Giang Vu Tẫn đóng cửa văn phòng nữa.
Hắn tìm một chỗ trong phòng làm việc sắp xếp đôi chút, kéo tấm rèm sàn nhà lên, quanh một lượt.
Trần Cảnh và tiểu béo cùng qua một cầu thang dài, cuối cùng cũng đến nơi, tầm bỗng nhiên rộng mở.
Chỗ giống như một thành phố ngầm, khắp nơi là ánh đèn và hành lang, vài cây cầu bằng kim loại bắc qua dài, nối liền hai tòa nhà lớn dựng sát vách núi. Trên cầu thỉnh thoảng qua .
Mỗi lối đều cầm s.ú.n.g canh gác, lặng lẽ đề phòng.
Hai mặc đồng phục đặc biệt qua vài cầu thang, lên tiếng cũng quanh quá rõ ràng, chỉ quan sát xung quanh một cách cẩn trọng.
Khi họ đang lặng lẽ bước , bỗng tiếng bước chân vang lên phía .
Một ngang qua họ, cũng mặc đồng phục đỏ sậm, trông vẻ là công nhân lâu năm ở đây, bước khá ung dung. Người đó nhanh chóng hết cây cầu kim loại và khuất bóng.
Qua cầu, Giang Vu Tẫn ngẩng đầu tòa nhà dựng sát vách núi mặt.
Cũng là trụ sở chi bộ, nhưng nơi trông bề thế hơn nhiều so với chi bộ ở thành phố A, lớn hơn nhiều và cảm giác đúng kiểu căn cứ thật sự. Điều duy nhất giống giữa hai nơi là đều lên cầu thang dài để .
Người canh gác tòa nhà cầm súng, ánh mắt sắc lạnh, tư thế nghiêm túc. Khi ngang qua, Giang Vu Tẫn còn gật đầu chào họ, biểu thị sự tôn trọng:
“Cực khổ .”
Người gác ngạc nhiên vì bất ngờ chào hỏi, nhưng trong lòng thấy ấm áp, gật đầu đáp :
“Không gì .”
Cuu
Giang Vu Tẫn cứ thế bước tòa nhà.
So với lớp canh gác bên ngoài, bên trong tòa nhà rõ ràng ít hơn, cả những mặc trang phục khác . Có mặc đồ bảo hộ màu trắng đang bước thang máy, chuẩn leo cầu thang.
Giang Vu Tẫn cũng vội theo mặc đồ trắng thang máy.
Người bấm một tầng, Giang Vu Tẫn suy nghĩ giây lát bấm luôn tầng cao nhất.
Lãnh đạo thường thích ở tầng cao, nên lẽ chi bộ trưởng cũng ở đó.
Người mặc đồ trắng liếc một cái , đến tầng của thì bước khỏi thang máy.
Khi thang máy đến tầng cao nhất, cửa mở , lập tức một nhóm cầm s.ú.n.g chĩa thẳng về phía Giang Vu Tẫn.
Người đầu lạnh lùng hỏi: “Trừ chi bộ trưởng, ai phép dùng thang máy trực tiếp lên đây. Cậu là ai? Tại lên đây?”
Bị chĩa s.ú.n.g bất ngờ, Giang Vu Tẫn vẫn hề hoảng sợ, ngược còn bình tĩnh, giọng gấp gáp: “Tôi việc gấp cần báo với chi bộ trưởng, chậm trễ một chút là kịp!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuong-gia-top-1-tro-choi-vo-han-tro-ve-hien-thuc/chuong-77.html.]
Hắn , trông nghiêm túc, thành khẩn và tự nhiên khiến khó nghi ngờ.
Người cầm s.ú.n.g bất ngờ, kịp phản ứng, chỉ sâu trong hành lang. Đến khi ngăn thì Giang Vu Tẫn gõ cửa phòng làm việc, căn phòng duy nhất ở hành lang.
Rất nhanh, từ bên trong vang lên một giọng cho phép .
Không nghi ngờ gì, đó là giọng của chi bộ trưởng. Mọi ngoài hành lang vài giây đành trở về vị trí.
Giang Vu Tẫn chỉ là từ tổng cục đến và dễ dàng phòng.
Có lẽ do xây trong lòng đất nên phòng làm việc sáng, khí khô ráo, máy điều hòa nhiệt độ hoạt động. So với bên ngoài thì thoải mái hơn nhiều.
Ngồi bàn làm việc là một đàn ông trung niên. Ông mặc đồng phục mà mặc sơ mi trắng với quần tây đen kiểu công chức, nhưng hình thì phát tướng, bụng dây nịt bó căng phồng , tóc cũng bắt đầu bạc.
Chính là từng “gặp” .
Giang Vu Tẫn ông mà chút ấn tượng nào cả.
Trước khi kịp gì, đàn ông bàn làm việc bình thản ngẩng đầu lên, : “Tổng cục phái tới là vì chuyện 001 đúng ?”
Giang Vu Tẫn khách sáo, kéo ghế xuống, còn thoải mái hơn cả chi bộ trưởng, chỉ gật đầu một cái.
Chi bộ trưởng nheo mắt : “Chỉ phái một tới, tổng cục rõ ràng là tin . Trước khi thấy sự chân thành từ họ, sẽ gì hết.”
Giang Vu Tẫn :“Vậy thì phiền thật .”
Hắn một cách lười biếng, giọng nhẹ tênh như quan tâm, chỉ âm thanh thôi cũng khiến tức điên.
Đột nhiên, nét mặt chi bộ trưởng biến đổi, ông nhảy bật khỏi bàn, lao đến, vung tay định đ.á.n.h đầu Giang Vu Tẫn.
Giang Vu Tẫn dậy ngay, tiện chân đá ghế về phía . Chi bộ trưởng chụp lấy cái ghế, nhưng chỉ chạm bóp nát nó.
Người nhanh!
Không đụng đầu như dự tính, chi bộ trưởng sửng sốt, mặt đầy kinh ngạc. Rồi ông như hiểu điều gì đó, : “Cậu của tổng cục!”
Trước đó ông điều tra rõ: tổng cục phái đến chỉ là một kẻ làm việc chăm chỉ, năng lực đặc biệt, thể tránh đòn tấn công của ông .
Người rõ ràng bình thường.
Giang Vu Tẫn đáp, nhẹ nhàng tránh thêm một đòn nữa, nhân lúc đối phương chụp tường liền nhanh chóng khống chế tay ông , nhẹ giọng trách móc: “Giữ giọng nhỏ thôi, đừng để ngoài thấy.”
Chi bộ thành phố A cũng chỉ là chuyện ngoài ý , cũng . Giang Vu Tẫn chỉ tìm một , định “xử” cả chi bộ.
Mỗi đòn tấn công đều tránh dễ dàng, thậm chí còn khống chế . Cuối cùng, giọng điệu như trách trẻ con của Giang Vu Tẫn, chi bộ trưởng vốn đang giận dữ cũng tức đến phát nổ.