Cửu Thiên Tuế - Chương 30: Chiếc Khăn Tay Và Lời Cầu Xin

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:13:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Thứ giặt sạch y phục xong, ngày hôm liền mang đến Từ Khánh Cung.

Ân Thừa Ngọc bộ y phục gấp gọn gàng, mày khẽ nhướng, trêu chọc : “Không ngờ tài giặt giũ y phục của Giám quan Tiết tệ chút nào.”

Tiết Thứ bỏ sót vẻ chế nhạo trong mắt y, mím môi, đáp .

“Mang y phục cất tủ .” Ân Thừa Ngọc nghiêng mặt lệnh một tiếng, Trịnh Đa Bảo liền nhận lấy y phục, phòng trong.

Thấy Tiết Thứ vẫn yên động, Ân Thừa Ngọc hỏi: “Còn việc gì ?”

Y nghiêng , khuỷu tay chống lên chiếc gối tựa, nhướng mắt sang, vẻ mặt lười biếng, mơ hồ để lộ một sự cận khác hẳn với thường.

Dường như chẳng tự bao giờ, khi ở cùng Tiết Thứ, y hiếm khi tỏ vẻ tôn quý xa cách đó nữa. Phần lớn thời gian, y hệt như một chú mèo lướt qua mặt ngươi, thỉnh thoảng dừng chân ngoảnh liếc ngươi một cái, chiếc đuôi dài xù lông như như lướt qua mắt cá chân ngươi, đôi mắt mèo híp , thần sắc vĩnh viễn đoán .

Trái tim Tiết Thứ chiếc đuôi khơi gợi đến ngứa ngáy, tóm lấy nó mà vầy vò trong tay, nhưng sợ chọc giận y, để từ đó y sẽ bao giờ cận với nữa.

Bàn tay buông thõng bên khẽ vê , Tiết Thứ đè nén khát vọng trong lòng, trầm giọng : “Hôm qua Trần Hà khai, thần trình khẩu cung cho bệ hạ xem qua. Tam hoàng t.ử phạt cấm túc một tháng, lệnh cưỡng chế giải tán con hát trong phủ. Nghe khi Tam hoàng t.ử hồi phủ nổi trận lôi đình.”

Nghe đến đây, Ân Thừa Ngọc liền hứng thú.

Y thẳng hơn một chút, khóe miệng cong lên một đường cong đầy ẩn ý: “Giải tán con hát, trong lòng lão tam chắc đang rỉ m.á.u nhỉ?”

Phụ hoàng ba con trai, y là trưởng là đích, sớm lập làm Thái tử. Mặc dù Long Phong Đế nhiều kiêng kị và bất mãn với y, nhưng cũng chỉ thể nâng đỡ Ân Thừa Chương để đối chọi với y, lý do thích hợp thì ngay cả phế Thái t.ử cũng thể.

Mà Ân Thừa Chương tuy đích trưởng, nhưng đẻ của là Văn Quý phi những năm gần đây sủng ái suy. Văn Quý phi tuy cũng xuất là tiểu thư nhà quan, nhưng phụ nàng chức quan cao, cũng tài cán gì. Vinh quang của nhà họ Văn đều dựa con gái sủng ái . Cũng vì lẽ đó, sự thiên vị của Long Phong Đế dành cho Văn Quý phi gần như thể chút kiêng dè, yêu ai yêu cả đường , đối với con thứ hai Ân Thừa Chương cũng cực kỳ sủng ái.

Ngược là Ân Thừa Cảnh, đích cũng chẳng trưởng, nhà ngoại hiển hách trợ lực, cũng đẻ sủng ái để thổi gió bên tai Long Phong Đế. Của cải và nhân thủ của hôm nay, e rằng đều là tích cóp từng ngày từng tháng mà nên.

Bây giờ Long Phong Đế một câu phế mấy năm kinh doanh của , thể nhịn là tâm tính hơn xa thường.

Đời nếu y mượn sức Tiết Thứ đông sơn tái khởi, chừng lão tam thật sự thể đấu đổ Văn Quý phi và Ân Thừa Chương, trở thành thắng cuối cùng lên ngôi vị hoàng đế.

Chỉ tiếc, bất luận kiếp kiếp , vị trí định sẵn chỉ thể thuộc về y.

Đặc biệt là chuyện xảy ở Tiêu Viên, bây giờ Ân Thừa Cảnh càng khó chịu, y càng vui vẻ.

Ân Thừa Ngọc khẽ một tiếng, ánh mắt Tiết Thứ mang theo vẻ tán thưởng: “Ngươi cũng thật chọn thời cơ.”

Chuyện của Trần Hà sớm báo, muộn báo, cố tình chọn đúng lúc . Hiện tại Long Phong Đế lẽ còn nhớ tình cha con mà giơ cao đ.á.n.h khẽ. đợi bên Văn Quý phi tin tức, thổi vài câu gió bên gối, con Ân Thừa Chương còn chịu khổ dài dài.

