Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 22: Họ đều bắt nạt tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-07 16:30:35
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người trong lòng khẽ cử động tai, lén dùng một góc áo lau khô ẩm nơi khóe mắt, mặt : "Ông nội, con ." Khuôn mặt trắng trẻo sưng húp, loáng thoáng còn thấy rõ mấy dấu ngón tay, ánh đèn trông vô cùng chói mắt.
"Là ai đánh?!" Lục lão lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, gậy chống nện xuống đất một tiếng vang rền, ánh mắt quét qua những với thần sắc khác , cuối cùng dừng Lữ Thành đang ôm cổ. "Thằng ranh nhà họ Lữ, cháu xem chuyện rốt cuộc là thế nào."
"Cháu, cháu, nó..." Lữ Thành liếc mắt sang Khổng Diệu bên cạnh, nhất thời lấy tự tin, ưỡn thẳng lưng: "Nó trộm nhẫn của Khổng Diệu, tụi cháu chỉ nó trả , trong lúc giằng co vô ý làm nó thương thôi." Hắn bỏ tay xuống, ngoẹo cổ lộ vết thương cho xem, "Nó còn c.ắ.n cháu nữa kìa, dữ lắm."
"Cháu tưởng nó là ai, Cố Huyên là tiểu thiếu gia nhà họ Lục chúng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nhà họ Lục chúng gì mà chẳng , đến mức trúng mấy thứ vụn vặt của nhà cháu ." Lục lão siết chặt gậy chống đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, giọng trầm thấp uy nghiêm: "Lục Phong, trích xuất camera cho , tra! Có đào sâu ba thước cũng tìm cho !" Nói đoạn, ông những vị khách theo phía : "Mọi , phiền dời bước sang phòng tiệc, khi chân tướng rõ ràng, ai phép rời ."
"Chuyện , Lục lão, chuyện đùa nghịch giữa đám trẻ con thôi mà, một chiếc nhẫn thôi mất thì mất, cần nghiêm túc thế chứ ạ?"
" , đúng , trẻ con đ.á.n.h đ.ấ.m thì chuyện gì lớn , thấy cứ giải tán thôi."
"Giải tán?" Ánh mắt sắc sảo của Lục lão quét qua lên tiếng, chính là cha của Khổng Diệu: "Đồ mất thì tìm mới , đừng để ngày mai đồn ngoài bảo nhà họ Lục trộm đồ đồng nát nhà ông."
Lục lão lưng về phía , bờ vai tính là rộng lớn nhưng giống như một bức tường thể che mưa chắn gió, vững chãi mặt, khiến lòng vô cùng an tâm. Cố Huyên tự nhận mạnh mẽ, ngã , sẽ tự bò dậy, nhưng nếu nhà dỗ dành một chút, sự mạnh mẽ giả tạo liền sụp đổ như đê vỡ, nỗi uất ức trong lòng gần như tràn trề thành t.h.ả.m họa.
"Ông nội, bọn họ đều bắt nạt con." Giọng mang theo tiếng thoát từ khóe miệng, đưa mu bàn tay giẫm đến trầy da chảy m.á.u , "Con đau quá, ông nội, bọn họ giẫm con đau quá."
Sự xót xa trong mắt Lục lão gần như tràn ngoài, ông run rẩy nâng bàn tay Cố Huyên lên, chạm nhưng sợ nặng tay làm đau thêm: "Ngoan, Tiểu Huyên đừng sợ, ông nội làm chủ cho con, những kẻ bắt nạt con một ai chạy thoát ."
"A Liên, con đưa Tiểu Huyên về tắm rửa quần áo , xử lý vết thương , ở đây cứ giao cho ông nội."
"Con , thưa ông nội." Lục Liên cúi đầu đang đỏ cả mắt thút thít nhỏ, siết chặt tay, bế xa dần.
Bóng dáng hai biến mất màn đêm, Lục lão thu tầm mắt, ánh mắt như đuốc quét qua mấy đứa hậu bối với thần sắc khác , cuối cùng thêm gì nữa, chỉ từ lỗ mũi phát một tiếng "Hừ" cực nặng. Uy nghiêm đó giống như cơn gió lạnh thổi lưng mấy thanh niên khiến họ rùng , thần sắc mặt còn giữ vững nữa, dần hiện mấy phần luống cuống.
Nhận Lục lão làm thật, im thin thít dám thêm gì, chia về hướng phòng tiệc. Mẹ của Lữ Thành khoác tấm áo lông thú bóng mượt bước từ đám đông, nhéo mạnh tai : "Cái thằng ngu , ở địa bàn nhà họ Lục mà bắt nạt , rốt cuộc não hả?!"
"Á! Mẹ, , nhẹ tay chút, cổ con còn đang thương đây ." Lữ Thành ngoẹo đầu, giữ lấy tay : "Con , nó là một đứa mồ côi quyền thế, ai mà ngờ nhà họ Lục coi trọng thế chứ!"
