Cửu Thiên Tuế - Chương 131: Võ Sư Phụ Bất Đắc Dĩ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:15:54
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xử lý xong chuyện tiền triều, Ân Thừa Ngọc liền đến Nhân Thọ Cung thăm Ngu thái hậu.

Sau khi Long Phong Đế băng hà, Ngu hoàng hậu liền dời đến Nhân Thọ Cung, tôn làm Hoàng thái hậu, xưng là Từ Hữu Thái hậu.

Còn những phi tần của Long Phong Đế, những con nối dõi như Văn Quý phi, Đức phi, dung phi đều qua đời, những phi tần từng sủng ái còn đều dời đến biệt cung an dưỡng. Những từng sủng ái thì hoặc ở trong cung làm nữ quan, hoặc thả về.

Bây giờ, hậu cung rộng lớn như trống trải.

Ân Thừa Ngọc sợ thâm cung tịch mịch, nên mỗi khi rảnh rỗi thường đến Nhân Thọ Cung chơi.

Giờ đây chuyện trần ai lạc định, Ngu thái hậu cần đề phòng những mũi tên b.ắ.n lén nữa, cả thả lỏng, trông khí sắc vô cùng , rạng rỡ hẳn lên.

Đặc biệt là khi thấy hai con trai chung sống hòa thuận, vẻ mặt bà càng thêm hài lòng và từ ái.

“Nguyệt nhi đây câu thúc quá, bây giờ ngày nào chịu ngoan ngoãn ở trong cung, ngày nào cũng đòi ngoài chơi.”

Ân Thừa Nguyệt bây giờ hơn một tuổi, vì bảo bọc kỹ lưỡng nên nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp, đặc biệt là đôi mắt vô cùng linh động, lúc đang cong lên với Ân Thừa Ngọc.

Nó dường như thích đại ca , tuy gặp mặt nhiều nhưng chỉ cần Ân Thừa Ngọc đến thăm là nó thích quấn lấy y.

“Trong cung ngột ngạt, mẫu hậu cần câu thúc nó nữa, cứ đưa Nguyệt nhi đây đó nhiều một chút.” Lúc chuyện, Ân Thừa Ngọc còn bế đứa bé đùi nhún nhún, Ân Thừa Nguyệt ghé n.g.ự.c y cất lên tiếng vui vẻ, miệng bi bô phát âm thanh tựa như tiếng “ca ca”.

sớm, bây giờ theo lớn.

Ngu thái hậu cảnh , ý trong mắt càng sâu. Bà con trai cả đang mỉm , nhớ tới chuyện gì đó, bèn dịu giọng : “Bệ hạ cũng còn nhỏ nữa, đến lúc tuyển tú nữ cung . Trong cung buồn chán, thêm vài cô gái trẻ trung, tươi tắn cũng bầu bạn chuyện với cho khuây khỏa.”

Lời của bà mang một tia dò xét.

Thật lúc khi triệu các mệnh phụ cung, bà cũng để ý mấy vị quý nữ đến tuổi cập kê. Chỉ là bà quá hiểu tính tình của con trai , trong lòng một nỗi lo mơ hồ, nên mới tùy tiện đề cập.

Đứa bé thông minh sớm, ba tuổi vỡ lòng ngoại tổ phụ dạy dỗ, so với những đứa trẻ bình thường thì độc lập và lý trí hơn. Đến bảy tuổi lập làm Thái T.ử dọn Từ Khánh Cung ở một . Hai con tuy thiết nhưng ít khi thổ lộ tình cảm.

Ân Thừa Ngọc quá chủ kiến, theo tuổi tác ngày một lớn, y sắp xếp thứ xung quanh đấy, ngay cả cũng y bảo vệ đôi cánh của .

, Ngu thái hậu thực ít khi can dự chuyện của con trai.

Những năm gần đây Ân Thừa Ngọc ngoại vật ảnh hưởng, tâm ý lao chính sự, trong lòng bà vui mừng tự hào, nỗi lo lắng mơ hồ.

