Cửu Thiên Tuế - Chương 148: Phiên ngoại 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:16:13
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở thành phố Yến Hải, địa vị của tập đoàn Tống thị chỉ Ân gia. Tống Nhã, với tư cách là hòn ngọc quý tay chủ tịch Tống thị, xinh thành tích , từ khi lên cấp ba là nhân vật nổi tiếng của trường cấp ba Quốc tế Yến Hải, công nhận là hoa khôi bạch phú mỹ, theo đuổi nhiều như cá chép qua sông.

Chỉ Ân Thừa Ngọc là hề để mắt đến nàng.

Tống gia và Ân gia nhiều mối làm ăn thương trường, nàng cũng từng gặp Ân Thừa Ngọc vài , mỗi đều kinh ngạc cảm thán một cây tre như Ân Hành thể sinh búp măng đến .

Ân Thừa Ngọc ưu tú đến mức chẳng giống con trai của Ân Hành chút nào.

Chủ tịch Ân thị là Ân Hành và tiểu thư nhà họ Ngu ở thủ đô là một cặp vợ chồng plastic nổi tiếng, chỉ vì lợi ích của hai tập đoàn ràng buộc quá chặt chẽ nên dù tình cảm tan vỡ cũng ly hôn, chỉ sống riêng ai quan tâm ai. Ân Hành tuy bên ngoài cả đống tình nhân và con riêng, nhưng vì e ngại thể diện của Ngu gia ở thủ đô, nhà vợ , nên bao giờ dám đưa con riêng về để uy h.i.ế.p địa vị của Ân Thừa Ngọc.

Vị trí Thái T.ử của tập đoàn Ân thị vững như bàn thạch.

Đối với những gia đình như các nàng, hôn nhân chỉ là tình yêu mà phần nhiều là liên minh lợi ích, đây là đạo lý nàng hiểu từ khi còn nhỏ.

Ân Thừa Ngọc tướng mạo xuất chúng, năng lực ưu tú, gia thế môn đăng hộ đối với nàng, hiện giờ hai nhà sắp bước hợp tác sâu hơn. Y là một ứng cử viên bạn trai vô cùng thích hợp, nếu tình cảm định, khi lên đại học là thể cân nhắc đến chuyện đính hôn.

Tống Nhã tin rằng đối với Ân Thừa Ngọc, bản cũng là một đối tượng yêu đương vô cùng phù hợp.

Chỉ là Ân Thừa Ngọc thật sự quá lạnh lùng, ba năm cấp ba sắp kết thúc mà bạn của y cũng chỉ vài ít ỏi. Tống Nhã vài tìm cơ hội tiếp cận y nhưng đều thất bại trở về.

Thấy đối phương sắp nghiệp, nếu chủ động sẽ bỏ lỡ, Tống Nhã mới tỉ mỉ lên kế hoạch tỏ tình đêm Giáng Sinh hôm nay.

Nàng vô cùng tự tin, bao giờ nghĩ rằng đối phương sẽ từ chối.

Ân Thừa Ngọc từ chối ngoài dự đoán, giữa những tiếng ồn ào của đám đông vây xem, giọng của y vẫn ôn hòa mà kiên định, ngay cả khi "Xin " cũng khiến cảm thấy chán ghét.

Tống Nhã sững sờ một lúc, lúc mới nhận quá tự cho là đúng. nàng vốn là phóng khoáng thẳng thắn, từ chối cũng hề tức giận dây dưa, chỉ chút cam lòng mà hỏi: “Có thể cho lý do ?”

“Ngươi ưu tú, nhưng thích .”

Nhắc đến " thích", vẻ mặt Ân Thừa Ngọc trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Có một tấm gương như Ân Hành ở mắt, y bao giờ nghĩ sẽ thích ai. Càng ngờ sẽ vì một giấc mơ hư vô mờ mịt mà thích một . khi ở bên Tiết Thứ, y cảm thấy, nếu nhất định cùng một trải qua phần đời còn , thì đó chỉ thể là Tiết Thứ.

Y theo bản năng sờ chiếc điện thoại trong túi quần, lúc nãy điện thoại rung mấy , chắc là tin nhắn của Tiết Thứ. Y trả lời tin nhắn lâu như , chắc hẳn Tiết Thứ đang sốt ruột lắm.

“Có đang đợi , đây.” Y khẽ gật đầu với Tống Nhã đang sững sờ, nhanh chóng xuyên qua đám đông về phía cổng trường.

Chỉ là khi đến cổng trường, y thấy Tiết Thứ .