"Nhà họ Lục mới tuyên bố tin đính hôn mà mày vội vàng đến bắt nạt ." Lữ phu nhân đoạn tăng thêm lực ở tay, hận sắt thành thép: "Có não mày nước ?!"
Cha của Khổng Diệu tay kẹp điếu xì gà, chỉ chỉ , ánh mắt đầy vẻ thất vọng: "Tự lo liệu ." Khổng Diệu bóng lưng cha xa, kéo kéo Diệp Uyển vẫn im lặng trong bóng tối nãy giờ: "A Uyển, chuyện làm đây? Tôi làm thế đều là để xả giận giúp mà." Nói đoạn nhịn oán trách: "Cậu cũng nhà họ Lục coi trọng nó đến thế!"
Khuôn mặt Diệp Uyển bóng cây u tối khó đoán, khoảnh khắc nhận thức rõ ràng rằng chỉ cần Cố Huyên còn ở đây, sẽ mãi mãi cơ hội gả nhà họ Lục.
"Cậu mau nghĩ cách chứ! Chuyện làm lớn chẳng cho ai cả!" Khổng Diệu thấy cứ chằm chằm phòng tiệc đang nghĩ gì, huých một cái.
"Cậu vứt chiếc nhẫn ở ?" Diệp Uyển thu tầm mắt, cổ họng thắt : "Kế sách hiện giờ chỉ tìm thấy chiếc nhẫn, là hiểu lầm một trận, cầu xin Lục lão tha thứ thôi."
"Tôi, ném nó thùng rác trong nhà vệ sinh ." Bữa tiệc hôm nay đeo chiếc nhẫn đá quý đắt giá nhất của , trị giá hàng chục triệu, nỡ tùy tiện xả xuống bồn cầu, ném thùng rác xong tiệc còn thể tìm , dù tụi cũng chỉ thiếu một cái cớ để kiếm chuyện thôi.
"Tiệc tối nay đông , rác bao nhiêu , lẽ vận chuyển từ lâu ."
"Hả?" Khổng Diệu bủn rủn chân tay: "Vậy, thể cứ là Cố Huyên trộm , làm một vụ buộc tội bằng chứng?"
"Cậu những chuyện xa đây lật thì cứ khăng khăng như ." Diệp Uyển gạt bàn tay đang níu vạt áo , đồ ngu!
Ánh đèn dịu nhẹ xua tan căn phòng u tối, Lục Liên đưa phòng tắm, yên tâm hỏi một câu: "Cậu tự làm ?"
"Ừm, cũng mau tắm quần áo ." Cố Huyên đưa tay vặn vòi hoa sen xả nước, thấy vẫn im nhúc nhích, bèn giơ tay bắt đầu cởi quần áo. Cậu thực sự mệt , cảm giác chuyện cũng thấy tốn sức.
Lưng Cố Huyên ánh đèn tỏa vẻ bóng mượt như sứ, xương bả vai phập phồng theo nhịp thở của giống như chú bướm đang đậu, mỏng manh đến kinh , xuống , vùng eo thon gọn đột ngột thu , một cặp lúm đồng tiền eo thoắt ẩn thoắt hiện như một lời mời gọi vô thanh, quyến rũ sa ngã.
Lục Liên "cạch" một tiếng đóng cửa phòng tắm , ánh sáng và bóng tối lập tức cắt đứt, tựa cửa, trong đầu như nhấn nút phát , tấm lưng trắng sứ, vùng eo săn chắc mảnh khảnh, yết hầu chuyển động, một luồng nóng nảy truyền đến, khát khao trong lòng khó lòng lấp đầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-22-ho-deu-bat-nat-toi.html.]
Cố Huyên ở trong phòng tắm lâu, tắm xong mặc áo choàng tắm bước , đổ vật xuống giường, buồn ngủ.
"Sao tóc lau khô ngủ ?" Lục Liên một bộ đồ thường ngày thoải mái, kéo Cố Huyên từ giường dậy: "Sấy tóc ."
"Tôi buồn ngủ." Cố Huyên lim dim mắt, tựa cạnh đùi .
Mái tóc ướt bàn tay ai đó gom vò nhẹ, làn gió ấm lướt qua ngọn tóc như chìm đám mây bọc nắng, Lục Liên cúi đầu , đang tựa ngủ mất . Cẩn thận đặt xuống giường, Lục Liên bấm điện thoại: "Bác sĩ Lý, lên đây ."
"Dùng túi đá chườm mặt nhiều một chút, muộn chút nữa bôi tuýp t.h.u.ố.c mỡ lên." Bác sĩ Lý đóng hộp t.h.u.ố.c : "Vết cào n.g.ự.c nếu chạm nước nhất định sát trùng và bôi t.h.u.ố.c ."
"Vâng." Lục Liên nhận lấy túi đá, bọc trong khăn lông, nhẹ nhàng áp lên mặt Cố Huyên.