Y quá lạnh lùng.

Trông thì là một quân t.ử ôn hòa, đoan chính, nhẹ nhàng, đối nhân xử thế đều khiêm tốn lễ độ, nhưng thực chất lý trí và nội liễm quá mức, đôi khi còn vẻ lạnh nhạt.

Con đường đế vương dài gian nan, Ngu thái hậu luôn lo lắng tính tình y quá mức lạnh lẽo, ai thể cùng y đến cuối cùng.

“Hiện giờ quốc khố trống rỗng, cần tăng thu giảm chi, việc tuyển tú nữ tốn kém tiền của hao tổn sức , thật sự cần thiết.” Ân Thừa Ngọc quả nhiên từ chối như dự liệu, y vẻ chút hứng thú nào với việc tuyển tú.

Nỗi lo trong mắt Ngu thái hậu càng sâu, đang định lên tiếng khuyên nhủ thì y tiếp: “Tâm ý của mẫu hậu trẫm , trong lòng trẫm tính toán.” “Bệ hạ tính toán ư?” Lần đến lượt Ngu thái hậu kinh ngạc.

Thấy y gật đầu, bà kìm mà hỏi dồn: “Là tiểu thư nhà nào?”

Ân Thừa Ngọc tỏ vẻ thần bí, : “Sau mẫu hậu sẽ tự thôi.”

Ngu hoàng hậu thấy y chịu , cũng hỏi dồn nữa, chỉ âm thầm sàng lọc một lượt những cô gái đến tuổi trong cung ngoài cung, nhưng thật sự đoán nữ t.ử nào thể lọt mắt xanh của con trai cả .

Trong lòng bà ngứa ngáy khó chịu, liền nhớ tới Trịnh Đa Bảo.

Trịnh Đa Bảo hầu hạ bên cạnh hoàng đế, chắc hẳn chút manh mối.

Hai con chuyện một lúc, Ngu thái hậu cuối cùng vẫn từ bỏ ý định, bóng gió một hồi lâu mà vẫn moi thông tin về con gái từ miệng Ân Thừa Ngọc.

Ân Thừa Ngọc dùng bữa trưa ở Nhân Thọ Cung mới chuẩn về Dưỡng Tâm Điện xử lý triều chính.

Lúc sắp , Ân Thừa Nguyệt ôm lấy cánh tay y chịu buông, v.ú nuôi đến gần bế lên là nó bĩu môi vẻ sắp . Ân Thừa Ngọc thấy bỗng nghĩ điều gì, bèn với Ngu thái hậu một tiếng, dẫn theo v.ú nuôi, đưa thẳng về Dưỡng Tâm Điện.

Tiết Thứ đang đợi ở cửa chính điện, thấy y bế Ân Thừa Nguyệt , mày liền vô thức nhíu .

Ân Thừa Ngọc liếc mắt một cái, liền đoán trong lòng đang nghĩ gì. Y đưa đứa bé trong lòng qua, lệnh: “Trẫm bế mệt , ngươi bế .”

Tiết Thứ tự nhiên sẽ trái ý y. Chỉ là bế thì bế, nhưng mày nhíu chặt.

Đôi mắt hẹp dài nheo , trông vẻ mặt chẳng ý gì.

May mà Ân Thừa Nguyệt dường như cũng sợ , vững vàng tay , tò mò đầu ngó xung quanh. Ngày thường nó cơ hội đến tiền triều, lúc cảnh sắc xa lạ xung quanh chút kịp .

Vú nuôi và hầu dừng cách hai bước chân.

Ân Thừa Ngọc hạ thấp giọng với : “Sang năm giờ Nguyệt nhi sẽ vỡ lòng, trẫm mời ngoại tổ phụ làm thầy dạy vỡ lòng, nhưng vẫn còn thiếu một vị võ sư phụ.”

Tổ tiên Đại Yến đ.á.n.h chiếm giang sơn lưng ngựa, nên con cháu đời đều học cưỡi ngựa b.ắ.n cung và võ nghệ.

