Cửu Thiên Tuế - Chương 106: Triền Miên Trong Làn Nước Ấm
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:15:20
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Thừa Ngọc cởi áo ngoài, tháo trâm cài tóc, chỉ mặc trung y trắng như tuyết bước xuống nước. Y tìm một tảng đá bằng phẳng nhô lên xuống, mặt nước vặn ngập đến ngực.
Nhiệt độ nước ao , quá nóng, giữa làn nước bốc lên, làn da trắng như sứ của y nhanh chóng ửng lên một tầng hồng. Mái tóc đen nhánh xõa tung lưng, đuôi tóc ngâm trong nước ao, tựa một chùm rong rêu rậm rạp, khẽ lay động theo gợn nước.
Tiết Thứ ở bờ, gấp gọn quần áo y vắt lên bình phong. Ân Thừa Ngọc lẳng lặng bóng lưng , vai rộng eo thon chân dài, nổi lên ý đồ trêu chọc, lười nhác mở miệng : “Ngươi cũng xuống đây, giúp cô nới lỏng xương cốt.”
Ngược là Tiết Thứ thì sững sờ một chút, đó ánh mắt liền sâu thẳm , im lặng cởi áo bước xuống nước.
Có lẽ là do luyện võ quanh năm, bây giờ cao hơn Ân Thừa Ngọc nửa cái đầu. Lúc xuống nước, vòng lưng Ân Thừa Ngọc, lên một tảng đá cao hơn một chút, độ cao vặn để Ân Thừa Ngọc thể thoải mái dựa .
Gió lùa bốn phía bình phong ngăn , trong một góc trời nhỏ bé , đến cả khí lạnh lẽo cũng trở nên khô nóng.
Ân Thừa Ngọc uống ăn hai miếng điểm tâm, cho xoa vai nữa mà bảo chuyển phía : “Chân cũng đ.ấ.m một chút.”
Tiết Thứ vòng phía , đ.ấ.m chân cho y.
Dáng vẻ rũ mắt lời trông đáng yêu.
Ân Thừa Ngọc xưa nay vẫn một vẻ ngoài ưa .
Khác với y, tướng mạo của Tiết Thứ mang tính công kích hơn, tựa như một con thú hoang trời sinh đất dưỡng, mang theo vẻ hoang dã khiến thể làm lơ. Khi ngước mắt khác, đa phần đều sẽ lệ khí toát từ làm cho kinh sợ, từ đó bỏ qua vẻ ngoài xuất chúng của .
Chỉ Ân Thừa Ngọc mới cơ hội thấy dáng vẻ ngoan ngoãn thu nanh vuốt của .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lặng lẽ mấy , Ân Thừa Ngọc vươn tay rút cây trâm trâm cài tóc của . Mũ miện vàng vật cố định liền rơi xuống nước, cả mái tóc dài cũng theo đó mà xõa . Chất tóc của cũng giống như con , phần thô cứng hơn nhưng vô cùng suôn mượt. Vài sợi tóc mai bọt nước b.ắ.n lên làm ướt, dính gò má, dung hòa nét mặt lạnh lùng, khiến trông mềm mại hơn vài phần.
Đầu ngón tay Ân Thừa Ngọc hờ hững lướt qua gương mặt , cuối cùng lặn hẳn trong nước, móc lấy chiếc đai lưng đang chìm nổi trong đó.
Chiếc đai lưng trắng muốt ướt sũng từ từ quấn quanh ngón tay thon dài ửng hồng, vô cớ tăng thêm vài phần kiều diễm.
Ân Thừa Ngọc cúi gần, chỉ vạt áo đang bung của , cong môi như : “Bây giờ là lành lặn , ngược sợ khác thấy ?”
Hiển nhiên là chuyện cũ gợi lên ký ức vui.
Tiết Thứ mím môi, ánh mắt né tránh tầm của y mà dừng mặt nước. Tay ngâm trong nước, vì Ân Thừa Ngọc dựa quá gần, mái tóc dài tựa rong rêu cũng trôi tới, như như lướt qua lòng bàn tay . Tiết Thứ bất giác cuộn ngón tay , nắm lấy vài sợi tóc đen trong lòng bàn tay.
