Cửu Thiên Tuế - Chương 107: Tâm Nguyện Đã Thành
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:15:21
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bận rộn ngủ nghỉ suốt hai ngày, trải qua một hồi tình sự hoan lạc, Ân Thừa Ngọc ngủ một giấc cực kỳ say sưa, một mạch từ sáng sớm đến tận đêm khuya.
Chờ y mở mắt , trong phòng tối om. Có lẽ vì sợ làm phiền y, nên ngay cả đèn cũng thắp lên.
Ân Thừa Ngọc khẽ cựa , liền cảm giác một tay đang khác nắm lấy, còn tay chạm một cơ thể ấm áp kề sát. Y dịch , rời khỏi lồng n.g.ự.c rộng lớn ấm áp, đối diện với ánh mắt đang rũ xuống của Tiết Thứ.
Trong bóng tối, gương mặt Tiết Thứ bóng đêm bao phủ, khiến đường nét càng thêm sâu sắc. Đôi mắt hẹp dài đen thẳm, con ngươi ở giữa tựa như hai viên mặc ngọc lấp lánh, chớp lấy một cái mà tham lam y chăm chú.
Ánh mắt vô cùng tỉnh táo, giống mới tỉnh. Ân Thừa Ngọc đưa tay chạm lông mi , cảm giác mềm mại trái ngược với vẻ lạnh lùng mà thường thể hiện.
"Không ngủ ?" Vì mới tỉnh, giọng của y chút khàn khàn, giống như cát sỏi thô ráp lướt da thịt, khiến lồng n.g.ự.c ngứa ngáy.
Tiết Thứ khẽ "ừ" một tiếng, khóe miệng nhếch lên một nụ hiếm thấy, giọng điệu dịu dàng trầm thấp: "Phòng ốc đơn sơ, thần sưởi ấm cho điện hạ."
Ân Thừa Ngọc luồn tay vạt áo , sờ soạng lung tung một hồi híp mắt khen: "Sưởi ấm tệ." Y hỏi: "Giờ nào ?"
Trong bóng tối, cổ họng Tiết Thứ thắt , cơ thể vốn đang lười biếng thả lỏng cũng căng cứng lên: "Giờ Tuất một khắc."
Vậy mà ngủ cả một ngày, Ân Thừa Ngọc xoa xoa huyệt Thái Dương, chống khuỷu tay dậy: "Vậy mà giờ , gọi truyền thiện đến đây , cô dùng chút gì đó xử lý công vụ còn ."
Trước mắt chính là lúc nhiều chuyện, khó một phóng túng, e là chất đống ít công vụ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiết Thứ xuống giường, chỉ khoác hờ một chiếc áo ngoài đến hầu hạ Ân Thừa Ngọc mặc quần áo: "Đã sớm dặn nhà bếp hâm nóng cháo thịt, điện hạ bây giờ..." Hắn dừng một chút, sợ quá rõ ràng chọc Ân Thừa Ngọc tức giận, chỉ lướt qua một cách mơ hồ: "... Thích hợp ăn chút gì đó thanh đạm dễ tiêu hóa."
Ân Thừa Ngọc tức giận như trong tưởng tượng. Tiết Thứ dùng mười phần kiên nhẫn và tỉ mỉ, y cũng chịu khổ sở gì. Sau đó tuy mệt thì mệt, nhưng thể nghi ngờ là sung sướng.
Vì thế y chỉ liếc mắt một cái dậy: "Không ."
Vừa dứt lời, động tác dậy của y chợt khựng , mày cũng nhíu lên.
Tiết Thứ thấy lập tức lộ vẻ căng thẳng: "Bị thương ?"
Có kinh nghiệm từ kiếp , tuy cẩn thận cẩn thận, cố hết sức lấy lòng đối phương. chuyện nam t.ử giao hợp vốn dĩ trái với lẽ tự nhiên, mấy đầu khó tránh khỏi chịu chút khổ sở.
Chú ý tới sắc mặt , đôi mày đang nhíu của Ân Thừa Ngọc giãn một chút, : "Chỉ là khó chịu một chút thôi." Nói y liền chuyển chủ đề, con ngươi như liếc về phía Tiết Thứ: "Còn hơn đầu tiên nhiều."
Lần đầu tiên mà y , tự nhiên hôm nay, mà là kiếp .
Tuy nay vẫn bực bội thừa nhận, nhưng chuyện tình ái giữa y và Tiết Thứ ở kiếp thể nghi ngờ cũng sung sướng, chỉ là giữa hai luôn giương cung bạt kiếm, thành giường cũng thường xuyên tràn ngập sự chinh phạt và d.ụ.c vọng nguyên thủy, bao giờ khoảnh khắc dịu dàng lưu luyến như hôm nay.
Nhớ đầu tiên giữa hai , Tiết Thứ mím môi, giải thích bắt đầu từ , chỉ rũ mắt : "Lúc đó thần... vui, cũng kinh nghiệm."
Ân Thừa Ngọc khẽ hừ một tiếng, tiếp tục dây dưa chuyện nữa, phất tay : "Cô đói , truyền thiện tới."