Ân Thừa Ngọc nhíu mày, lúc mới nhớ xem tin nhắn WeChat.

Trong giao diện trò chuyện ba tin nhắn, tin đầu tiên gửi từ nửa tiếng , Tiết Thứ đến nơi. Hai tin còn gửi mười phút , Tiết Thứ trong nhà việc đột xuất, hôm nay xin nghỉ học thêm.

Ân Thừa Ngọc chằm chằm hai tin nhắn cuối cùng, mày nhíu chặt, luôn cảm thấy hai câu ngắn ngủi thiếu sự nhiệt tình thường ngày.

Linh cảm của Ân Thừa Ngọc quả nhiên sai, từ đêm Giáng Sinh, Tiết Thứ xin nghỉ liên tiếp ba ngày.

Đêm Giáng Sinh là thứ sáu, theo thói quen đây, hai buổi chiều cuối tuần, y sẽ đến nhà họ Tiết nghỉ ngơi nửa ngày, một tiếng để kiểm tra việc ôn tập và thành bài tập của Tiết Thứ, hai ba tiếng còn thì mỗi tự sách làm bài, thỉnh thoảng Tiết Thứ gặp vấn đề hiểu sẽ mang đến hỏi y.

Từ khi bắt đầu học thêm, từng ngoại lệ.

cuối tuần Tiết Thứ phá lệ xin nghỉ, mà còn lý do chính đáng.

Thứ hai tan học, Ân Thừa Ngọc đến cổng trường Ngũ Tạng để chặn . đợi đến khi học sinh về hết cũng thấy bóng dáng Tiết Thứ , y liền kết luận rằng Tiết Thứ đang trốn .

Ân Thừa Ngọc đè nén sự khó chịu dâng lên trong lòng, bảo Trần Thúc đưa đến nhà Tiết Thứ.

*

Sau khi từ trường cấp ba Yến Quốc trở về, tâm trạng của Tiết Thứ sa sút mấy ngày liền.

Mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng thấy hôm đó, cảm thấy lồng n.g.ự.c như tắc nghẽn, một cục tức nghẹn , nuốt trôi mà nhổ cũng .

Hắn chút hối hận vì lúc đó bỏ , bây giờ nghĩ , lẽ lúc nên xông lên giành Ân Thừa Ngọc về mới .

giành về thì ?

Tiết Thứ gối đầu lên tay, trần nhà suy tư.

Hắn nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng cuối cùng lượt phủ định, chút bực bội mà xoay dậy, chuẩn làm một bộ đề để bình tĩnh —— đây là thói quen mà vô tình hình thành thời gian dài ở bên Ân Thừa Ngọc.

Chỉ là khi bàn học, khóe mắt liếc thấy chiếc ghế trống bên cạnh, cục tức trong lòng càng phình to đến khó chịu, khiến bức thiết làm gì đó để giải tỏa.

Bực bội vo tròn tờ đề thi ném xuống đất, Tiết Thứ buông xuôi vật xuống giường.

y bạn gái , cũng thời gian quản nữa.

Khi chuông cửa vang lên, Tiết Thứ theo phản xạ bật dậy, ngay đó thấy tiếng mở cửa mơ hồ, xuống —— y.

Đang lúc để đầu óc trống rỗng suy nghĩ, miên man, thì thấy tiếng gõ cửa hai cái, giọng Tiết mẫu vọng qua cánh cửa: “A Thứ , Thừa Ngọc đến .” Thấy tiếng trả lời ngay, bà sang phàn nàn với Ân Thừa Ngọc: “Mấy hôm nay nó làm nữa, cứ xị mặt cả ngày, cửa cũng thèm .”

Nếu đột nhiên đổi tính nết bắt đầu học hành nghiêm túc, thành tích cũng ngày càng hơn, Tiết mẫu còn tưởng thất tình đá.

Ân Thừa Ngọc : “Để con chuyện với .”

Tiết mẫu “Ai” một tiếng, tủm tỉm : “Nó lời cháu nhất đấy, hai đứa cứ chuyện , dì bếp nấu cơm tối, món đầu sư t.ử kho tàu mà cháu thích.”

Tiết mẫu lẩm bẩm về phía nhà bếp, Ân Thừa Ngọc lắng động tĩnh trong phòng, nhanh chậm gõ thêm hai cái nữa: “Mở cửa.”

Cánh cửa đóng chặt từ từ mở , để lộ cửa.

Ân Thừa Ngọc tiến lên một bước, Tiết Thứ theo bản năng tránh đường.