“Khi đó thần là sẹo cũ, chỉ là làm Điện hạ kinh ngạc. Cũng… để Điện hạ thấy sự hảo của thần.”
Hai vốn dĩ khác biệt một trời một vực, cho dù trong lòng, cũng để y thấy thêm những điều xí của .
Đây là đầu tiên thẳng thắn đến , ngoại trừ thời gian khôi phục ký ức.
Sắc mặt Ân Thừa Ngọc khựng , đầu ngón tay vuốt ve vết sẹo cũ vai , đây là vết sẹo lưu khi nghênh chiến với hải tặc ở Thiên Tân vệ năm ngoái, tuy sớm lành nhưng vẫn để sẹo.
“Vết thương từ mà ?”
“Lúc mới cung hiểu quy củ, phạt nên lưu .” Tiết Thứ chi tiết, chỉ nhẹ nhàng lướt qua.
Thật ở kiếp , lưng chi chít vết roi, sẹo cũ chồng lên sẹo mới, tầng tầng lớp lớp, thỉnh thoảng chính gương đồng còn thấy ghê tởm, tự nhiên cũng để Ân Thừa Ngọc thấy.
Hắn khó coi đến thế, nên thể chịu đựng việc thấy dù chỉ một chút chán ghét trong mắt y.
Tấm lưng đầy sẹo roi đều là những dấu ấn sỉ nhục mà gánh chịu khi còn yếu thế.
Khi đó dùng bạc trộm đến hoàng lăng thăm Ân Thừa Ngọc, phát hiện vầng trăng lạnh trong lòng rơi xuống vũng bùn, chà đạp. Hắn quyết tâm giúp y, vì thế khi về cung, nhiều cân nhắc, tìm cách từ Trực Điện Giám chuyển đến Tây Xưởng.
Ban đầu chỉ là một thái giám chuyên quét tước trong Trực Điện Giám, vì chịu nịnh bợ nên trọng dụng. Dù dùng bạc, những việc và vị trí cũng đến lượt , cho nên chọn con đường hiểm là đến Tây Xưởng.
Đơn giản vì Tây Xưởng một chưởng hình thiên hộ tên Đàm Lương, đây từng là dán hình quan của Đông Xưởng. Do tuổi tác cao, chịu nổi sóng gió tranh đấu ở Đông Xưởng, mới đến Tây Xưởng làm một chưởng hình thiên hộ để dưỡng lão.
Đàm Lương và Đốc chủ Đông Xưởng lúc bấy giờ là Cao Xa chút giao tình, tuy chỉ giữ một chức danh hữu danh vô thực ở Tây Xưởng, nhưng ngay cả Đốc chủ Tây Xưởng cũng đối đãi với lão hết sức lễ độ.
Hắn tìm cách Tây Xưởng, nhận Đàm Lương làm cha nuôi, cốt là để mượn thế của Đàm Lương mà Đông Xưởng.
Đàm Lương vốn là dán hình quan chưởng quản chiếu ngục, tính tình cực kỳ méo mó, còn một sở thích ai – nghiện quất roi khác. Người chịu hình cử động cũng kêu đau, nếu gặp lúc lão thuận lòng, còn tưới nước muối lên vết thương, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Bao gồm cả , Đàm Lương nhận mười mấy đứa con nuôi, nhưng chỉ bốn năm sống sót. Những đó, đều lão dùng roi quất cho đến c.h.ế.t.
Mà nhẫn nhịn, bao giờ kêu đau, thậm chí khi quất roi vẫn thể dậy làm việc. Có lẽ là do mạng cứng hơn khác, cho nên những c.h.ế.t, mà ngược dần dần trở thành trọng dụng nhất trong những đứa con nuôi còn sống của Đàm Lương.
Sau mượn thế của Đàm Lương, tuy Đông Xưởng, nhưng cơ hội hộ giá, cứu giá đan tê đông thú mà Long Phong Đế tin tưởng, dần dần nắm quyền.