“Đều là Điện hạ dạy dỗ .” Tiết Thứ cũng kể công, cúi mắt .

“Cô dạy ngươi cái gì .”

Ân Thừa Ngọc liếc một cái, trong lòng nghĩ quả nhiên ba bảy loại, kẻ trời sinh vụng về như heo, tự nhiên cũng trời sinh lòng bảy lỗ tinh xảo.

Tiết Thứ lẽ chính là loại trời sinh lòng bảy lỗ tinh xảo đó, nếu cũng chẳng đến mức cả kiếp lẫn kiếp , đều thể thầy tự thông mà dỗ dành Long Phong Đế xoay vòng vòng.

Đời nếu thường xuyên nổi điên hành hạ chính , hợp tác với thật là một mối làm ăn một vốn bốn lời.

Nghe xong chuyện xui xẻo của Ân Thừa Cảnh, tâm trạng Ân Thừa Ngọc , thái độ đối với Tiết Thứ cũng trở nên ấm áp hơn hẳn.

Trước khi Tiết Thứ rời , ban thưởng.

Món đồ ban thưởng đựng trong một chiếc hộp gỗ đàn hương sơn mài dẹt, Ân Thừa Ngọc là gì, Tiết Thứ cũng hỏi.

Ra khỏi Từ Khánh Cung, từ trong lòng lấy chiếc hộp sơn mài , phát hiện bên trong là một chiếc khăn tay. Chiếc khăn màu trắng như tuyết, bốn góc thêu hoa văn chìm, là loại mà Ân Thừa Ngọc thường dùng.

Tiết Thứ cần cúi đầu cũng ngửi thấy mùi hương mai lạnh quen thuộc.

Hắn dừng bước, đầu mái cong cao vút của Từ Khánh Cung.

Tuy thấy trong cung điện, nhưng nghĩ cũng , lúc , Điện hạ nhất định đang cong môi khẽ.

Y luôn thích với như , rõ ràng mày mắt vẫn thanh thanh lãnh lãnh, nhưng sâu trong đôi mắt phượng híp , mơ hồ cất giấu một thứ tình cảm nào đó nên lời, nửa che nửa lộ, dẫn dụ tìm kiếm.

“Điện hạ…”

Yết hầu Tiết Thứ trượt lên xuống, khẽ mê.

Hắn nắm chặt chiếc khăn trắng như tuyết trong tay, lòng bàn tay thô ráp từng chút từng chút vò cho chiếc khăn phẳng phiu trở nên nhàu nhĩ, dùng để phát tiết cảm xúc căng trướng trong lồng ngực.

Vải vóc nhàu nhĩ, khiến nhớ đến chiếc áo lót trắng như tuyết cũng vò thành một cục.

Chiếc áo lót đó bây giờ giặt sạch phơi khô, ủi cho phẳng phiu, còn cố ý dùng hương mai tuyết lĩnh xông qua, để nửa phần dấu vết.

Điện hạ bảo Trịnh Đa Bảo cất áo lót tủ.

Sau … Điện hạ sẽ mặc chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-30-chiec-khan-tay-va-loi-cau-xin.html.]

Nghĩ đến việc Ân Thừa Ngọc sẽ mặc chiếc áo lót dùng qua sát , m.á.u trong cơ thể Tiết Thứ liền sôi trào, cảm xúc kích động trong lòng gần như tràn ngoài.

Hắn dùng sức nắm chặt chiếc khăn tay, mãi đến khi vò nó đến nát bét mới buông tay.

Hắn nặng nề chằm chằm lòng bàn tay một lúc, mới vuốt phẳng chiếc khăn, cẩn thận cất trong lòng.

*

Sau khi Tiết Thứ , Ân Thừa Ngọc đến Khôn Ninh Cung một chuyến.

Chuyện ở Tiêu Viên hôm qua Ngu hoàng hậu đó mới , phái Triệu ma ma đến hỏi hai . Ân Thừa Ngọc dứt khoát tự một chuyến, cũng để cho Ngu hoàng hậu yên tâm.

Ngu hoàng hậu tận mắt thấy sắc mặt y hồng hào, tinh thần phấn chấn, mới cuối cùng yên lòng. Chỉ là nghĩ đến thủ đoạn bỉ ổi vẫn cảm thấy ghê tởm, lạnh lùng : “Ân Thừa Cảnh ngày thường vẻ một tên ăn chơi trác táng, Đức phi ở hậu cung nay luôn an phận thủ thường. Ai ngờ hai con đều tâm cơ sâu như . Xem bổn cung gõ cho nàng một trận trò.”

Ân Thừa Ngọc rót cho bà một ly , : “Mẫu hậu hà tất vì thế mà tức giận, bất kể là Đức phi Ân Thừa Cảnh, đều sẽ Văn Quý phi thu thập, mẫu hậu chỉ cần xem kịch vui là .” Nói , y ghé tai Ngu hoàng hậu, kế hoạch của .

Ngu hoàng hậu xong quả nhiên nét mặt giãn .

