Cửu Thiên Tuế - Chương 79: Vũng Bùn Và Trăng Lạnh
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:14:36
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơn thấy bọn họ một một rời , ngó nghiêng quan sát trong chốc lát, đầu với Ứng Hồng Tuyết: “Tiểu của chúng cũng thật Thái T.ử Điện hạ coi trọng, mới một lát mà cũng theo.”
Một bên, Triệu Lâm , phụ họa : “Trừ Trịnh công công , Điện hạ của chúng sủng tín nhất chỉ sợ cũng là Tiết công công.”
Hạ Sơn thì hứng thú dạt dào, đang hỏi một chút là sủng tín đến mức nào, Ứng Hồng Tuyết véo thêm một cái.
Hắn nhăn mặt đầu , liền thấy Ứng Hồng Tuyết đang về hướng hai rời với vẻ mặt đăm chiêu.
Hắn cảm thấy lắm.
ở thì .
*
Ân Thừa Ngọc vẫn quá xa, phía là rừng cây phủ tuyết trắng, phía là doanh địa lửa trại bập bùng.
Nhìn qua cánh rừng, thể mơ hồ thấy ánh lửa trại nhảy múa cùng những bóng vây quanh.
Trong rừng gió lùa qua, cành khô xào xạc rung động, phía nghiêng truyền đến tiếng bước chân nhỏ lớp tuyết mềm, Ân Thừa Ngọc nheo mắt , nghiêng mặt tới, như : “Tiết công công theo làm gì?”
Tiết Thứ yên mặt y, rũ mắt y chăm chú.
Ánh trăng trắng lạnh từ đỉnh đầu chiếu xuống, rọi lên lớp tuyết đọng thuần trắng, càng thêm thanh hàn.
Ân Thừa Ngọc cứ nền tuyết đó, vẻ mặt khó đoán về phía , tựa như vầng trăng lạnh lẽo và tuyết trắng , cũng toát vẻ lạnh lùng.
Phảng phất như vị Thái T.ử Điện hạ của kiếp , thể chạm tới nhưng thể giữ , về .
Y , hoặc lẽ chỉ là suy đoán.
Đáy lòng Tiết Thứ chợt thắt , cảm xúc trong mắt cũng theo đó trầm xuống, đến ánh trăng cũng thể chiếu tới đáy. Hắn tiến lên một bước, cúi đầu hôn Ân Thừa Ngọc.
Một tay vòng đè lưng Ân Thừa Ngọc, một tay trấn an mà vuốt ve gáy y, cường ngạnh cạy mở hàm răng y, đưa chiếc nhẫn ngọc đang ngậm trong miệng sang.
Chiếc nhẫn ngọc nhuốm ấm lướt qua mặt lưỡi, Ân Thừa Ngọc khẽ hừ một tiếng, tóm lấy vạt áo , cam lòng yếu thế mà đẩy chiếc nhẫn ngọc trở về.
Nhẫn ngọc ở giữa môi răng hai qua , thỉnh thoảng vài sợi chỉ bạc vương từ khóe môi.
Nụ hôn giằng co hồi lâu, mới kết thúc bằng việc Tiết Thứ cam lòng lùi một bước.
Chiếc nhẫn ngọc đỏ thắm vẫn ngậm trong miệng.
Ân Thừa Ngọc lấy khăn , thong thả lau khóe môi, mới cất giọng: “Ngươi nổi điên gì thế?”
Tiết Thứ đáp, kéo tay trái của Ân Thừa Ngọc qua, lòng bàn tay từng tấc từng tấc mơn trớn những đốt ngón tay xinh tinh xảo của y, ánh mắt âm trầm đen tối.
Ân Thừa Ngọc đang rút tay về, thấy Tiết Thứ cúi đầu ngậm đầu ngón tay y miệng.
