Cửu Thiên Tuế - Chương 31: Nước Cờ Tô Hợp Hương
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:13:12
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Từ Quang quả nhiên cũng hiểu ý của y.
Hắn chậm rãi cúi , hạ giọng : “Ân đức của Thái t.ử Điện hạ, vĩnh viễn quên, nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp. Nếu ngày phụ bạc Điện hạ, cứ để c.h.ế.t t.ử tế.”
Ân Thừa Ngọc đỡ dậy: “Hoàng trưởng quá lời . Huynh tỷ tương trợ lẫn vốn là chuyện thường tình, cô cũng cần ngươi báo đáp gì cả.”
Nói cho cùng, bất kể là Ân Từ Quang Dung tần, đều sẽ uy h.i.ế.p đến vị trí của y.
Một khi , che chở họ trong phạm vi năng lực của cũng chỉ là chuyện nhỏ tốn sức, chứ vì mưu cầu điều gì từ Ân Từ Quang.
Ân Từ Quang hiển nhiên nghĩ , đến tìm Ân Thừa Ngọc che chở để đ.á.n.h cược lòng của y, mà là mang theo lợi thế đến.
Hiện nay Thái t.ử bằng lòng che chở, cũng ngại qua .
“Lần đến đây, thật còn một chuyện bẩm báo với Thái t.ử Điện hạ.”
Ân Từ Quang che miệng ho khan hai tiếng, mới tiếp: “Gần đây phụ hoàng mới sủng ái một tiếu mỹ nhân, từng vô tình gặp một , phát hiện mùi hương nàng chút kỳ lạ. Ta cũng xem như bệnh lâu thành thầy, sơ y lý, thêm thể yếu ớt, nên nhạy cảm với mùi hương, nhận mùi hương nàng chính là Tô Hợp hương cấm.”
Tô Hợp hương là loại hương cấm triều hiếu tông.
Loại hương mùi thanh đạm nhưng tính cực mạnh, tác dụng trợ hứng. Thời hiếu tông từng phi tần dựa Tô Hợp hương để hoàng đế sủng hạnh. Sau đó vô ý dùng quá liều, hoàng đế hiếu tông kiệt sức ngất , tác hại của loại hương mới phơi bày.
Vị phi tần sử dụng Tô Hợp hương đó ban c.h.ế.t, Tô Hợp hương cũng từ đó trở thành hương cấm trong cung.
Qua bao nhiêu năm, trong cung gần như còn ai nhận Tô Hợp hương, nhưng một vài già từng trải qua triều hiếu tông, lưu lạc đến làm ma ma ở Giáo Phường Tư, trong tay vẫn còn cất giữ loại hương .
Dung tần xuất từ Giáo Phường Tư, một lão ma ma ở Giáo Phường Tư đối xử với nàng , lén cho nàng một viên Tô Hợp hương, bảo nàng dùng hương để sinh một đứa con làm chỗ dựa.
Sau Dung tần quả thật dùng hương mới mang thai.
Đương nhiên, những chuyện cũ cần nhiều với Thái tử, Ân Từ Quang lướt qua đoạn , chỉ : “Hương tuy giúp nam t.ử lấy uy phong, nhưng thực chất là đang tiêu hao quá độ thể, lâu dần sẽ bào mòn thể.”
Ân Thừa Ngọc nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu.
Theo y , vị tiếu mỹ nhân dường như qua thiết với Đức phi.
Tiếu mỹ nhân là tú nữ mới tuyển năm nay, xuất từ gia đình thương nhân, khi sủng ái liền phong làm mỹ nhân, gần đây lòng Long Phong Đế.
Một nữ nhi của một thương hộ nhỏ nhoi, làm loại hương cấm trong cung ?
nếu hương là do Ân Thừa Cảnh làm , là do Đức phi sắp xếp, thì thông .
Ân Thừa Cảnh nuôi dưỡng con hát, Tô Hợp hương cũng gì lạ. Mà Đức phi dung mạo bình thường, thể lấy lòng Long Phong Đế, đẩy một tiếu mỹ nhân như để củng cố sủng ái cho càng hợp tình hợp lý.
“Cô , đa tạ hoàng trưởng báo cho.” Ân Thừa Ngọc chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc ngón tay, ánh mắt Ân Từ Quang đổi đôi chút.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vị đại ca của y, trông thì ốm yếu, nhưng dường như cũng kẻ mặc xâu xé.
Ân Từ Quang cũng hỏi nhiều xem y định vạch trần tiếu mỹ nhân , hành lễ với y xong liền cáo từ rời .
Để một Ân Thừa Ngọc trầm tư.
Tô Hợp hương khiến y nhớ đến một chuyện khác ở kiếp .
