Cửu Thiên Tuế - Chương 52: Cải Trang Vi Hành
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:14:07
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn tại chỗ, quân bình định lên đường, ba ngày thì đến phủ Thanh Châu.
Phủ nha của phủ Thanh Châu đặt tại Ích Đô. 5000 tướng sĩ của bốn vệ doanh dựng trại đóng quân bên ngoài thành Ích Đô, còn Ân Thừa Ngọc thì An Viễn hầu, Sơn Đông tuần phủ, cùng với Thanh Châu tri phủ và một nhóm đón trong thành.
Vì quân Hồng Anh nổi loạn, ít bá tánh hưởng ứng lời kêu gọi mà gia nhập phản quân. Bọn họ cướp sạch quan nha và các phú hộ, khiến cho thành Ích Đô bây giờ hỗn loạn, đường phố vắng bóng qua , một cảnh tiêu điều.
“Hiện giờ quân Hồng Anh vẫn còn chiếm cứ trại Tá Thạch ?” Y theo các quan viên đến quan nha, liền hỏi ngay về tình hình của quân Hồng Anh.
“Vâng, phản quân thật sự càn rỡ, bá tánh ngu chúng mê hoặc, hiện nay bá tánh ở mấy châu huyện và thôn trấn quanh trại Tá Thạch đều cả nhà gia nhập quân Hồng Anh. Hễ quan binh đến gần là những bá tánh mật báo cho trại Tá Thạch.”
Nhắc tới quân Hồng Anh, An Viễn hầu Từ Huệ mặt đầy bi phẫn, vỗ vỗ cái chân trái thương khập khiễng của : “Cái chân là do đám ngu dân đó làm thương khi mang binh tìm tung tích Nhị Hoàng Tử!”
Ân Thừa Ngọc để ý đến cái chân què của từ , xem vết thương giống giả. Y nhướng mày, nhưng hỏi tiếp về Ân Thừa Chương theo lời An Viễn hầu, mà tiếp tục hỏi về quân Hồng Anh: “Tên cầm đầu quân Hồng Anh đó bản lĩnh gì mà thể mê hoặc nhiều bá tánh như trong một thời gian ngắn?”
Đại Yến đây cũng từng xảy những cuộc nổi loạn quy mô nhỏ, đám cầm đầu lưu dân đó thể tập hợp mấy nghìn là ít.
Giống như quân Hồng Anh, trong vòng hai tháng ngắn ngủi tập hợp quy mô hai ba vạn thì đúng là ít.
Nói đến chuyện , Thanh Châu tri phủ đinh thuận xương tỏ rành rẽ hơn.
“Tên cầm đầu quân Hồng Anh ban đầu là một ni cô, am chủ của am Bồ Đài, tên là cao ấu văn. Ả tự xưng là ‘Phật Mẫu’ giáng thế, thể thông tỏ kiếp kiếp . Ả còn sáng lập Hồng Liên giáo, hai ba năm nay mê hoặc ít tín đồ nhập giáo, rằng chỉ cần tín đồ kiếp thành kính thờ phụng Hồng Liên Phật Mẫu thì kiếp sẽ chịu khổ ải, đầu t.h.a.i nhà giàu sang. Mấy năm gần đây Sơn Đông tai họa ngừng, bá tánh sống gian nan, nhưng vì cầu cho kiếp đầu t.h.a.i nhà , họ vẫn cứ thắt lưng buộc bụng, đem lương thực tiền bạc ít ỏi của dâng lên cho giáo.”
“Trước khi khởi sự, cao ấu văn từng là lòng sinh cảm ứng, tự đào một hộp đá từ tượng Phật, trong hộp thiên thư và bảo kiếm. Sau đó cao ấu văn liền lấy cớ thiên thư giáng chỉ, thần kiếm c.h.é.m tà mà dựng cờ tạo phản. Vì giáo chúng của Hồng Liên giáo cực kỳ đông đảo nên nhiều bá tánh theo. Ngay cả những bá tánh theo khởi nghĩa thì giữa phản quân và quan binh, họ cũng đều nghiêng về phía phản quân, sẵn lòng mật báo cho chúng. Cho nên vệ Thanh Châu mấy phái binh bao vây tiễu trừ đều mất tiên cơ, thật sự khó đối phó.”
Y thì nhíu mày.