Bị y chăm chú như , trong lòng Tiết Thứ dâng lên một dự cảm lành, ngay đó liền Ân Thừa Ngọc : “Trẫm nhắm ngươi . Thời gian còn ngươi bồi dưỡng tình cảm thầy trò với Nguyệt nhi .”

Tiết Thứ: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-131-vo-su-phu-bat-dac-di.html.]

Hắn và Ân Thừa Nguyệt trong lòng mắt to trừng mắt nhỏ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Với ký ức của kiếp , thật sự thấy gì cần thiết bồi dưỡng tình cảm với Ân Thừa Nguyệt.

Có thể tận tâm tận lực phò tá nó đến khi tự chấp chính là nể mặt Ân Thừa Ngọc lắm .

quyết định của Ân Thừa Ngọc hiển nhiên khó thể đổi, khi về Dưỡng Tâm Điện, y liền xử lý chính sự, trực tiếp giao Ân Thừa Nguyệt cho Tiết Thứ: “Ngươi trông nó chơi một lát .”

Ân Thừa Nguyệt đầy hai tuổi vẫn bộc lộ sự tàn nhẫn của một con sói con, trông ngây thơ vô cùng.

Tiết Thứ mặt mày xanh mét nó chằm chằm một lúc lâu, Ân Thừa Nguyệt những sợ mà còn bôi cả nước miếng lên . Nó dường như cũng hiểu lời của trưởng, đang dùng cánh tay mập mạp như củ sen sức kéo áo Tiết Thứ, dường như đang thúc giục đối phương đưa chơi.

Một lớn một nhỏ cứ thế giằng co cửa Dưỡng Tâm Điện.

lúc , một con hổ con bộ lông vằn đen vàng thong thả tới từ đầu của hoa viên, thấy Tiết Thứ, nó gầm lên một tiếng trầm thấp liền thoát khỏi cung nhân theo , vung bốn cái chân thô khỏe chạy về phía Tiết Thứ.

Con hổ con sáu bảy tháng tuổi dần dáng dấp của một con hổ trưởng thành, hình nó dài ít, đuôi duỗi thẳng dài đến bốn thước. lẽ do ăn quá nhiều quá , cả tròn vo, bụng mềm xốp, khiến bốn chân trông đặc biệt thô ngắn.

Lúc chạy về phía Tiết Thứ, chẳng hề chút uy phong lẫm liệt nào của chúa sơn lâm, ngược chút ngốc nghếch.

Tiết Thứ chút ghét bỏ dùng chân gạt con hổ con , với cung nhân chăm sóc hổ con đang đuổi theo : “Sao nó béo thế? Sau cho nó ăn ít , ném nó đến núi hổ luyện tập nhiều .”

Cung nhân lí nhí , cũng dám cãi rằng chính bệ hạ bảo họ chăm sóc tỉ mỉ, mấy ngày bệ hạ thấy còn khen họ chăm sóc nữa là!

Con hổ con là do bệ hạ tự mang về cung nuôi lớn, khác với những con hổ núi hổ, nó cực kỳ thông minh, cũng làm hại , là con hổ duy nhất phép hoạt động trong cung. Có lẽ là ai là chủ nhân của , hổ con thích quấn quýt bên cạnh bệ hạ, các cung nhân ngầm đều thích gọi nó là “Hổ tướng quân”.

Hổ con cũng ghét bỏ, đầu tiên nó thiết là Ân Thừa Ngọc, thứ hai tự nhiên là Tiết Thứ.

vòng quanh Tiết Thứ một vòng, trong cổ họng phát tiếng gừ gừ, dường như hứng thú với Ân Thừa Nguyệt trong lòng Tiết Thứ, tò mò duỗi móng vuốt chắc khỏe định chạm chân Ân Thừa Nguyệt.

Ân Thừa Nguyệt cũng cúi xuống nó.