Đời , Long Phong Đế tuổi tác càng lớn càng mê mẩn tìm tiên hỏi đạo, Tiết Thứ từng vì mời về một vị lão thần tiên, đạo hiệu là tím viên chân nhân, cực kỳ tinh thông thuật luyện đan. Long Phong Đế và tím viên chân nhân gặp vui vẻ, đó càng thêm si mê đan đạo, thường trú ở ngọc hi cung tu tiên luyện đan, màng thế sự, ngay cả đại sự triều chính cũng giao cho Tiết Thứ.
Sau y trở về Đông Cung, cũng là nhờ mới cơ hội danh chính ngôn thuận giám quốc, dần dần nắm quyền triều chính trong tay.
Hiện giờ Long Phong Đế tuy vì chuyện yêu hồ mà tạm thời gác , nhưng lòng tìm tiên hỏi đạo của vẫn đổi. Bây giờ quốc khố mới dồi dào một chút, sắp xếp tu sửa đạo quán, tìm mời cao nhân đắc đạo .
Ân Thừa Ngọc đối với chuyện lấy làm vui mừng.
Sống một đời, y lãng phí thời gian tranh giành quyền lực nữa, càng khác ngáng đường khắp nơi. mâu thuẫn giữa y và Long Phong Đế nhất định thể hòa giải.
Long Phong Đế dù cũng là cha ruột của y, y đường đường chính chính, tuyệt đối thể lưu điểm yếu g.i.ế.c cha. Như , y chỉ thể nghĩ cách khác để dời sự chú ý của Long Phong Phong Đế.
Hôm nay Ân Từ Quang nhắc đến Tô Hợp hương quả là một cách . Long Phong Đế tuổi còn trẻ, nếu vì hương mà sa chuyện giường chiếu, cơ thể e rằng chống đỡ bao lâu. Đợi đến lúc cảm thấy lực bất tòng tâm, tất sẽ như đời , tìm đến con đường quỷ thần.
Lúc đó chính là cơ hội của y.
Để Long Phong Đế chìm đắm trong việc tìm tiên hỏi đạo, lòng nào để ý đến triều chính. Mà y là Thái tử, việc giám quốc thể hợp lý hơn.
Cho nên y những vạch trần trò hề của tiếu mỹ nhân, mà còn âm thầm che đậy giúp nàng . Dù là do Đức phi sắp xếp, hương cấm là do Ân Thừa Cảnh tìm thấy, lỡ xảy chuyện gì, kẻ bất trung bất hiếu cũng chỉ là Ân Thừa Cảnh.
Ân Thừa Cảnh luôn thích làm ngư ông đắc lợi, sắp xếp đường lui cho .
Ân Thừa Ngọc chắp tay lưng khỏi đình, lệnh cho Trịnh Đa Bảo đang chờ bên ngoài điều tra tiếu mỹ nhân: “Nếu phát hiện nàng gì , cứ che đậy giúp nàng .”
*
Ngày hôm , Ân Thừa Ngọc lệnh cho Triệu Lâm âm thầm truyền tin cho Tiết Thứ, bảo tối nay đến Từ Khánh Cung một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-31-nuoc-co-to-hop-huong.html.]
Tiết Thứ ban ngày nhận tin, liền trông mong trời tối.
Mãi mới đợi đến lúc mặt trời lặn, trăng non ló dạng, mới cố tình chọn con đường nhỏ vắng để đến Từ Khánh Cung.
Ân Thừa Ngọc sớm lệnh cho Triệu Lâm tạm thời điều lính canh Đông Cung nơi khác, vì Tiết Thứ lẻn Đông Cung hề gặp lính gác, một đường thông suốt.
Vì là gặp mặt riêng, nên Ân Thừa Ngọc gặp ở sảnh chính, mà là ở gian ngoài của tẩm điện.
Lần Tiết Thứ cũng đến một , nhưng lúc đó bộ tâm trí đều đặt Ân Thừa Ngọc, hề quan sát kỹ xung quanh. Bây giờ từ cửa chính, mới để ý thấy trong phòng đều trải t.h.ả.m nhung mềm mại.
Giờ hạ, những tấm rèm dày mùa đông đều bằng màn lụa mỏng manh, khi gió từ ngoài cửa sổ thổi , màn lụa nhẹ nhàng lay động, ánh nến rèm nhảy múa.
Ân Thừa Ngọc một giá nến lớn bằng vàng chạm trổ hình rồng cuộn, bộ trung y màu trắng ánh nến huy hoàng nhuộm thành một màu ấm áp.
Trong tay y cầm một cuốn sách cổ tùy ý lật xem, đôi chân trần đặt tấm t.h.ả.m nhung mềm mại.
Nghe thấy tiếng động của Tiết Thứ , ngón tay thon dài đè lên trang sách, nhanh chậm mặt , đáy mắt lấp lánh ánh đèn: “Đến ?”
Tiết Thứ dừng ở cách một bước chân, theo thói quen cúi mắt xuống đất, đôi chân trần tì vết làm cho lóa mắt.
Đáy mắt khẽ run, vội vàng ngẩng lên, liền đ.â.m thẳng đôi mắt như như của Ân Thừa Ngọc: “Nhìn lung tung cái gì đấy?”