Trên ngón tay truyền đến cảm giác mềm mại ấm áp ẩm ướt, Ân Thừa Ngọc híp mắt động tác của , hề kháng cự, ngược còn dùng đầu ngón tay khều lưỡi .
Trong cổ họng Tiết Thứ phát tiếng vang trầm đục mơ hồ. Hắn rũ mi, lặp lặp l.i.ế.m qua mỗi một li da thịt, thỉnh thoảng ngước mắt lên, vẻ d.ụ.c tình kinh .
“Thích tay của ?”
Tuy sớm đặc biệt mê đắm đôi tay của , nhưng lúc thấy dáng vẻ của , vẫn khiến Ân Thừa Ngọc vô cùng hài lòng. Y thích khống chế d.ụ.c vọng của , cũng thích xem bộ dạng vì mà mê điên cuồng.
Tiết Thứ ngước mắt, thoáng thấy ý trong mắt y.
Hắn hừ một tiếng từ trong mũi, hàm răng ngậm chiếc nhẫn ngọc , chậm rãi đeo về ngón tay y.
Bàn tay vốn cực trắng, ngậm lâu như , làn da tựa tuyết trắng hây lên một màu hồng, còn vài vết răng mờ. Vệt nước dính cũng khô, ngón tay trắng như tuyết là một vệt đỏ thắm, càng tăng thêm vài phần mỹ sắc.
Hô hấp của Tiết Thứ càng thêm nặng nề.
Ân Thừa Ngọc trêu , ngón tay men theo đường vân da trơn nhẵn xuống, dừng .
Hơi thở của Tiết Thứ cứng , bắt lấy bàn tay đang làm loạn của y, tiếng hít thở nặng nề càng thêm rõ ràng, khiến khó thể xem nhẹ.
Ân Thừa Ngọc tủm tỉm , đầu ngón tay linh hoạt như đang gảy dây đàn: “Ngươi vẫn trả lời .”
“Thích.” Giọng Tiết Thứ khàn , khóe mắt ửng hồng, bàn tay đặt lưng y bất giác dùng sức, hai dán sát , mật khăng khít, chừa nửa phần kẽ hở.
Ân Thừa Ngọc thuận thế tựa cằm lên vai , cố ý nghiêng mặt, thở phả như từng chuỗi móc câu nhỏ, rơi vành tai, đ.â.m thẳng đáy lòng Tiết Thứ. Gần như khiến tâm thần thất thủ, chỉ bất chấp tất cả mà chiếm hữu y.
đúng lúc , Ân Thừa Ngọc nhẹ giọng hỏi bên tai : “Nếu lúc bắt ngươi làm thái giám thật, sợ là thể sung sướng như nhỉ?”
Y tỉ mỉ quan sát phản ứng của Tiết Thứ, tiếp tục kích thích , chờ thất thố: “Nếu là một thái giám thật, chỉ sợ đến quần áo cũng dám cởi…” Khóe môi y cong lên thật cao, đáy mắt ánh trăng chiếu sáng, cảm xúc hiện sót một chút nào: “Tiết công công thấy lý ?”
Lông mi Tiết Thứ run lên, đột nhiên cúi đầu c.ắ.n lên bên gáy y.
Hắn chừng mực, sợ để dấu vết khác thấy, nên c.ắ.n trực tiếp lên da thịt lộ ngoài, mà cách một lớp cổ áo cao.
Đau đớn và khoái cảm tột cùng đan thành một tấm lưới, trói buộc trong đó, thể động đậy. Chỉ thể thông qua lực c.ắ.n chặt giữa hai hàm răng, để Ân Thừa Ngọc cảm nhận nỗi đau và niềm vui trong lòng .
Trên cổ truyền đến cơn đau âm ỉ, Ân Thừa Ngọc l.i.ế.m môi, tay dùng thêm chút lực.
như ý tiếng rên của , y mới buông lỏng tay, nghiêng mắt liếc : “Sao gì?”