Xoay đóng cửa , Ân Thừa Ngọc mới quan sát , nhíu mày : “Ngươi đang dỗi dằn cái gì ?”

Mấy ngày nay y tỉ mỉ suy nghĩ quãng thời gian hai ở bên , nhưng cũng hiểu nổi rốt cuộc Tiết Thứ đang dỗi y chuyện gì.

Lúc cách giữa hai đến nửa bước, lưng Ân Thừa Ngọc chính là cánh cửa.

Đối diện với đôi mắt xinh như thể chuyện gì xảy , trong lòng Tiết Thứ đột nhiên dâng lên một luồng khí hung hãn, tiến lên một bước dồn y giữa cơ thể và cánh cửa, nghiến răng hung tợn : “Ta chỉ làm phiền ngươi và bạn, gái, hẹn hò.”

Ba chữ "bạn gái" gần như nặn từ kẽ răng.

Ân Thừa Ngọc thoáng chốc bừng tỉnh: “Hôm đó ngươi thấy ?” Tiếp đó y lạnh một tiếng: “Thấy mà thấy cho hết, gan dỗi , gan đến hỏi một câu?”

Tiết Thứ ngẩn , đồng t.ử cũng giãn một chút, ngơ ngác y.

Có vui mừng, cũng thể tin .

“Ngươi… Tại …”

Kể cả bàn đến gia thế mà các học sinh , chỉ bề ngoài thôi, hai họ cũng coi là một đôi xứng lứa đôi. Cho nên cảnh tượng ngày đó mới cứ nghẹn mãi trong lồng n.g.ự.c , khiến đó dám hỏi thêm một câu nào, chỉ sợ tin tức càng khó chấp nhận hơn.

“Ta thích con gái, nên đồng ý.”

Ân Thừa Ngọc thản nhiên đẩy , xoay khóa trái cửa : “Ngươi nghỉ ba buổi , bài tập làm xong ?”

Vừa , y nhặt tờ đề thi vo tròn đất lên, vuốt phẳng . Thấy đó là một tờ giấy trắng, y lật xem sách bài tập và đề thi bàn. Khi thấy bài tập nào giao thành, mặt y mới thật sự sa sầm xuống: “Không thành nhiệm vụ, phạt.”

Trong đầu Tiết Thứ là câu của y, kinh ngạc vui mừng. Phản ứng một lúc lâu mới miễn cưỡng đè nén niềm vui như điên, ngoan ngoãn nhận phạt: “Phạt thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-148-phien-ngoai-6.html.]

“Chống đẩy chịu tải, mười cái.” Ân Thừa Ngọc quanh một vòng, dời chiếc ghế bàn học sang một bên, chừa một trống.

Vẻ mặt Tiết Thứ khẽ động, chắc chắn y, thế đơn giản quá ?

Ân Thừa Ngọc nhiều, chỉ bảo sấp xuống, chuẩn sẵn sàng.

Tiết Thứ làm theo lời, hai tay chống xuống đất.

Trong đầu vẫn còn là một mớ hỗn độn, lúc thì nghĩ y phạt nhẹ như , nỡ ? Lúc thì nghĩ y thích con gái, nghĩa là thích con trai? Mình cơ hội ?

Ngay lúc đang thất thần, lưng bỗng nhiên trĩu xuống.

Hắn đầu , thì thấy Ân Thừa Ngọc cởi dép, chân trần lên lưng .

Ân Thừa Ngọc vẫn vững, giọng lười biếng hỏi: “Được ?”

Là đàn ông thì thể , Tiết Thứ gật đầu, thở nặng loạn.

Ân Thừa Ngọc khoanh chân lưng , đầu ngón tay lành lạnh gõ nhẹ gáy , giọng tựa như băng mùa hạ: “Bắt đầu .”

Tiết Thứ cố gắng tập trung tinh thần, khuỷu tay hạ xuống nâng lên, cơ bắp ở vai, lưng và cánh tay vì dùng sức mà căng phồng, tạo thành những đường cong đẽ, mượt mà.

“Một,” đầu ngón tay Ân Thừa Ngọc gõ nhẹ gáy , âm cuối kéo dài, lộ vẻ thờ ơ.

Toàn Tiết Thứ căng cứng, m.á.u từ khắp nơi đổ dồn về tim, khiến cả bắt đầu đỏ bừng nóng rực. Tương phản rõ rệt với cơ thể nóng bỏng vì sung huyết là làn da lành lạnh của lưng, giống như viên ngọc lạnh nhất, vô tình cử động một chút liền kích thích một trận run rẩy.

