón tay kiềm chế chạm nhẹ vành tai : "Bất cứ lúc nào em cũng thể đến tìm ."

 

Ánh sáng lờ mờ khiến khuôn mặt Lục Liên như một bức tranh mất nét, rõ hình dáng lông mày đôi mắt, duy chỉ tình ý đáy mắt là sáng rực đến bỏng , va lòng trong sự m.ô.n.g lung.

 

Cố Huyên lặng lẽ sâu mắt , mầm non nhỏ trong lòng phá đất mà , lớn thành một cái cây đại thụ che trời.

 

Anh Liên, khiến an tâm đến nhường nào , chỉ cần ở bên cạnh , hình như cái gì cũng sợ nữa .

 

Đêm mưa tạnh hẳn, ánh sáng ban mai x.é to.ạc tầng mây, những ngọn cỏ non trong vườn treo những giọt nước mưa lung linh sắp rụng.

 

Cố Huyên gối đầu lên cánh tay Lục Liên, ôm eo , ngủ say sưa. Khi ngủ thiếu cảm giác an , thích ôm đồ vật, tối qua thế nào mà lăn lòng Lục Liên, ôm khư khư buông.

 

Lục Liên cảm nhận sự khác thường của cơ thể, cẩn thận rút cánh tay , đặt bàn tay đang gác eo xuống, vén chăn xuống giường. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước khó thể thấy, thỉnh thoảng vang lên tiếng thở dốc trầm thấp.

 

Khi Cố Huyên tỉnh dậy, nhiệt độ ở phía bên nguội lạnh. Cậu nhích qua dụi dụi đầu gối của Lục Liên, dường như vẫn còn ngửi thấy mùi hương thanh khiết còn vương của chủ nhân.

 

Cậu vùi đầu gối, để lộ vành tai đỏ ửng, cảm thấy hành vi của giống một kẻ biến thái cuồng si, nhưng Lục Liên đối với quả thực như cỏ mèo khiến nghiện .

 

Những ngày tiếp theo bình lặng như nước, Cố Huyên giữa trường lái xe và công ty để thảo luận chi tiết phần mềm, buổi trưa ăn cơm cùng Lục Liên, buổi tối cùng về nhà.

 

Nghiêm Trăn cũng , hai điểm một đường thẳng, thỉnh thoảng đón về nhà ăn bữa cơm.

 

Kể từ sự việc , nhà chăm sóc vô cùng chu đáo, cũng thể bình tâm xuống chuyện vài câu với cha. để làm nũng với cha như nguyên chủ thì vẫn làm , Nghiêm Đệ chỉ nghĩ con trai học đại học nên hiểu chuyện hơn, hề nảy sinh nghi ngờ.

 

Hôm nay học xong về ký túc xá, tiếng chuông điện thoại vang lên: "Alo, Tiểu Huyên."

 

"Trăn Trăn, đang làm gì đấy?"

 

"Tớ tan học, đang ở ký túc xá."

 

"Vậy tớ qua tìm chơi nhé."

 

"Được, chú ý an đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-34-chung-giuong-chung-goi.html.]

Dạo Cố Huyên bận rộn cả ở trường lái và công ty, hai cũng một thời gian gặp . Cậu quét sạch một túi lớn đồ ăn vặt và hai thùng trái cây ở quảng trường Trường Thịnh, xách đến ký túc xá của Nghiêm Trăn.

 

"Trăn Trăn, tớ đến đây~"

 

Nghiêm Trăn tiếng liền qua, thấy Cố Huyên xách túi lớn túi nhỏ: "Sao mua nhiều đồ thế ?"

 

"Hì hì, thấy gầy quá, ăn nhiều một chút."

 

Bên cạnh một nam sinh cao gầy tuấn tú đang gõ bàn phím lạch cạch, chắc là bạn cùng phòng của Nghiêm Trăn.

 

Cố Huyên nhiệt tình : "Chào bạn, là bạn của Trăn Trăn, Cố Huyên, cứ gọi là Tiểu Huyên là . Bạn là bạn cùng phòng của đúng ? Mau xem xem ăn gì nào."

 

Trần Huy cao ráo, ngày nào cũng chơi bóng nên đang tuổi ăn tuổi lớn, vui mừng : "Vậy khách sáo nhé, tên là Trần Huy, việc gì cứ gọi một tiếng."

 

Nghiêm Trăn rửa sạch cherry và dâu tây bưng , Trần Huy bốc một quả dâu tây nhét miệng: "Ngọt thật đấy, mua ở ?"

 

Cố Huyên ăn cherry ậm ừ: "Mua ở quảng trường Trường Thịnh đấy, bạn ăn nhiều , mua nhiều lắm."

 

Nghiêm Trăn nhớ tới chủ đề xong : "Chuyện của và Lục Liên là thế nào ?"

 

Nhắc tới chuyện , nãy còn hăng hái bỗng chốc ỉu xìu: "Thì là... tớ thích , tỏ tình, nhưng tớ sợ từ chối."

 

Vạn nhất Lục Liên lạnh mặt với : "Tôi chỉ chịu trách nhiệm với em thôi, bàn chuyện tình cảm." Thế thì đối mặt với Lục Liên thế nào đây? Nghĩ thôi thấy ngại .

 

Nghiêm Trăn tưởng tượng nổi vốn lạnh lùng như băng trong ký ức khi thích một ai đó sẽ trông như thế nào, nhất thời cũng lời khuyên nào .