Dường như cả hai vẫn còn nhớ thời gian chơi đùa cùng đây.

Tiết Thứ hổ con, Ân Thừa Nguyệt. Dứt khoát dẫn hổ con Dưỡng Tâm Điện, khoanh một đất ở gian ngoài, đặt Ân Thừa Nguyệt và hổ con cùng một chỗ, để hai đứa tự chơi với .

Hai con non nhanh chóng lăn lộn thành một cục, Ân Thừa Nguyệt hào phóng chia sẻ đồ chơi của cho hổ con.

Tiết Thứ bên cạnh chằm chằm, mày hề giãn .

Ân Thừa Ngọc thấy động tĩnh bèn ngoài, thấy dáng vẻ như gặp đại địch của , khóe miệng y khỏi cong lên.

*

Ân Thừa Nguyệt đang hưng phấn cùng hổ con chơi hơn một canh giờ mới mệt, cơn buồn ngủ ập đến, cuối cùng gục lên bụng hổ con mà ngủ .

Đợi Ân Thừa Ngọc xử lý xong chính sự , liền thấy hổ con đang ngửa bụng ngủ ngáy khò khò, cái bụng phập phồng còn một đứa bé đang .

Tiết Thứ canh giữ ở một bên, sắc mặt âm trầm.

Nhìn thấy y , sắc mặt u ám của mới dịu một chút.

“Đưa về ngủ .” Ân Thừa Ngọc cúi một cái, Ân Thừa Nguyệt ngủ đến mặt mày đỏ bừng, nước miếng đều chảy cả lên bụng hổ con.

Y bế đứa bé đang ngủ say lên giao cho v.ú nuôi, v.ú nuôi lúc mới bế Ân Thừa Nguyệt về Nhân Thọ Cung.

Lúc trời tối, Ân Thừa Ngọc phê duyệt tấu Chương một lúc mới về tẩm điện tắm rửa chuẩn nghỉ ngơi. Vừa từ phòng tắm liền thấy Tiết Thứ đang xách gáy hổ con, định bụng đuổi nó ngoài.

Hổ con lẻn tẩm điện từ lúc nào, đang ăn vạ đất chịu .

“Ngươi cứ so đo với nó làm gì?” Ân Thừa Ngọc kịp thời giải cứu con hổ con đang giãy giụa kháng nghị, vuốt bộ lông bóng mượt của nó.

Hổ con vô cùng thông minh, thấy Ân Thừa Ngọc , lập tức ngã lăn chân y, để lộ cái bụng lông xù, móng vuốt còn cào cào chân Ân Thừa Ngọc.

Ân Thừa Ngọc cúi sờ sờ cái bụng lông xù, cảm giác vẫn như khi.

Chỉ là mùa hè chút nóng, bằng mùa đông.

Tiết Thứ bên cạnh , kéo đến bên giường xuống, lấy khăn cẩn thận lau khô tay cho y, cúi xuống, lấy lòng mà hôn lên môi y.

Cái vẻ lấy lòng , rõ ràng là chuyện cầu y.

Ân Thừa Ngọc nhướng mày , chờ tiếp.

Tiết Thứ lập tức mở miệng, mà men theo cằm y xuống, dường như quyết định chuốc cho y một chén canh mê hồn .

Đai lưng dần nới lỏng, những ngón tay thô ráp lướt khắp nơi, thành thục khơi dậy d.ụ.c vọng của y.

Ân Thừa Ngọc khẽ hừ một tiếng, thể thả lỏng ngả gối, ngón tay luồn tóc nhẹ nhàng vuốt ve, đôi mắt chút mơ màng , giọng vỡ vụn thành câu: “Nói... , cầu trẫm, chuyện gì?”

Tiết Thứ , cứ thế hầu hạ đến khi y thoải mái, mới thuận thế ôm chặt lòng, thì thầm bên tai y bằng giọng khàn khàn: “Thần làm võ sư phụ, Triệu Lâm thích hợp hơn thần.”

--------------------

Loading...