"Chuyện tối nay đều , đám trẻ bây giờ đúng là nhà chiều hư, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, phân rõ trái." Bác sĩ Lý vành mắt đỏ húp của Cố Huyên, thở dài một tiếng: "Tối nay vất vả chú ý nhiều , e là sẽ phát sốt, chuyện gì nhất định gọi ."
"Vâng, , cảm ơn bác sĩ."
Những vết thương Cố Huyên giống như một cây kim đ.â.m lòng Lục Liên, mà vành mắt cay xè, lẽ nên để rời khỏi tầm mắt . Anh đặt túi đá sang một bên, ghé sát vết thương của khẽ thổi thổi, tay vuốt ve trán , trong mắt đầy vẻ xót xa: "Xin ."
"Đại thiếu gia, camera tối nay trích xuất xong ." Lục Nhị cầm máy tính bảng ở cửa, đối với chuyện tối nay tự trách. Lực lượng an ninh chính tối nay đều ở phòng tiệc, ngoài trang viên chỉ sắp xếp vài đội tuần tra, ai ngờ bên hồ bơi dễ dàng sai bảo như thế.
Lục Liên đặt túi đá xuống, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c xong mới xuống ghế sofa ngoài phòng khách, Lục Nhị kịp thời đặt máy tính bảng lên bàn , bắt đầu phát video. Khi thấy Cố Huyên bắt giữ liều mạng vùng vẫy cầu cứu, nắm đ.ấ.m đặt đùi siết chặt đến nổi gân xanh, "Đây chính là lực lượng an ninh lương cao mà Sơn Nguyệt thuê ?"
Lục Liên xem hết video, dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt Lục Nhị: "Liên lạc với chú út, một nhóm khác qua đây."
"Vâng, thưa đại thiếu gia." Trán Lục Nhị lấm tấm mồ hôi nhưng dám đưa tay lau, chung sống nhiều năm, từng thấy Lục Liên tức giận như .
"Chuyện điều tra thế nào ?"
"Thằng ranh nhà họ Khổng lẽ lúc vứt khăn lau tay vô ý mang theo thùng rác, là hiểu lầm một trận, sắp xếp tìm ."
"Hừ, cho một cái hiểu lầm."
Trong phòng tiệc, với thần sắc khác , liên quan thì bưng ly rượu cùng bạn bè quen thuộc bàn tán về những gì thấy phía ngoài, cũng lòng bồn chồn, ví như đám Khổng Diệu, thái độ của Lục lão giống như thanh đao treo đầu.
Lục lão ngay ngắn ở ghế chủ vị, thần sắc của đều thu mắt ông, ông thản nhiên gạt nhẫn tay, chờ đợi tin tức từ làm. Ngồi bên cạnh, Nhan lão thở dài một tiếng: "Đám hậu bối bây giờ đúng là càng ngày càng chẳng cả." Nói đoạn lườm Nhan Tinh Dạ bên cạnh: "Cái thằng ranh , dám làm bậy bên ngoài, ỷ thế h.i.ế.p , đừng trách đ.á.n.h gãy chân đấy."
"Ông nội, ông gì thế, cháu là loại đó ?" Nhan Tinh Dạ lườm đến rụt cả cổ, đợi về nhất định kỹ với Hạng Sương, bất kể là ở cũng tùy tiện theo đến chỗ vắng vẻ, ở nhà cũng !
lúc , Lục Phong bưng khay bước tới: "Lão gia, nhẫn tìm thấy ."
Lục lão tay chống gậy đầu rồng ngước mí mắt lên: "Nhóc nhà họ Khổng, cháu đây xem, đây nhẫn của cháu ?"
Khổng Diệu bước từ đám đông, chiếc nhẫn đá topaz vàng khay tỏa sáng lấp lánh ánh đèn: "Lục lão, là nhẫn của cháu."
"Lục Phong, cho xem, chiếc nhẫn tìm thấy ở ."
"Thưa lão gia, chiếc nhẫn bới từ trung tâm xử lý rác thải ạ."
Ánh mắt Lục lão như bão tố sắp đến: "Nhà họ Khổng, nhẫn là do Tiểu Huyên nhà trộm ?"
"Dạ, , là cháu vô ý làm mất ạ." Khổng Diệu như kim châm lưng, hoảng loạn cúi đầu, dám thẳng ai.
"Hừ!" Lục lão dậy, gậy đầu rồng nện xuống đất một tiếng vang rền: "Tốt lắm, lắm, phân biệt trắng đen vu khống cháu , thậm chí còn đ.ấ.m đá nó, dìm c.h.ế.t nó, xem nhà họ Lục im lặng tiếng quá lâu , để các thấy ai cũng thể đến giẫm một cái!"
Lời tác giả: Những khổ cực của Tiểu Huyên nhà đều chịu xong [Đáng thương] Hôm nay cập nhật cuồng nhiệt 6 chương, chúc năm mới thuận buồm xuôi gió [Tim cam][Tim cam][Tim cam]