Tiết Thứ tránh né ánh mắt y, che giấu cảm xúc nồng đậm trong mắt, khàn giọng : “Điện hạ vàng lá ngọc, dây dưa với hoạn quan. Ta đáp .”
Ân Thừa Ngọc vẻ mặt lạnh lùng, xì một tiếng: “Ngươi đúng lắm.”
Y rút tay , lau vết bẩn trong lòng bàn tay lên vạt áo n.g.ự.c , lạnh mặt gằn từng chữ: “Ta quả thật xem thường hoạn quan!”
Dứt lời, y thèm để ý đến nữa, xoay phất tay áo bỏ .
Tiết Thứ bóng lưng y dần xa, trong lòng bỗng nhiên hoảng loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-79-vung-bun-va-trang-lanh.html.]
Hắn bước nhanh về phía , gần như chút thô bạo mà ôm lấy Ân Thừa Ngọc, đè nén từng đợt lệ khí cuộn trào, giọng khản đặc : “Ta hoạn quan.”
Hắn ôm chặt Ân Thừa Ngọc, vùi gương mặt phần dữ tợn cổ y, lặp lặp .
“Ta hoạn quan.”
Hắn còn là tên hoạn quan ti tiện nhất, xứng với Điện hạ.
Nhiều năm như , bao giờ hối hận vì tịnh cung để đến gần Ân Thừa Ngọc. Nếu như thế, làm thể ôm vầng trăng chín tầng trời lòng?
Chỉ là y thật sự quá sạch sẽ, tựa như tuyết trắng quanh năm tan đỉnh núi cao, sạch sẽ, thuần khiết. Soi rọi tất cả sự thấp hèn và ti tiện của , nơi nào thể ẩn náu.
Dù cho lòng sớm đen tối, mỗi khi đối diện với đôi mắt trong veo của y, vẫn cảm thấy chịu nổi.
Y là thần minh Cửu Trọng Thiên, là vầng trăng lạnh thể chạm tới.
Vốn nên ở cao xuống thế gian.
Những con kiến kéo y vũng bùn, vốn định cứu y, động lòng tư dục, níu chặt lấy y, cùng chìm đắm trong vũng lầy.
Bề độc chiếm, che khuất vầng trăng.
Hắn và những kẻ đó cũng chẳng gì khác biệt.
Sự điên cuồng và cố chấp dường như khắc sâu xương tủy .
Tình cảm của đối với Ân Thừa Ngọc, xen lẫn tự ti, cố chấp, tuyệt vọng và ham chiếm hữu. Những cảm xúc như vũng bùn bao bọc lấy , khiến càng giãy giụa càng chìm sâu. Vì thế khoảnh khắc tái kiến Ân Thừa Ngọc ở hoàng lăng, khoảnh khắc Ân Thừa Ngọc đưa lời mời với , rốt cuộc lộ nanh vuốt sắc lạnh, thể chờ đợi mà kéo y xuống.
Hắn cùng Ân Thừa Ngọc chìm đắm, khao khát Ân Thừa Ngọc vẫn giống như đây, cứu ngoài.
Cánh tay siết chặt bên hông khẽ run, Ân Thừa Ngọc nhận cảm xúc sắp mất kiểm soát của , chút hối hận mà mím môi.
Y nên kích động như .
Chậm rãi thở một , Ân Thừa Ngọc tiếp tục thử thách nữa, mà vỗ vỗ cánh tay : “Biết ngươi hoạn quan , buông lỏng chút , làm đau.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cặp cánh tay như gọng kìm quả nhiên lỏng một chút.
Ân Thừa Ngọc thuận thế thoát khỏi lòng , cố tình lờ đôi mắt ửng hồng của , vỗ vỗ lên mặt , : “Của quý của ngươi là do bảo vệ đấy, cảm tạ cho mới .”
Tiết Thứ thẳng y, ánh mắt sâu thẳm.
Hồi lâu , mới khàn giọng : “ là nên tạ ơn Điện hạ.”