Thiên tai nhân họa ngừng, cuộc sống của bá tánh khổ cực, nên thường dễ một tà giáo lừa gạt.
tà giáo lừa , bá tánh ngu là thật, song xét đến cùng, vẫn là do nạn đói ở Sơn Đông hiện giờ quá nghiêm trọng, bá tánh sống nổi nữa, nên mới đành gửi gắm hy vọng kiếp hư vô mờ mịt.
Nếu ai cũng sống sung túc thì làm nhiều bá tánh dễ dàng tin lời lừa gạt của cao ấu văn như ?
Bất kể là An Viễn hầu Thanh Châu tri phủ, đều đang ngấm ngầm đổ hết trách nhiệm của cuộc náo loạn lên đầu bá tánh ngu và Hồng Liên giáo, mà chẳng hề tự xem bản .
Ân Thừa Ngọc im lặng , một lúc lâu mới lên tiếng: “Phái để ý động tĩnh của trại Tá Thạch nhiều hơn, mới thể trăm trận trăm thắng.” Nói xong y về phía An Viễn hầu, cuối cùng cũng nhắc tới Ân Thừa Chương: “Nhị tung tích gì ?”
An Viễn hầu lắc đầu thở dài: “Đường núi hiểm trở, là ban đêm. Thần phái mấy trăm khắp nơi tìm kiếm nhưng vẫn tung tích.”
“ tiếp tục tìm, nếu đủ nhân lực thì cứ tăng thêm.” Ân Thừa Ngọc cuối cùng cũng giả vờ vẻ tình thâm: “Ta đến Ích Đô, nhất định sẽ đưa nhị về, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.”
An Viễn hầu cẩn thận quan sát sắc mặt y, phát hiện điều gì khác thường, bèn yên tâm, chắp tay lệnh.
…
Ân Thừa Ngọc vượt đường xa đến Ích Đô là chạng vạng, khi mấy bẩm báo sơ qua tình hình hiện tại thì đến hành quán nghỉ ngơi.
An Viễn hầu tiễn đến cửa, xe giá rời . Mãi đến lúc đó mới về nơi ở, khi cải trang thì âm thầm đến một nhà nông bên ngoài thành Ích Đô.
Ân Thừa Chương đang dưỡng thương ở đây, thấy đến, sắc mặt âm u: “Hôm nay Thái T.ử đến ?”
Tin tức An Viễn hầu báo lên là nửa thật nửa giả.
Chuyện đường tắt đêm tập kích trại Tá Thạch trúng kế là thật, nhưng nửa đường phát hiện điều và lui binh. Chỉ là phản quân xảo trá, cắt đứt đường lui từ . Bọn họ sói hổ, tiến thoái lưỡng nan, chỉ thể căng da đầu liều mạng phá vây.
Vì sâu trong bẫy nên thực tế họ chỉ thiệt hại hơn một nghìn .
Chẳng qua lúc đó Ân Thừa Chương bố trí ở phía cùng để bọc hậu, ngờ đối mặt trực diện với phản quân đ.á.n.h úp từ phía , trong lúc hỗn chiến vô ý rơi xuống vách núi.
An Viễn hầu dẫn tìm kiếm trong sơn cốc hai ngày mới tìm .
Tuy nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trận t.h.ả.m bại, nếu báo về triều, trách phạt là chuyện nhỏ, nghiêm trọng hơn là e rằng sẽ để ấn tượng vô năng trong lòng hoàng đế và triều thần.
Lần Văn Quý phi hao hết tâm sức mới sắp xếp cho An Viễn hầu cùng Ân Thừa Chương để bình định, chính là Ân Thừa Chương lập công tích, một là để trấn an những triều thần ủng hộ Nhị Hoàng Tử, hai là để tích lũy vốn liếng tranh giành với Thái Tử.
Chỉ là ngờ xuất quân gặp bất lợi, hóa khéo thành vụng.
Hơn nữa trận chiến đó, An Viễn hầu phản quân giống những , e rằng dễ đối phó như họ tưởng.
Hắn dù cũng là từng trải chốn quan trường, một đêm suy tính, liền nghĩ một kế — để Ân Thừa Chương giả vờ mất tích, cố tình phóng đại thực lực của phản quân, bày kế dẫn Thái T.ử đích đến Sơn Đông bình định.
Nhị Hoàng T.ử mất tích, Sơn Đông đại loạn, ai thích hợp hơn Thái Tử.
An Viễn hầu ít nhất bảy phần chắc chắn Thái T.ử sẽ đến.