Đoàn của Ân Thừa Ngọc ở núi Phượng Hoàng năm sáu ngày.
Có sơn phỉ của trại Hoa Lâm dẫn đường, việc xuống núi diệt phỉ thể là thuận lợi, chỉ trong mấy ngày tiêu diệt hết các sơn trại lớn nhỏ trong dãy Vọng Đà, trừ một vài tên đạo tặc trốn sâu trong núi, tổng cộng bắt hơn 500 sơn phỉ.
Con trong giới sơn phỉ coi là ít, nhưng so với lượng mà mật thám Đông Xưởng điều tra đó thì tính là nhiều.
Cái gọi là sơn phỉ, thế mà đại đa đều là do tư binh của Đều Biết Linh giả dạng. Trong phủ thành nội gián mật báo, đám tư binh giả làm sơn phỉ để đối phó với địch, cũng khó trách quan phủ diệt phỉ hết đến khác đều thất bại.
Cũng may giải quyết vấn đề từ gốc rễ.
Ân Thừa Ngọc sai niêm phong tài vật lục soát từ các sơn trại vận chuyển về phủ thành để dùng việc cứu tế, còn những bình dân bá tánh bắt lên trại thì khi xác minh phận đều cho về. Về phần đám tư binh sơn phỉ, Ứng Hồng Tuyết tiên để những tự khai báo tội trạng, đó khuyến khích các sơn phỉ tố giác lẫn , nắm rõ ngọn ngành của đám tù binh .
Sau khi xem qua các bản nhận tội, Ân Thừa Ngọc cùng thương nghị, quyết định xếp những sơn phỉ phạm tội tương đối nhẹ đội ngũ quan binh cứu tế, đến các huyện trấn dọn dẹp tuyết đọng, tu sửa nhà cửa sụp đổ để lấy công chuộc tội, đợi thiên tai thể làm giấy tờ hộ tịch cho những . Còn những tên sơn phỉ g.i.ế.c , tội trạng nặng hơn, tội thể tha, tất cả đều áp giải về để xử tội theo luật.
Đến khi Ân Thừa Ngọc một vòng quanh phủ thành, công việc cứu tế ở Hồ Quảng quỹ đạo, các huyện trấn bên nhận vật tư cứu tế, đều bắt đầu triển khai cứu tế một cách trật tự.
Những việc còn , cần y nhúng tay nữa. Ân Thừa Ngọc quyền giao cho khương chính.
Khương chính tuy cũ kỹ cổ hủ, nhưng là một vị quan phụ mẫu hết lòng vì bá tánh. Khi sơn phỉ chiếm phủ thành, cùng các quan viên khác tập hợp đám quan binh đ.á.n.h tan vì kịp trở tay, giao chiến với sơn phỉ mấy hiệp, tuy tổn thất ít nhưng giúp cho bá tánh trong phủ thành chịu thiệt hại lớn hơn.
Mà Chu gia, một trong những kẻ đầu sỏ, khi sự việc kết thúc tịch biên gia sản. Phần lớn của Chu gia đều chuyện Đều Biết Linh làm, liên lụy nhiều, nhưng gia sản của Chu gia thì bộ sung ngân quỹ cứu tế. Tên đầu sỏ Đều Biết Linh liên quan đến Thiệu thêm, đợi áp giải về kinh sẽ xử trí thêm.
Giữa tháng hai, Ân Thừa Ngọc hạ lệnh chuẩn khởi hành về kinh.
Đêm khi khởi hành, Tiết Thứ đến từ biệt Ân Thừa Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-107-tam-nguyen-da-thanh.html.]
"Thần còn núi Võ Đang một chuyến, tiếp theo thể đồng hành cùng điện hạ nữa."
Hai đang lúc tình nồng ý đậm, kể từ ở suối nước nóng, Ân Thừa Ngọc thật sự bận rộn, Tiết Thứ sợ y quá mệt nhọc nên dám phóng túng, chỉ đành cố gắng đè nén khát vọng, nhiều nhất cũng chỉ là lúc ngủ buổi tối an ủi lẫn , coi như để giải tỏa.
Lúc đề nghị chia xa, lộ rõ vẻ nỡ, khuỷu tay chống hai bên Ân Thừa Ngọc, cúi hôn y triền miên, động tác vội vàng chỉ hận thể nuốt trọn bụng.
Ân Thừa Ngọc ngửa đầu phối hợp, tay vòng qua cổ kéo xuống, khẽ thở dốc: "Lão thần tiên ở núi Võ Đang, chẳng là cái cớ để ngươi lừa gạt phụ hoàng ?"
Y rời kinh, Tiết Thứ bám theo . Y còn tưởng lão thần tiên ở núi Võ Đang chỉ là do Tiết Thứ bịa để lừa hoàng đế.
Tiết Thứ để một dấu răng nhàn nhạt cằm y, thỏa mãn mà l.i.ế.m lấy lưỡi y, tiếng nước khe khẽ vang lên giữa môi lưỡi giao : "Lão thần tiên là thật, chỉ là tìm cho bệ hạ."
"Ngươi vẫn tin những thứ ?" Ân Thừa Ngọc kinh ngạc đẩy mặt một chút, nhân cơ hội hít một thật sâu, đuôi mắt ửng hồng.
