Cừu Non Vô Tội - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:55:29
Lượt xem: 255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn ngón tay , tự chủ thất thần.

"Bạn học An, việc gì ?"

Hỏng bét, chằm chằm lâu quá chính chủ phát hiện .

Chu Lẫm đầu , trong mắt chút thắc mắc.

"Không... gì ạ."

Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, hận thể rúc đầu giữa hai đầu gối để trốn .

Gò má nóng bừng một cách lạ lùng.

Chu Lẫm thuộc kiểu ngoại hình lấn át khác, giọng cũng , dáng cũng .

Một như thế thể một đứa nhà quê như quyến rũ cho ?

Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Chu Kỳ Việt dậy điện thoại.

Cậu , trí bên trái của trống rỗng, còn Chu Lẫm ở bên thì vẫn vững như bàn thạch.

Đột nhiên một gã đầu đinh sát , cơ thể dán chặt .

Tay gã thuận thế đặt lên đùi .

"Này bạn, tên An Húc đúng , làm một ly chứ?"

Gã đưa tới một ly rượu đủ màu sắc.

Tôi há miệng, nên từ chối thế nào.

Trước khi đến Chu Kỳ Việt nhắc , đừng tùy tiện uống rượu khác đưa.

Nơi vàng thau lẫn lộn, hạng nào cũng , kẻ chỉ thích bỏ thêm "gia vị" rượu thôi.

Chỉ là đối phương trông vẻ nóng tính, nếu uống liệu gã đ.á.n.h ?

Chu Lẫm đột nhiên đưa tay chặn ly rượu đó giúp .

Anh khẽ một tiếng: "Người vẫn còn là sinh viên, uống cái gì?"

Không khí bỗng trở nên im lặng lạ thường.

Gã đầu đinh chút khó chịu, vết sẹo dữ tợn mặt trông đáng sợ.

"Nó còn chẳng lên tiếng, xen từ chối cái nỗi gì?"

với ánh mắt thiện cảm: "Bạn An, thấy ?"

Chu Lẫm cũng sa sầm mặt, đưa tay kéo lòng.

"Tưởng lão Nhị, mấy thứ đó của nhất nên mang chỗ khác, cũng là bạn của em trai , trách nhiệm với ."

cách gần, mới ngửi thấy mùi nước hoa lành lạnh thoang thoảng Chu Lẫm.

Chu Kỳ Việt thấy động tĩnh liền chạy tới hòa giải.

"Cậu đầu đến chỗ , thôi đừng ép uống nữa, lát nữa say hộ tống về ký túc xá, phiền lắm."

Sau khi gã đầu đinh khỏi, nhỏ giọng lời cảm ơn với Chu Lẫm.

Chẳng hiểu , trông tâm trạng vẻ .

Đến cuối cùng, vẫn mơ hồ uống ít rượu.

Say khướt sofa nghỉ ngơi, ý thức loạn thành một mớ bòng bong.

Lúc tỉnh là trưa ngày hôm .

Bình thường uống rượu, ngờ hậu quả để lớn như , tỉnh dậy đầu vẫn còn đau.

Xung quanh là một nới xa lạ.

Lúc , Chu Lẫm gõ gõ cánh cửa đang khép hờ bước .

"Tỉnh ?"

Tôi ngơ ngác gật đầu: "Vâng."

Sau đó mới sực nhận .

"Anh Lẫm, ở đây?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-non-vo-toi/chuong-2.html.]

Khóe miệng Chu Lẫm nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, : "Đây là nhà ."

Tôi tự thấy gây một chuyện nực .

Chắc là đêm qua uống muộn quá ký túc xá đóng cửa, nên Chu Kỳ Việt đưa về đây luôn.

Nghĩ , thuận miệng hỏi: "Chu Kỳ Việt ?"

Sau khi kéo rèm cửa lên, Chu Lẫm tìm trong tủ một bộ quần áo đưa cho .

"Nó tỉnh dậy từ sớm về trường , dặn nhất định chăm sóc em thật , còn nhấn mạnh nhiều là quan hệ với em cực kỳ thiết."

" , hôm qua quần áo của em nôn bẩn nên mang giặt , giờ vẫn khô."

"Em mặc tạm cái , đồ của , còn mới."

Tôi cúi đầu , quần áo quả thực một bộ khác.

Biến thành một bộ đồ ngủ màu xanh da trời với chất liệu , túi áo còn thêu một con cừu nhỏ màu trắng đáng yêu.

"Cảm ơn Lẫm, hôm qua em làm phiền quá ạ."

Đón lấy quần áo từ tay Chu Lẫm, ý thức của mới tỉnh táo.

Vậy đêm qua là ai giúp đồ?!

Tôi nhớ Chu Kỳ Việt bệnh sạch sẽ, vả cũng uống ít.

Câu hỏi chẳng dám hỏi Chu Lẫm.

Xấu hổ c.h.ế.t .

Đợi đồ rửa mặt xong xuôi phòng khách, Chu Lẫm đang bận rộn trong bếp.

Anh liếc mắt cái thấy , gọi một tiếng.

"Rửa tay ăn cơm em."

"Vâng ạ."

Chỉ mặc đồ ở nhà, khí thế sắc bén của Chu Lẫm thu liễm nhiều.

vẫn trai đến lạ.

Khí chất đàn ông trưởng thành Chu Lẫm càng thêm đậm đà, chỉ hai chúng ở đây nhưng bầu khí hề gượng gạo.

Trò chuyện với cũng thoải mái và thú vị.

Tôi chợt nhớ đến nhiệm vụ Chu Kỳ Việt giao cho .

Quyến rũ Chu Lẫm, bẻ cong Chu Lẫm.

Một triệu tệ.

Nhìn bàn thức ăn đầy ắp, ngạc nhiên hỏi: "Anh Lẫm, đây là tự làm ạ?"

Chu Lẫm hiểu tại hỏi thế, nhưng vẫn gật đầu.

Tôi tiếp tục : "Oa, giỏi quá , những trai mà nấu ăn cũng thơm thế ."

Món nào cũng đủ sắc hương vị, lời khen cũng chứa đựng vài phần chân thành.

"Bạn gái chắc chắn là hạnh phúc lắm."

Chu Lẫm đáp: "Đừng bậy, bạn gái ."

Tôi tỏ kinh ngạc một cách cực kỳ cường điệu.

"Một ưu tú như Lẫm mà bạn gái ? Thật thể tin ."

Chu Lẫm rõ ràng là đang nén , đáp: "Ừm."

Nói xong, đột nhiên cảm thấy một chút ngượng ngùng, nên làm gì tiếp theo.

Mấy cái đều là Chu Kỳ Việt dạy , bản còn lên mạng tra cứu thêm vài bí kíp nữa.

Chu Lẫm , chắc là sai nhỉ?

Trở về trường, Chu Kỳ Việt nhịn chạy hỏi ngay.

"Thế nào ? Cậu với xảy chuyện gì ?"

Tôi kể trung thực những chuyện xảy .

Chu Kỳ Việt với ánh mắt kiểu "hết t.h.u.ố.c chữa".

Loading...