Sau đó liên tiếp làm vài việc , ngấm ngầm ly gián mối quan hệ giữa Long Phong Đế và Đông Xưởng, cuối cùng thu Tây Xưởng túi, vốn liếng để tranh quyền với Đông Xưởng.
Còn Đàm Lương, cuối cùng chính tay lột da rút xương, dùng roi quất thành một đống thịt nát, ném cho ch.ó hoang ở bãi tha ma.
Đời khi khôi phục ký ức, còn bụng đầy lệ khí đó nữa, chỉ tìm một cái cớ, lặng lẽ một tiếng động xử lý Đàm Lương.
Ân Thừa Ngọc thật.
Trong cung điện to lớn là một nơi tàng ô nạp cấu. Mạng sống của những tiểu thái giám quyền thế chẳng khác nào cỏ rác, dù ngày nào đó lặng lẽ biến mất cũng gì lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-thien-tue/chuong-106-trien-mien-trong-lan-nuoc-am.html.]
Y gì, nhưng trong mắt ánh lên vẻ đau lòng. Lòng bàn tay ấm áp áp lên gò má Tiết Thứ, Ân Thừa Ngọc áp sát , dịu dàng hôn .
Khi môi lưỡi quấn quýt, thở hòa quyện, Ân Thừa Ngọc mở mắt , sâu con ngươi của , đứt quãng hỏi: “Khi một tứ cố vô trong thâm cung, ngươi từng hối hận ?”
Hối hận tịnh cung, hối hận chịu những khổ cực đó.
“Chưa từng.” Tiết Thứ c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi y, trán tựa trán y, trao đổi thở nóng rực: “Điện hạ xứng đáng.”
Huyền Trang Tây Thiên thỉnh kinh còn trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, hái trăng chín tầng trời, tự nhiên cũng chịu đựng thử thách.
Bất luận kiếp kiếp , từng hối hận một giây phút nào.
Ân Thừa Ngọc thấy sự kiên định trong mắt .
Tình cảm giấu sâu trong lòng dần lên men sôi trào ánh mắt kiên định hối hận , Ân Thừa Ngọc khẽ ngẩng cổ, để lộ một vệt đỏ xinh , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, thể càng dán chặt hơn, giọng khàn khàn : “Tới ?”
Cổ họng Tiết Thứ nghẹn , khẽ cong lưng, nghiêng mặt tựa cằm lên vai y, giọng khản đặc hạ thấp thành tiếng thở: “Thần thử thứ mà Điện hạ giữ .”
Lông mi Ân Thừa Ngọc run lên, im lặng mấy phút, mới đáp: “Cô mệt , ngươi hầu hạ cho đấy.”
…
Nước ao gợn lên từng đợt sóng, bọt nước văng tung tóe khắp sàn.
Khay gỗ dời lên bờ từ lúc nào, còn ấm của nước ao, hơn nửa canh giờ trôi qua, và điểm tâm đều nguội lạnh, chén nhỏ nhắn ngả nghiêng lăn lóc giữa khay.
Thân thể ngâm trong nước ao ấm áp, Ân Thừa Ngọc uể oải ngáp một cái, nhấc chân đá Tiết Thứ một cái, làm b.ắ.n lên từng đợt bọt nước: “Cô đói .”
“Trong bếp vẫn còn hầm cháo thịt.” Tiết Thứ bước khỏi ao nước, chân trầnเหยียบ lên nền đất lạnh lẽo, để một chuỗi dấu chân ướt sũng.
Ân Thừa Ngọc lim dim mắt lau khô khoác lên chiếc áo choàng rộng.
Sau khi thu dọn bản gọn gàng, Tiết Thứ mới cúi bế Ân Thừa Ngọc từ trong nước lên, dùng một chiếc khăn lớn và dày quấn y .
Bên ngoài dù cũng ấm áp bằng nước suối nóng, Tiết Thứ nhanh tay nhanh chân hầu hạ y vắt khô tóc quần áo sạch sẽ, đó dùng áo choàng ấm áp bao bọc bộ y , thấp giọng hỏi: “Thần bế Điện hạ về nhé? Sẽ để ai thấy .”