Tiết Thứ y chăm chú, cất giọng nhàn nhạt: "Trước tin, tin."
Vỏn vẹn mấy chữ, tựa như thể bình thường hơn. Ân Thừa Ngọc thấy trong đó nỗi thê lương khó tả.
Y vẫn luôn hỏi kỹ những gì xảy khi y c.h.ế.t ở kiếp , nhưng chỉ qua vài lời của Tiết Thứ, cũng những năm tháng đó nhất định là tăm tối kể xiết.
"Cô cùng ngươi." Ân Thừa Ngọc ngẩng đầu l.i.ế.m yết hầu đang nhô lên của .
Tiết Thứ kiềm chế mà đỏ mắt, dùng sức ôm chặt y, lực mạnh đến mức gần như khảm y trong cơ thể .
Mãi lâu , mới khàn giọng : "Được."
Ngày hôm , khi thứ thu xếp thỏa, Ân Thừa Ngọc lệnh cho Hạ Sơn và Ứng Hồng Tuyết dẫn , còn thì hành trang đơn giản, cùng Tiết Thứ về phía núi Võ Đang.
Long Phong Đế hết mực tin theo Đạo giáo, mấy năm nay cho xây dựng nhiều đạo quán.
Núi Võ Đang tôn là "hoàng gia từ đường", vị thế cả Ngũ Nhạc, câu "Tứ đại danh sơn củng ấp, ngũ phương tiên nhạc cộng triều tông".
Vì thế hương khói ở núi Võ Đang vô cùng thịnh vượng.
Cũng chỉ vì hiện giờ Hồ Quảng gặp tuyết tai, đường núi khó , nên mới trở nên vắng vẻ.
Hai con ngựa đạp nền tuyết trắng mênh mông, hí vang một tiếng dừng bước chân núi. Ân Thừa Ngọc ngẩng đầu xa, chỉ thấy núi Võ Đang đỉnh phủ tuyết trắng, sơn thế kỳ lạ, trông như Huyền Vũ. Những đạo quán trang nghiêm ẩn giữa dãy núi trắng xóa, mơ hồ thể thấy những chấm đỏ son.
Đường núi nên cưỡi ngựa nữa, hai xuống ngựa, buộc ngựa gốc cây chân núi mới bộ lên núi.
Đường núi vắng lặng, thỉnh thoảng chim bay vụt lên.
Hai sóng vai bước qua từng bậc đá, cơ thể vốn đang lạnh vì gió núi thổi của Ân Thừa Ngọc cũng nóng lên, trán còn lấm tấm mồ hôi. So với y, Tiết Thứ nhẹ nhàng hơn nhiều, suốt một đường mà ngay cả thở dốc cũng .
Đến T.ử Tiêu Cung đỉnh núi, lấy khăn gấm lau mồ hôi cho Ân Thừa Ngọc, hỏi: "Thần đến điện T.ử Tiêu dâng hương, điện hạ nghỉ chân uống một tách nóng, là... cùng thần."
Giọng điệu của mang theo sự do dự rõ ràng, là hy vọng Ân Thừa Ngọc cùng .
Tốn công sức lớn như để lên núi, Ân Thừa Ngọc cũng để đến phòng nghỉ chân uống nước, đôi mắt y lóe lên, : "Cô dâng hương cùng ngươi."
Các đạo sĩ núi hiển nhiên chuẩn từ , tuy Ân Thừa Ngọc tiết lộ phận, nhưng vị đạo sĩ trẻ tuổi đến tiếp đón vô cùng cung kính, hành một lễ của Đạo gia : "Hai vị thí chủ mời theo bần đạo."
Vị đạo sĩ trẻ tuổi dẫn hai trong điện, lấy hương đến.
Tiết Thứ nhận lấy, châm lửa mới đưa cho Ân Thừa Ngọc.
Vị đạo sĩ dẫn đường lặng lẽ lui ngoài, để đại điện cho hai .
Tiết Thứ cầm ba nén hương, dùng lễ nghi Đạo gia vô cùng thành thạo bái ba bái, đó mới dậy, trịnh trọng cắm hương lư.
Ân Thừa Ngọc học theo dáng vẻ của mà lạy, cũng cắm hương . Y nghiêng mặt Tiết Thứ một cái, bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Điều ngươi cầu thành hiện thực ?"
Kiếp Tiết Thứ tin thần phật, mặc dù luôn vì Long Phong Đế mà khắp nơi tìm kiếm cao tăng danh đạo, nhưng bản nửa điểm tôn kính. Cho đến khi y c.h.ế.t, cũng từng thấy đối phương sùng bái như .
Bây giờ thành kính đến thế, nghĩ đến là từng điều cầu xin.
Tiết Thứ nghiêng mắt y, trong con ngươi đen như mực chỉ hình bóng của y.
"Thành." Hắn đưa tay khẽ chạm gò má Ân Thừa Ngọc, đầu ngón tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng: "Thần kiên trì bỏ cuộc, cuối cùng cũng tìm lão thần tiên, đạt thành tâm nguyện."
--------------------