Tiết Thứ nghiến chặt răng, chịu đựng hình phạt sung sướng dày vò .

Ân Thừa Ngọc vẫn nhanh chậm đếm , giọng chui tai Tiết Thứ, biến thành vô chiếc móc câu nhỏ.

Đến khi làm xong mười cái chống đẩy, Tiết Thứ thở hổn hển, mồ hôi mịn chảy dọc bên cổ.

Ân Thừa Ngọc từ lưng bước xuống, ánh mắt lướt một vòng dừng , đuôi mày cũng nhướng lên, giọng điệu đầy ẩn ý: “Luyện tệ, lớn lắm.”

Tiết Thứ theo ánh mắt y cúi đầu, muộn màng nhận sự hổ, vơ vội chiếc áo ngủ giường để che đậy, vội vàng mở cửa phòng vệ sinh: “Ta tắm.”

Xối một trận nước lạnh, phản ứng đáng hổ mới dịu .

Tiết Thứ trở phòng ngủ, liền thấy Ân Thừa Ngọc lấy hết bài tập mấy ngày nay làm đặt giữa bàn học, thấy bước , y dùng ngón tay chỉ: “Hôm nay làm bù hết.”

Tiết Thứ “Ừ” một tiếng, ngoan ngoãn làm bài.

Chỉ là làm mấy câu, nhịn mà thất thần. Giờ phút trong lòng như một con thỏ đang nhảy nhót, làm cũng yên , nhịn nghiêng đầu Ân Thừa Ngọc: “Ngươi thích con trai ?”

Ân Thừa Ngọc liếc , đầy ẩn ý: “Coi là .” Thấy còn định mở miệng, y liền dùng mũi chân đá nhẹ cẳng chân : “Ít thôi, chuyên tâm làm bài.”

Tiết Thứ chỉ thể đầu , tiếp tục làm bài.

Vừa xong một môn, hỏi: “Chỉ còn một học kỳ, ngươi nghĩ sẽ thi trường nào ?”

“Ban đầu định tham gia thi đại học mà du học thẳng.” Ân Thừa Ngọc .

Y sớm nhận thư mời nhập học của ngôi trường ao ước. Thời gian Ân Hành và y hẹn ước vẫn đến, y cũng Ân thị sớm để tranh quyền đoạt lợi với đối phương lãng phí thời gian. Mẹ y ở nước ngoài cũng sản nghiệp, kế hoạch ban đầu của y là nước ngoài tu nghiệp vài năm, tiện thể giúp xử lý công việc công ty, nếu sức thì cũng thể tự khởi nghiệp tích lũy kinh nghiệm. Chờ thêm vài năm nữa đến thời gian Ân Hành và y hẹn ước, Ân Hành lui về tuyến hai thì y Ân thị cũng muộn.

Nghe thấy hai chữ “du học”, trái tim Tiết Thứ thắt , liền y tiếp: “ đó đổi ý .”

Ân Thừa Ngọc , bất giác rộ lên: “Thật Đại học Yến cũng , thị trường trong nước bây giờ cũng lớn, cơ hội khởi nghiệp cũng nhiều.” Y thẳng Tiết Thứ, ném câu hỏi ngược : “Chỉ còn nửa năm nữa là thi đại học, ngươi nghĩ thi trường nào ?”

“Ta ở gần ngươi hơn một chút.” Tiết Thứ luôn cảm thấy ánh mắt y ý tứ khác, nhất thời đầu óc nóng lên liền lời trong lòng: “ điểm của Đại học Yến cao quá.”

Hắn bỏ lỡ suốt hai năm, cho dù năm cuối cố gắng thế nào, với tới Đại học Yến cũng khó.

Ân Thừa Ngọc : “Đại học Bách khoa Thủ đô tệ, cách Đại học Yến cũng xa. Còn nửa năm nữa, ngươi thể thử xem. Kể cả thi đỗ, ở thủ đô vẫn còn những trường khác để lựa chọn.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lời thật giống như đang đáp điều gì đó.

Tiết Thứ thẳng y một lúc, trịnh trọng đồng ý.

*

Con đếm ngược bảng đen trong lớp học nhỏ dần từng ngày, cuối cùng trở về con , mùa hè nóng nực cùng kỳ thi đại học đến.