Chỉ cần Thái T.ử tới, thể nhân lúc Thái T.ử giao chiến với phản quân mà bày kế ám sát.
Bất kể ám sát thành công , chỉ cần Thái T.ử xảy chuyện, quân tâm nhất định sẽ đại loạn. Đến lúc đó để Ân Thừa Chương “c.h.ế.t sống ”, xoay chuyển tình thế, là thể rửa sạch nỗi nhục đó.
Khi sẽ còn ai nhớ đến trận đại bại , sẽ chỉ nhớ Nhị Hoàng T.ử xoay chuyển tình thế thời khắc mấu chốt, vẫn hơn Thái T.ử một bậc.
“Không ngoài dự liệu của thần, Thái T.ử ở trong hành quán.” An Viễn hầu vuốt râu, một tiếng, quan tâm Ân Thừa Chương: “Vết thương của Điện hạ đỡ hơn ?”
Ân Thừa Chương gật đầu: “Đỡ nhiều , đại phu nhiều nhất là 5 ngày nữa sẽ khỏi hẳn.”
Lúc trượt chân ngã xuống, giữa đường cây cối cản mấy nên thương đến xương cốt tạng phủ, chỉ vài vết thương ngoài da.
“Vậy thì .” An Viễn hầu : “Điện hạ cứ ở đây tĩnh dưỡng cho , hiện giờ Thái T.ử đến Ích Đô, để phòng bất trắc, thần sẽ đến nữa. Nếu tin tức gì, sẽ cho khác đưa tới.”
Ân Thừa Chương tuy Văn Quý phi nuông chiều đến ngang ngược, nhưng trong đại sự vẫn khá điều, An Viễn hầu là do mẫu phi cố ý cử đến giúp nên kính trọng, dù ở cái nơi rách nát khó chịu lắm nhưng vẫn nhẫn nại đồng ý.
*
Y nghỉ ngơi một đêm trong hành quán, sáng sớm hôm liền triệu tuần phủ bàng nghĩa và tri phủ đinh xương thuận đến, bảo hai cùng thị sát tình hình thiên tai ở Thanh Châu.
Ba cưỡi ngựa, sự bảo vệ của thị vệ, tuần tra một vòng quanh Ích Đô.
Bàng nghĩa và đinh xương thuận cũng hề che giấu t.h.ả.m cảnh ở Sơn Đông, bên ngoài thành Ích Đô cũng thấy những bá tánh quần áo rách rưới, mặt mày c.h.ế.t lặng. Những bá tánh thấy đoàn của Ân Thừa Ngọc cũng phản ứng gì, chỉ cầm rễ cây trong tay mà nhai từng chút một, trong đáy mắt chỉ còn sự tuyệt vọng và thờ ơ.
Có lẽ là thấy Ân Thừa Ngọc quá lâu, bàng nghĩa thở dài giải thích: “Những bá tánh đều là hạng còn chút sức lực nào, chỉ thể ở đây chờ các phú hộ hảo tâm bố thí chút cháo cơm, chứ hễ ai còn chút sức thì đều đến trại Tá Thạch . Họ cho rằng phản quân sẽ lo cho ăn uống. họ nào , ở thành Ích Đô ít nhất thỉnh thoảng còn một miếng ăn, đến trại Tá Thạch mới thật sự là chỉ thể chờ c.h.ế.t.”
Hắn mặt mày sầu não, thở dài liên tục.
Ân Thừa Ngọc biến sắc, chỉ hỏi: “Lương thực cứu tế ? Vì mở kho phát lương?”
Ở những nơi xảy thiên tai như Sơn Đông, triều đình đều chuẩn lương thực cứu tế. Một khi thiên tai nhân họa là thể dùng lương thực dự phòng để cứu trợ khẩn cấp.
Bàng nghĩa : “Đã phát lương từ lâu , chỉ là phạm vi thiên tai quá rộng, nạn dân quá đông, lương thực cứu tế căn bản đủ chia, sớm phát hết . Vốn định điều lương từ các kho lúa xung quanh, nhưng kịp phái thì xảy phản loạn.”
Ân Thừa Ngọc chau mày trầm tư một lúc lâu : “Ta sẽ một bức thủ lệnh, các ngươi cứ điều lương từ các kho lúa xung quanh để cứu tế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-52-cai-trang-vi-hanh.html.]