Nhận câu trả lời hài lòng, Ân Thừa Ngọc khẽ gật đầu: “Bên ngoài gió lớn trời rét, về đây.” Lại liếc một cái, ánh mắt đầy ẩn ý trượt xuống : “Ngươi cứ ở đây mà giã rượu .”
Nói xong, liền xoay rời .
…
Khi Ân Thừa Ngọc trở về, Hạ Sơn và Triệu Lâm uống rượu nữa, đang chia ăn con gà rừng nướng xong.
Hạ Sơn cầm một con d.a.o găm, nhanh nhẹn lóc thịt gà đĩa, đưa cho Ứng Hồng Tuyết.
Thấy Ân Thừa Ngọc tới, đưa con gà giá về phía Ân Thừa Ngọc: “Điện hạ nếm thử , gà rừng tệ, nướng giòn rụm mềm ngọt.” Nói thấy Tiết Thứ , ngó nghiêng lưng y: “Sao thấy Tiết Thứ?”
Hai cùng ngoài ?
“Ta uống rượu xong ăn gì, các ngươi ăn .” Ân Thừa Ngọc từ chối gà , nghĩ đến Tiết Thứ đang một trong rừng, chút áy náy : “Hắn uống nhiều rượu quá, đang nôn trong rừng . Chắc nôn xong sẽ về thôi.”
Hạ Sơn thật sự lắm lời, thấy dường như còn hỏi gì nữa, Ân Thừa Ngọc lấy cớ mệt mỏi, trở về lều của .
“Lại uống đến nôn ?” Hạ Sơn thu gà , lóc thịt ghé tai thì thầm với Ứng Hồng Tuyết: “Tửu lượng của tiểu kém quá, còn bằng ngươi.”
Ứng Hồng Tuyết thật sự nổi nữa, liếc xéo một cái, nhét cái đùi gà miệng , lạnh lùng : “Ăn cũng chặn nổi cái miệng của ngươi.”
Hắn nhớ đôi môi đỏ bất thường của Ân Thừa Ngọc, và cả vạt áo nhàu nát , cuối cùng nhíu mày.
…
Nghỉ ngơi một đêm, ngày thứ hai tiếp tục săn.
Ân Thừa Ngọc phái bốn phía dò xét tung tích của các loài thú lớn cùng con Lang Vương mà Long Phong Đế thả .
Chỉ là tìm nửa ngày, vẫn tung tích gì.
Cũng may đường , các loại con mồi cũng săn ít, cũng tính là tay trắng.
Ân Thừa Ngọc đang chuẩn hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ để dùng bữa trưa thì thấy từ núi rừng xa xa, bỗng nhiên truyền đến một tiếng hổ gầm.
Tiếng hổ gầm hùng hồn, xuyên qua tầng tầng lớp lớp rừng tuyết, làm kinh động một đàn chim bay.
Tất cả đều phấn chấn lên.
Ân Thừa Ngọc nghỉ ngơi nữa, lập tức lệnh cho lên ngựa: “Đi tìm nơi phát tiếng hổ gầm!”
Con hổ chỉ kêu một tiếng, phát âm thanh nào nữa. May mà thợ săn theo kinh nghiệm, khi phân biệt phương hướng, liền dẫn .
Thúc ngựa hơn mười dặm, thợ săn dẫn đường phía bỗng nhiên dừng ngựa, cúi vạch một bụi cỏ dại ven đường , để lộ dấu chân thú mờ mờ mặt đất. Hắn dùng bàn tay lặp lặp đo đạc so sánh, hưng phấn : “Là hổ sai, xem dấu vuốt , chiều cao ít nhất chín thước, trọng lượng ít nhất cũng 300 cân!”
Nếu thể săn con hổ , đầu năm nay nắm chắc trong tay.
Tác giả lời :
Đại cẩu câu: Lại, thứ, trọng, hôn, , , của quý :)
--------------------