Tiết Thứ mím môi, thẳng y một lát, khát vọng trong lòng tựa như cỏ dại mọc lan.
Ánh mắt tham lam khóa chặt Ân Thừa Ngọc, cuối cùng dừng vạt áo của y, thấy rõ hình thêu độc đáo cổ áo, liền thể kìm nén ý nghĩ đang trỗi dậy, đáp mà hỏi : “Điện hạ đang mặc bộ y phục đưa về hôm qua ?”
Hắn nhớ vạt áo và cổ áo của bộ trung y đó thêu một bụi trúc xanh.
Tuy rằng cũng khả năng những bộ trung y khác cũng thêu hình giống , nhưng một trực giác khó tả: Điện hạ đang mặc chính là bộ đồ giặt.
Đáy mắt Tiết Thứ ngọn lửa rực cháy.
Ân Thừa Ngọc liếc mắt , hừ một tiếng: “Y phục của cô đều do Trịnh Đa Bảo thu dọn, làm bộ nào là ngươi đưa tới?”
Nói xong cũng cho Tiết Thứ cơ hội hỏi tiếp, : “Cô gọi ngươi tới là chính sự bàn.”
Y đặt sách xuống, dậy đến bên bàn, đầu ngón tay gõ gõ lên bức họa đang chặn giấy đè bàn: “Cô ngươi tìm một .”
Người trong tranh là một lão đạo sĩ tóc bạc da mồi, gương mặt gầy gò, đôi mắt sáng ngời thần.
“Đây là ai?”
“Một lão đạo sĩ, vốn họ Bành, rõ tên. tự xưng là tím viên chân nhân. Thời điểm … lẽ đang ở vùng Đại Đồng, Sơn Tây.”
Đời , ba năm Tiết Thứ mới tìm tím viên chân nhân, đưa đến mặt Long Phong Đế.
Tím viên chân nhân vốn chỉ là một đạo sĩ lang thang, bản lĩnh tìm tiên hỏi đạo thì , nhưng vì lớn lên trong đạo quán, mưa dầm thấm lâu, tài lừa giỏi, đặc biệt là mái tóc bạc bẩm sinh của càng tăng thêm tính lừa gạt. Tuy chỉ mới hơn 40 tuổi, nhưng thường khoe với ngoài rằng hơn trăm tuổi.
Vì nơi nào qua, bá tánh đều tôn xưng là lão thần tiên.
Lúc Tiết Thứ tìm thấy ở Đại Đồng, Sơn Tây.
tím viên chân nhân thực tế Sơn Tây, quê quán ở Ân Thừa Ngọc cũng rõ. Bây giờ tìm ba năm, y cũng chắc lúc ở Sơn Tây , chỉ thể để Tiết Thứ dò hỏi .
“Nếu tìm thấy ở vùng Đại Đồng, thì mở rộng phạm vi tìm kiếm xung quanh.”
Tiết Thứ gật đầu đồng ý, : “Gần đây bệ hạ bảo để ý tung tích của các cao nhân khắp nơi, nếu thực sự năng lực thì mời về kinh thành luận đạo. Điện hạ đây là đang tìm cao nhân cho bệ hạ?”
Ân Thừa Ngọc tán thưởng liếc một cái: “Nếu ngươi hiểu, cô cũng cần tốn sức giải thích với ngươi nữa. Mau chóng tìm mang về đây.”
Y dời chặn giấy , gấp bức họa , đặt tay Tiết Thứ.
Đầu ngón tay lạnh chạm ngón tay Tiết Thứ liền tách , Tiết Thứ lưu luyến vuốt ve lòng bàn tay, ánh lửa trong mắt nhảy nhót: “Có thưởng ?”
Ân Thừa Ngọc khịt mũi, khóe mắt liếc : “Chẳng mới thưởng cho ngươi ? Ngươi bây giờ gan cũng lớn thật.”
Tiết Thứ chớp mắt y, thấp giọng : “Khăn tay mỏng manh quá, bền.”
Nụ của Ân Thừa Ngọc chợt tắt. Tuy cả hai đều ngầm hiểu chiếc khăn dùng để làm gì, nhưng kẻ mặt dày quá, mà tùy tiện miệng như thế.
Đây là ăn chắc sẽ phạt ?
Ân Thừa Ngọc thu nụ , cũng thích cảm giác ăn chắc . Y dùng hai ngón tay nắm lấy cằm Tiết Thứ, nheo mắt : “Nếu khăn mỏng manh thì dùng tiết kiệm một chút. Chuyến Sơn Tây về cũng mất nửa tháng, nếu dùng hỏng , cô sẽ thưởng cho ngươi nữa .”
Nói xong liền buông tay , lạnh nhạt : “Cô ngủ, mau cút .”
Tác giả lời :
Cẩu câu: Khăn tay chắc chắn ... dễ dùng bằng... ( nhỏ)
——————————
--------------------