Bàng nghĩa và đinh xương thuận thì mừng rỡ, chắp tay với Ân Thừa Ngọc : “Thần xin mặt bá tánh Sơn Đông cảm tạ lòng khoan dung độ lượng của Điện hạ.”
Ân Thừa Ngọc lướt mắt qua hai , giấu vẻ lạnh lẽo trong đáy mắt, : “Tình hình thiên tai , về hành quán .”
…
Bàng nghĩa và đinh xương thuận cung kính tiễn đến hành quán, thấy Ân Thừa Ngọc trong mới liếc , thúc ngựa về quan nha.
Trong hành quán.
Ân Thừa Ngọc xuống ngựa thấy Tiết Thứ từ quân doanh ngoài thành trở về.
Y hất cằm, hiệu cho Tiết Thứ theo , thư phòng .
“Phái mấy thám t.ử các nơi tìm hiểu tin tức về cao ấu văn và Hồng Liên giáo, càng chi tiết càng .” Y cầm bút xuống một dòng, tiếp: “Lại phái vài cao thủ âm thầm giám sát ba Từ Huệ, bàng nghĩa và đinh xương thuận, cần bứt dây động rừng, chỉ cần ghi hành tung và những chúng qua là .”
Y cầm tờ giấy xong lên hong khô mực, gấp ném cho Tiết Thứ: “Cuối cùng, lấy một bộ thường phục của ngươi tới đây, cải trang ngoài một chuyến.”
Tiết Thứ nhận lấy tờ giấy cất kỹ, đồng tình : “Hiện giờ địch trong tối ngoài sáng, Điện hạ tùy tiện rời , e là nguy hiểm.”
“Vừa theo bàng nghĩa và đinh xương thuận thị sát bên ngoài thành Ích Đô, thấy bá tánh Ích Đô áo rách quần manh, cơm đủ ăn, nghĩ đến những nơi khác cũng . bàng nghĩa lương cứu tế phát xong từ lâu, lời của hai đó là thật giả, tự kiểm chứng mới tin.”
Tiết Thứ thấy y kiên quyết, đành tìm một bộ thường phục của mang đến cho y.
Ân Thừa Ngọc vòng tấm bình phong để đồ.
Y phục của Tiết Thứ y mặc rộng, nhưng cũng che vóc dáng của y, bộ bào phục màu xanh nhạt khiến y trông thêm vài phần thở văn nhược.
Y từ tấm bình phong bước , cố tình co vai cúi đầu, trông qua đúng là vài phần dáng vẻ của một tiểu thái giám nhút nhát.
“Như thể qua mắt khác ?” Chỉ là khi y ngẩng mặt lên, ngũ quan tinh xảo lập tức xóa tan vẻ nhút nhát ban nãy, ngay cả bộ y phục bình thường cũng phảng phất thêm vài phần khí chất tôn quý.
Tiết Thứ bình tĩnh y, một lúc lâu mới lên tiếng: “Khi ngoài, Điện hạ nhớ cúi đầu.”
Nếu cứ để lộ gương mặt tinh xảo xinh thì dù khoác bao tải lên cũng sẽ nhận .
Y liếc một cái, âm thầm ghi nhớ, cùng cửa.
Tiết Thứ nhanh phía , y nửa bước, co rụt vai, đầu cúi thật thấp. Ngay cả bước chân cũng cố ý đổi, còn vững vàng thong dong như thường ngày, mà như mang theo vài phần sợ hãi, bước chân nhỏ mà nhanh theo phía .
Hai thuận lợi khỏi thành Ích Đô, xác định ai phát hiện, y mới ngụy trang nữa, về phía tây, : “Đến Lâm Cù .”
Phủ Thanh Châu quản hạt ba châu mười sáu huyện, trong đó Lâm Cù, Thọ Quang và Xương Nhạc đều ở quanh Ích Đô. Chuyến Ân Thừa Ngọc định thăm cả ba châu huyện một lượt.
Tiết Thứ sớm cho tâm phúc chuẩn ngựa ở ngoài thành, hai lên ngựa phi nhanh về hướng Lâm Cù.
Trong hơn nửa ngày, Ân Thừa Ngọc dò hỏi ở ba châu huyện, tình hình thiên tai cũng tương tự như ở Ích Đô. khi y và Tiết Thứ từng nhà ở địa phương để hỏi xem quan phủ mở kho phát lương , nhưng đám bá tánh đều lắc đầu.