Hai con chuyện một lát, cùng dùng bữa tối, Ân Thừa Ngọc mới rời khỏi Khôn Ninh Cung.

Đang định về Từ Khánh Cung thì Trịnh Đa Bảo đến báo, Đại công chúa đang ở Vọng Sơn Đình, gặp y một .

Không ngờ Ân Từ Quang sẽ chủ động tìm , Ân Thừa Ngọc chút kinh ngạc, suy nghĩ một lát vẫn đến Vọng Sơn Đình.

Ân Từ Quang đang đợi trong đình.

Hôm nay mặc một bộ váy bông màu xanh nhạt, trang điểm, tóc dài búi đơn giản, bên hầu.

Thấy Ân Thừa Ngọc đến gần, cúi hành lễ, tư thái nhàn nhã. Nếu hình quá gầy yếu, mặt còn vẻ bệnh tật, cũng xứng với câu “mặt phù dung, má hoa đào”.

Biết chân tướng, sắc mặt Ân Thừa Ngọc chút phức tạp: “Hoàng trưởng tỷ tìm cô chuyện gì?”

Ân Từ Quang cúi mắt, đắn đo hồi lâu mới chậm rãi : “Chuyện hôm qua, là Thái t.ử Điện hạ khoan dung độ lượng. Ta vốn nên đến làm phiền Thái t.ử Điện hạ nữa, nhưng… và mẫu phi sống trong cung thật sự gian nan. Chỉ thể mặt dày đến cầu xin Điện hạ che chở đôi chút.”

Giọng mang theo chút khàn khàn, nhiều dường như ho khan nhưng đều cố nén .

“Ta thỉnh cầu như chút làm khó khác, nhưng thể , lúc nào sẽ chịu nổi nữa, để một mẫu phi ở thâm cung nơi nương tựa, dù c.h.ế.t cũng khó nhắm mắt. Chỉ thể nhân lúc bây giờ còn sống tạm, mặt dày đến cầu xin Thái tử.”

Có lẽ là nhắc đến Dung tần, cảm xúc của chút kích động, cuối cùng nhịn đầu che miệng ho khan khe khẽ.

Hồi lâu, mới miễn cưỡng ngừng ho, mặt trắng bệch : “Ta ở lâu trong thâm cung, ít nhiều cũng một vài chuyện, nguyện vì Thái t.ử Điện hạ mà cống hiến.”

Ân Thừa Ngọc ngờ tìm là để những lời .

Trong thâm cung , sống nổi quá nhiều. Trên đến phi tần sủng ái, đến cung nhân hầu hạ chủ tử, ai mà sống qua ngày đoạn tháng?

Y Bồ Tát, bản còn khó bảo , làm độ cho khác?

khi đối diện với đôi mắt cầu xin của Ân Từ Quang, y khỏi động lòng.

Có lẽ là vì đời , tao ngộ của Dung tần và Ân Từ Quang quá giống với y.

Nếu gặp Tiết Thứ, lẽ kết cục của y chính là một Ân Từ Quang tiếp theo.

Bệnh c.h.ế.t ở hoàng lăng, oan khuất khó rửa.

Nhiều năm , mộ phần hoang vắng, thăm viếng.

Ân Thừa Ngọc thở dài, phất tay đuổi tùy tùng bên cạnh, mới đỡ dậy: “Ngươi và , cần như .”

Ân Từ Quang đột nhiên ngẩng đầu y, mặt trắng bệch lùi một bước: “Ngươi… ngươi làm …”

Ân Thừa Ngọc đáp, chỉ ôn tồn : “Nguyệt Nhi tuổi còn nhỏ rời , mẫu hậu cả ngày ở Khôn Ninh Cung cũng buồn chán. Nếu Dung tần rảnh rỗi, thì thường đến chơi, bầu bạn với mẫu hậu cho khuây khỏa.”

Ân Từ Quang y chăm chú một lúc lâu, cảm xúc trong mắt biến đổi, hồi lâu mới nở một nụ : “Ta hiểu , nhất định sẽ bảo mẫu phi thường đến Khôn Ninh Cung thỉnh an.”

Ân Thừa Ngọc “ừ” một tiếng, thấy mặt trắng như giấy, dặn dò một câu: “Hoàng trưởng tỷ bảo trọng thể, nếu d.ư.ợ.c liệu đủ dùng, thể tìm Triệu ma ma.”

Y đối với Ân Từ Quang, luôn chút thương hại của kẻ đồng bệnh tương liên, y nguyện ý trong phạm vi thể mà giúp một tay, nhưng bài học đời cũng dạy y lòng phòng .

Cho nên y cố ý vạch trần phận của Ân Từ Quang, thẳng cho , y bí mật của .

Ân Từ Quang là thông minh, chắc hẳn thể hiểu ý của y.

Tác giả lời :

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cẩu câu: Đồ của thì đ.á.n.h dấu.

Điện hạ: ?

--------------------

Loading...