Tiết Thứ trải qua một năm học thêm, thứ hạng trong khối tăng lên top mười. Mặc dù tỷ lệ đỗ đại học của trường Ngũ Tạng xếp cuối cùng trong các trường cấp ba ở thành phố Yến Hải, nhưng những năm top mười của khối về cơ bản đều đỗ các trường 211, top năm thì chắc suất các trường 985. Khoảng cách với mục tiêu hẹn với Ân Thừa Ngọc, cũng còn xa vời như .

Ngày thi đại học, Tiết Thứ để Tiết mẫu đưa , mà xe buýt do trường thống nhất sắp xếp đến điểm thi.

Sau hai ngày thi cử căng thẳng, chiều ngày 8 tháng 6, các học sinh thi xong từ phòng thi ùa , mặt ai nấy đều nở nụ giải thoát.

Tiết Thứ và Ân Thừa Ngọc thi cùng một điểm, cầm điện thoại lượt gửi tin nhắn cho và Ân Thừa Ngọc, mới lên xe buýt của trường trở về.

Ngày đầu tiên khi kỳ thi đại học kết thúc, là ngày hội của các học sinh.

Trong lớp học ném sách vở, hành lang hét lớn tỏ tình, còn những tiếng gào thét khản cổ… đủ loại âm thanh hòa , ồn ào mà náo nhiệt. Tiết Thứ từ chối lời mời tụ tập của bạn học, xuyên qua đám đông đang cuồng hoan, vội vã về nhà.

Tiết mẫu thấy về sớm như còn chút kỳ quái: “Không tối nay chơi ?”

“Con về lấy chút đồ.” Tiết Thứ trả lời qua loa, chui phòng ngủ.

Tiết mẫu thấy lắc đầu, gì thêm.

Tiết Thứ lấy đồ xong liền bắt xe thẳng đến trường cấp ba Yến Quốc. Có kinh nghiệm từ đêm Giáng Sinh, cổng chính mà trực tiếp trèo tường trường, thẳng đến một góc sân thể dục.

Lúc học sinh khối mười và mười một vẫn tan học, ngoài những học sinh khối mười hai đang cuồng hoan , sân thể d.ụ.c ai khác.

Tiết Thứ gốc cây, gửi tin nhắn cho Ân Thừa Ngọc: [ Ta đến . ]

Ân Thừa Ngọc theo định vị tìm đến, từ xa thấy thiếu niên cao gầy gốc cây, ánh hoàng hôn như những vệt sáng từ từ lan tỏa, thiếu niên ngược sáng về phía y.

Khi đến gần, Ân Thừa Ngọc mới phát hiện trong tay còn ôm một chiếc bình thủy tinh, trong bình đựng nhiều mảnh giấy ghi chú đủ màu sắc.

Đây là những tờ giấy ghi điều ước mà y đưa cho Tiết Thứ khi học thêm, Tiết Thứ tích góp nhiều, nhưng từng tìm y để thực hiện nào.

Ân Thừa Ngọc hiểu : “Ngươi đổi cái gì?”

Tiết Thứ y, yết hầu chút căng thẳng mà chuyển động, vì quá căng thẳng nên giọng cũng chút nghẹn ngào: “Một tờ giấy là một điều ước, tích góp tổng cộng 32 tờ, nhưng chỉ dùng để đổi một điều ước thôi.”

“Điều ước gì?” Khóe miệng Ân Thừa Ngọc từ từ cong lên.

“Chúng đều nghiệp , tính là yêu sớm.” Tiết Thứ nhấn mạnh một câu , mới : “Ta một bạn trai.”

Ân Thừa Ngọc rộ lên, cố ý : “Vậy ngươi nên với ngươi thích .”

“Người thích… chính là ngươi.” Tiết Thứ từng chữ một, chậm rãi mà trịnh trọng. Hắn đưa cả chiếc bình đến mặt Ân Thừa Ngọc, cẩn thận hỏi dò: “Ngươi bằng lòng làm bạn trai của ?”

Một sự im lặng dài đằng đẵng và dày vò, Tiết Thứ thấy y thở dài một tiếng, : “Thật kiên nhẫn.”

Dưới ánh mắt căng thẳng của Tiết Thứ, Ân Thừa Ngọc mở nắp bình thủy tinh, lấy một tờ giấy ghi chú: “Điều ước nhỏ như , một tờ là đủ .”

Tiếp đó, đợi Tiết Thứ kịp phản ứng, y liền giữ lấy gáy , cúi xuống, đặt lên môi một nụ hôn mang theo thở mùa hạ.

“Ta đồng ý, bạn trai của .”

--------------------

Loading...