 

Trần Huy đang hóng hớt bên cạnh mắt sáng lên, hiến kế: "Cậu ? Nói thì còn cơ hội, thì chỉ thể nghẹn trong lòng thôi."

 

Trần Huy giờ luôn tôn thờ phương châm: Thích là nhích. Mặc dù liên tục từ chối nhưng vẫn càng đ.á.n.h càng hăng, tin rằng chỉ cần nỗ lực, cuối cùng cũng sẽ rước về dinh.

 

Cố Huyên chút d.a.o động. Nói thật, dạo Lục Liên "thả thính" đến mức sắp xuất hiện ảo giác luôn , đêm mơ cũng .

 

Nhiều lúc thật sự lấy hết can đảm , nhưng thấy quá đường đột. Cho dù khả năng từ chối thì Lục Liên cũng xứng đáng sự chuẩn kỹ lưỡng và đối đãi chân thành nhất, Lục Liên cảm thấy chỉ là nhất thời hứng thú.

 

Cố Huyên do dự hai : "Hay là... tỏ tình?"

 

Nghiêm Trăn cho một biểu cảm "lực bất tòng tâm", Trần Huy thì phấn khích: "Cậu làm mà! Đẹp trai thế , ai nỡ từ chối chứ? Cậu sức hấp dẫn của lớn thế nào !"

 

Cố Huyên gục xuống bàn thở dài: "Để tớ suy nghĩ kỹ ..."

 

Nghiêm Trăn thấy bộ dạng nản lòng của , đẩy máy tính tới mặt : "Được , chuyện về nhà hẵng nghĩ tiếp, xem mấy bản đề cương tớ soạn thảo ."

 

Cố Huyên di chuột, lướt nhanh qua. Thân phận đảo ngược, chiếm lấy vị trí, nghịch thiên cải mệnh, xuyên trả thù, gian linh tuyền... mỗi một bản đều tiềm năng trở thành siêu phẩm. "Trăn Trăn, thật sự quá lợi hại luôn! Mấy cái chắc chắn sẽ bùng nổ!" Cậu mắt sáng quắc: "Tớ còn mua bản quyền mấy cuốn tiểu thuyết đang đầu bảng xếp hạng để chuyển thể nữa."

 

Nghiêm Trăn khiêm tốn nở nụ : "Cậu thấy ."

 

Trần Huy dỏng tai lên : "Tiểu Huyên, hai định đóng phim ?"

 

"Hiện tại kế hoạch ban đầu của bọn tớ là phim mạng (web-drama)." Cố Huyên lắc đầu, Nghiêm Trăn, "Trăn Trăn, nếu đóng phim điện ảnh, tớ nhất định sẽ dốc lực ủng hộ ."

 

"Được, cứ phim mạng để rèn luyện kỹ thuật ."

 

Trần Huy hai đầy mong đợi: "Nếu hai cái phim mạng gì đó, thể dắt theo , 'rẻ' lắm!"

 

Gia cảnh Trần Huy lắm, rảnh rỗi thường đến phim trường nhận mấy vai quần chúng để kiếm thêm tiền sinh hoạt. Trước mắt cơ hội thế , bỏ lỡ.

 

Cố Huyên cầu còn , sảng khoái : "Được chứ, bạn cũng thuộc khoa đạo diễn ?"

 

Trần Huy vui mừng khôn xiết: " , còn quen cả những ở các khoa khác nữa, đây đóng vai quần chúng cũng quen nhiều bạn bè, bạn kiểu thế nào đều thể tìm giúp bạn."

 

Cố Huyên hoa nở trong lòng, đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh", một như Trần Huy ở đây thể giúp bớt bao nhiêu việc.

 

"Bạn thể giúp liên lạc với các bạn học khoa Văn học và khoa Biên kịch trong trường ? Mình cần những kịch bản nét đặc sắc, cốt lõi chỉ một chữ: Sảng (sảng khoái/)! Giá cả tùy thuộc chất lượng, d.a.o động từ mười đến năm mươi triệu."

 

Bàn tay đang buông thõng của Trần Huy siết chặt ống quần: "Chỉ khoa Văn học và Biên kịch thôi ? Mình cũng thể mà."

 

Cố Huyên ngẩn , là hẹp hòi : "Chỉ cần là kịch bản , đều nhận hết! Nếu thể hỏi Trăn Trăn."

 

Hơi thở Trần Huy dồn dập: "Được, !" Anh mở máy tính liên lạc với bạn bè, suýt chút nữa thì va chiếc ghế bên cạnh.

 

Nghiêm Trăn bất lực : "Tối nay bao nhiêu hưng phấn đến mất ngủ đây."

 

Đối với sinh viên Kinh Ảnh mà , ngay khi còn ghế nhà trường cơ hội lên hình, nguồn tài nguyên ưu ái là điều mà nhiều mơ cũng thấy .

 

Cố Huyên dậy vươn vai một cái, "Hai chiều nay tiết nữa đúng ?" Thấy hai lắc đầu, rủ rê: "Đi thôi, tớ mời hai ăn lẩu!" Cậu đặc biệt tra cứu , gần trường một quán lẩu đ.á.n.h giá .

 

Mấy trò chuyện bước quán, Trần Huy vẫn còn đang chìm đắm trong sự phấn khích: "Tiểu Huyên, đầu óc nhảy nhanh thật đấy, những ý tưởng cung cấp đủ để sáng tác kịch bản ."

Loading...