Lời trái ngược với bàng nghĩa và .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y bảo Tiết Thứ ghi họ tên, nhân khẩu trong nhà của các hộ nông dân hỏi qua, để đó về đối chiếu .
Việc phát lương cứu tế xưa nay đều quy trình giấy tờ rõ ràng, tiên do lý chính từng nhà ghi nhân khẩu ảnh hưởng bởi thiên tai, đó tổng hợp thành sổ sách báo lên quan phủ cấp , khi quan phủ xác minh, bá tánh ảnh hưởng mới thể lĩnh lương cứu tế. Những bá tánh tên trong danh sách thì tư cách lĩnh lương.
Kho lúa phát bao nhiêu lương, bao nhiêu nạn dân lĩnh, đều sẽ ghi chép thành sổ sách.
Ân Thừa Ngọc qua ba châu huyện, dò hỏi và ghi họ tên của hàng trăm hộ bá tánh gặp nạn, chỉ cần về tra cứu xem trong danh sách lưu trữ tên của những bá tánh là thể phán đoán ai thật ai giả.
Nhiều bá tánh như sẽ đồng loạt dối, trong lòng Ân Thừa Ngọc quyết định, nhưng y xử án xưa nay luôn chú trọng chứng cứ xác thực.
Khi hai từ Xương Nhạc về thành Ích Đô thì là giờ Tuất.
Cổng thành đóng, Tiết Thứ đưa lệnh bài mới dẫn Ân Thừa Ngọc thành qua cửa phụ.
Ngựa để bên ngoài, Ân Thừa Ngọc vẻ tiểu thái giám cúi đầu rụt vai theo Tiết Thứ.
Lúc trong thành còn đường, ngoài quan binh tuần tra, chỉ những nơi như thanh lâu, sòng bạc là đèn lồng đỏ treo cao, tiếng nhạc lả lướt, tiếng ngớt. Các vị khách ăn mặc sang trọng qua , lạc lõng với sự tối tăm yên tĩnh xung quanh.
Y nghiêng mặt thoáng qua, buông một câu: “Cửa son rượu thịt thối, ngoài đường xương c.h.ế.t đói.”
Tiết Thứ theo ánh mắt của y, ánh mắt chợt ngưng , đột nhiên kéo Ân Thừa Ngọc lòng, trốn một cánh cửa đang mở gần đó.
Sau khi trong, một tú bà trang điểm lòe loẹt đón, hai mới nhận nhầm chỗ.
Sắc mặt Ân Thừa Ngọc khó coi, ngước mắt lườm một cái.
Tiết Thứ nhanh chóng làm khẩu hình với y: Có theo dõi.
Y lập tức hiểu , gì nữa, theo lên lầu.
Tú bà tươi rạng rỡ mời hai phòng riêng, cho dâng nóng cong m.ô.n.g gọi cô nương.
Thời gian Ích Đô yên , lầu của các nàng nhỏ, việc làm ăn cũng kém hơn nhiều, hiếm lắm mới hai vị khách quý.
Nhân lúc ngoài, Ân Thừa Ngọc đến bên cửa sổ, đẩy hé cửa ngoài nhưng thấy gì cả: “Là ai?”
Tiết Thứ lắc đầu, rõ: “Trời tối quá, thấy rõ dáng vẻ.”
“Không của lão nhị thì là của phản quân.” Hiện giờ cũng chỉ hai nhóm là khả năng để ý đến hành tung của y nhất.
“Người còn ở đó ?” Ân Thừa Ngọc hỏi, y thấy gì cả.
Tiết Thứ nheo mắt một lúc lâu, đóng cửa sổ , gật đầu : “Vẫn còn.”
Ân Thừa Ngọc thì nhướng mày: “Vậy chúng câu giờ với một lát, ngươi phát tín hiệu gọi đến, đừng để chạy thoát.”
Tiết Thứ đáp một tiếng nhanh chân xuống lầu phát tín hiệu.
Trong thành thám t.ử do thám tin tức, thấy tín hiệu sẽ nhanh chóng chạy tới.
Tiết Thứ phát tín hiệu xong lên lầu thì thấy tú bà đang dẫn ba cô nương trong phòng, tươi giới thiệu: “Ba vị đều là những cô nương xuất sắc nhất trong lầu của chúng , gia ngài chọn một ?”
Tác giả lời :
Cẩu Câu: ????????????
Cẩu Câu: !!!!!!!!
Cẩu Câu: (`⌒´メ)
--------------------