Ân Thừa Ngọc mệt rã rời, lười biếng động đậy, liền do dự gật đầu.
Tiết Thứ liền ngoài gọi dọn đường , đó mới bế ngang y lòng, hướng về phía phòng ngủ dọn dẹp tạm thời mà tới.
Ứng Hồng Tuyết kiểm kê xong lượng tù binh, sai tra hỏi từng tên để chúng khai nhận tội ác làm, đó thống kê thành sách, đến tìm Ân Thừa Ngọc để hỏi xem nên xử trí những tù binh thế nào. Chỉ là đến thư phòng gặp, nàng nghĩ lẽ Ân Thừa Ngọc đang nghỉ ngơi, liền định mang quyển sách đến , đợi Ân Thừa Ngọc nghỉ ngơi xong sẽ xem .
Trên đường nàng gặp của phủ thành, cũng đang tìm Ân Thừa Ngọc để bẩm báo sự việc. Mấy liền cùng về phía phòng ngủ tạm thời của Ân Thừa Ngọc.
Ứng Hồng Tuyết mắt sắc, đến cổng viện, từ xa thấy ở đầu dường như là Tiết Thứ đang bế ai đó tới.
Nàng trong nháy mắt hiểu , cũng buồn tìm nữa, lập tức kéo quan viên phủ thành lui về phía .
Quan viên phủ thành khó hiểu nàng: “Có chuyện gì ?”
Ứng Hồng Tuyết nở nụ tươi : “Chỉ là đột nhiên nhớ Điện hạ đó còn giao một việc cùng các vị thương nghị, bây giờ Điện hạ còn đang nghỉ ngơi, là chúng cứ thương nghị việc một kết quả sơ bộ hẵng đến tìm Điện hạ quyết định cũng muộn.”
Mấy vị quan viên , cũng hỏi thêm nữa, cùng nàng về đường cũ.
Khi Tiết Thứ bế về phòng, đám Ứng Hồng Tuyết một đoạn xa.
Trong phòng sớm đốt chậu than, quả thực lạnh. Tiết Thứ đưa tay sờ sờ chăn nệm mới , chăn cũng đặt sẵn túi nước nóng theo dặn dò.
Người trong lòng mơ màng sắp ngủ, Tiết Thứ đ.á.n.h thức y, cẩn thận cởi áo choàng, đặt lên giường.
Ân Thừa Ngọc mơ màng mở mắt , đuôi mắt vẫn còn vương nét hồng tan, Tiết Thứ kéo chăn đắp cho y, vỗ nhẹ hai cái, giọng điệu ôn nhu: “Thần ở đây canh chừng, Điện hạ ngủ .”
Ân Thừa Ngọc liền yên tâm ngủ .
Tiết Thứ sai tiếp tục hâm cháo, chuyển đến bếp lò nhỏ, dịch đang ngủ mép giường, nhẹ nhàng chải suôn mái tóc nửa khô của y, cẩn thận sấy khô.
Mái tóc ướt lạnh dần trở nên khô ráo và ấm áp, suôn mượt trong lòng bàn tay, tỏa mùi hương dễ chịu.
Yết hầu Tiết Thứ trượt lên xuống, ngón tay mấy cuộn tròn, cuối cùng nhịn mà vùi mặt mái tóc dài, hít một thật sâu.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ngừng lặp động tác hít thở . Niềm vui khó tả dâng lên từ đáy lòng, khiến bất chấp tất cả mà ôm đang ngủ lòng, thỏa sức giãi bày niềm vui sướng ngập tràn.
Hóa cảm giác thật sự yêu, là niềm cực lạc thế .
Cơn triền miên lúc hề khiến thỏa mãn, ngược còn khơi dậy khát vọng sâu thẳm hơn.
Chỉ là lý trí cuối cùng chiếm thế thượng phong, Ân Thừa Ngọc mệt lả, vì cố gắng đè nén những ý nghĩ cuồng trong đầu, động tác cẩn thận lên giường, nghiêng ôm y lòng.
Giống như một con dã thú đang bảo vệ trân bảo của .
--------------------