Cứu Lầm Sói Điên, Trả Nợ Bằng "Thịt"! - Chương 6: Ra đi

Cập nhật lúc: 2026-04-05 14:37:59
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Liêu Tranh, khuyên chú câu cuối. Đừng đợi đến lúc Vương chán ghét tự tay đuổi chú . Lúc đó chẳng mặt chút nào . Chi bằng bây giờ tự rời , còn giữ chút thể diện.”

 

Nói xong, bỏ , để mặc lặng tại chỗ. Gió từ khe núi lùa lạnh thấu xương. Tôi cúi đầu cái chân trái vẹo vọ của , đầu tiên thấy nó chướng mắt đến .

 

Trang Thảo

Tối hôm đó, khi Tiêu Tranh trở về, còn sán gần như khi. Tôi rúc sâu góc ổ, vùi mặt đôi vuốt. Tiêu Tranh đặt con mồi xuống tiến gần.

 

“Sao thế?”

 

Tôi nhúc nhích. Hắn xuống, cọ nhẹ mũi gáy : “Chú hai ơi...”

 

Thấy vẫn phản ứng, giọng Tiêu Tranh trầm xuống: “Liêu Tranh, .”

 

Tôi miễn cưỡng ngẩng đầu. Đôi mắt Tiêu Tranh xanh thẳm trong bóng tối.

 

“Ai bắt nạt chú?”

 

“Không .”

 

“Lừa sói.”

 

Tôi mặt : “Thật sự .”

 

Tiêu Tranh hồi lâu, vươn lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên khóe mắt : “Chú .”

 

Cơ thể cứng đờ. Cuối cùng kìm mà bật , tựa sát : “Tiêu Tranh, chân đau quá...”

 

Tiêu Tranh khựng : “Đau chỗ nào?”

 

“Chỗ .” Tôi vùi đầu cổ , dụi tới dụi lui: “Chỗ cũng đau nữa.”

 

Tiêu Tranh bật khẽ. Hắn đang làm nũng. Trước , mỗi khi như , sẽ hừ lạnh đẩy . , chỉ hóa thành hình , ôm gọn lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu , dùng đuôi bao bọc .

 

“Liêu Tranh.”

 

“Ơi?”

 

“Hôm nay chú bình thường.”

 

Tôi im lặng. Tiêu Tranh cũng truy hỏi, chỉ ôm , vuốt ve dọc theo sống lưng.

 

“Tiêu Tranh.” Tôi lí nhí.

 

“Tôi đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuu-lam-soi-dien-tra-no-bang-thit/chuong-6-ra-di.html.]

“Cậu... hối hận ?”

 

“Hối hận chuyện gì?”

 

“Hối hận... vì ở bên ...”

 

Chưa hết câu, lật đè xuống: “Liêu Tranh, ai gì với chú?”

 

Tôi lắc đầu: “Không .”

 

“Lại lừa sói .” Hắn cúi đầu, chóp mũi cọ qua gò má : “Trên chú mùi của Thiết Nha.”

 

Hỏng , phát hiện .

 

“Tôi...”

 

“Không cần nữa.” Thái độ Tiêu Tranh cực kỳ kiên định: “Bất kể gì đều là rác rưởi. Chuyện ở bên chú, bao giờ hối hận. Sau cũng .”

 

Đêm đó, còn kêu mệt đòi dừng như khi. Tiêu Tranh cũng chiều. Mỗi hỏi “Còn ?”, đều đáp “Ổn”. Hắn hỏi “Có đau ?”, “Không đau”.

 

Tôi đem tất cả những gì trao hết cho .

 

Coi như... đó là lời chào tạm biệt cuối cùng.

 

Tôi rời .

 

Trước lúc hừng đông, thu dọn xong hành lý. Chỉ vài con thỏ khô và một nắm lông của Tiêu Tranh. Đó là nắm lông lén giấu trong kỳ lông. Vốn định nếu đuổi thì giữ làm kỷ niệm. Không ngờ ngày đến sớm như .

 

Tôi Tiêu Tranh cuối, , khập khiễng biến mất trong làn sương sớm.

 

Tiêu Tranh là con sói nhất cánh đồng hoang . Anh tuấn, cường đại. Hắn sẽ một cuộc đời rạng rỡ hơn, gặp những con sói ưu tú hơn. Còn Liêu Tranh chỉ là một kẻ nhỏ bé, đáng kể trong cuộc đời dài đằng đẵng của .

 

Rời khỏi tộc đàn, mới nhận bản kém cỏi đến mức nào. Trên thế giới , ngoại trừ Tiêu Tranh, chẳng loài nào bằng lòng thu lưu .

 

Tôi kéo cái chân tàn phế tuyết suốt một ngày một đêm. Đói thì gặm vài miếng vỏ cây, khát thì ăn mấy vốc tuyết. Lạnh đến mức chịu nổi, tìm một đống tuyết tự vùi để giữ ấm. Cố gắng cầm cự qua cơn mê man, trời sáng.

 

Ánh mặt trời chiếu xuống cánh đồng tuyết sáng đến chói mắt. Vừa mệt đói, tìm một tảng đá khuất gió nghỉ. Tôi thở hổn hển, cái chân què của . Xấu xí, vẹo vọ, vô dụng. Y hệt như lúc .

 

“Hừ.” Tôi tự giễu một tiếng.

 

Liêu Tranh Liêu Tranh, mày nông nỗi ? Năm đó mày cũng là Nhị gia uy phong lẫm liệt, từng một đấu với gấu nâu trưởng thành, con thú nặng ba trăm cân mày c.ắ.n đến kêu la t.h.ả.m thiết. Cả tộc ai thấy mày mà chẳng cúi đầu gọi một tiếng “”. Còn bây giờ thì ? Ngay cả một con thỏ hoang cũng đuổi kịp. Vừa nãy ngang qua một con chuột chũi, cái thứ thấp kém đó còn dám nhe răng dọa mày. Là chuột chũi đấy.

 

Gió thổi mạnh hơn. Những bông tuyết đập mặt, vùi đầu hai chân , cuộn tròn . Lạnh quá. Đói quá. Mệt quá. Mí mắt càng lúc càng nặng.

 

Tôi đây là dấu hiệu lành. Ở cánh đồng hoang cực Bắc , những con sói ngủ bao giờ tỉnh ít. thật sự động đậy nữa. Có cử động thì ? Tiếp tục kéo cái chân phế khập khiễng tuyết? Tiếp tục gặm vỏ cây, ăn tuyết để sống như một trò ? Thôi . Cứ thế .

 

Tôi nhắm mắt . Trong đầu hiện lên những hình ảnh hỗn loạn. Có lúc còn nhỏ những con sói già trong tộc đuổi c.ắ.n đến t.h.ả.m hại. Có lúc trưởng thành, đầu tiên một săn con mồi lớn, đầy kiêu hãnh. Có lúc lão Lang Vương vỗ vai, “thằng nhóc khá lắm”. Và còn ... Tiêu Tranh.

Loading...