Giang Vu Tẫn cố gắng hồi tưởng ký ức, : “Tôi nhớ rõ bên tường rào một cái cây, thích hợp để trèo qua. Sau nhà trường phát hiện nên chặt .”
Không cây, những khác đều thể trèo qua, chỉ Giang Vu Tẫn là trèo , vì thế nơi đó trở thành "thánh địa" trèo tường của .
Nhìn qua là thể thấy một cuộc sống học sinh cấp ba như thế nào.
Không nên thái độ một năng lực như , học sinh cấp ba thật sự lựa chọn im lặng.
Giang Vu Tẫn trách : "Cậu lạnh lùng thật đấy.”
Sự trách móc chỉ là tạm thời, còn điều vĩnh hằng và đổi chính là bữa tối thơm ngon.
Trần Cảnh và bạn bè hẹn làm bài tập. Chương trình TV gì bất ngờ vẫn tiếp tục chiếu. Giang Vu Tẫn ăn uống xong thì ghế sofa, phẩy tay mà đầu .
Ba học sinh cấp ba hẹn gặp ở quảng trường cách trường cấp 3 6 xa.
Trường cấp 3 6 và trường cấp 3 1 coi là hai trường cấp 3 hàng đầu của thành phố. Xét về lịch sử, trường cấp 3 6 rõ ràng lịch sử lâu đời hơn, ngay cả cánh cổng lớn cũng toát lên vẻ cổ kính.
Trong phòng bảo vệ đèn sáng, rõ ràng là bảo vệ vẫn còn ở đó.
Trước khi đến, họ điều tra rằng buổi tối trong trường ai, chỉ bảo vệ trực. Giáo viên, nhà và các công nhân khác đều ở trong khu dân cư gần quảng trường, cách trường học gần nhưng ở trong trường.
Tường rào của mỗi trường đều những chỗ dễ vượt qua. Không làm kinh động bảo vệ, họ vượt qua một bên tường rào của trường và nhẹ nhàng tiếp đất.
Hôm nay thời tiết khá , ánh trăng sáng rõ, cần bật đèn pin cũng thể rõ thứ xung quanh. Ngay tại chỗ họ tiếp đất, bên cạnh một gốc cây chặt ngang bằng phẳng.
Trông vẻ chặt từ lâu. Có lẽ vì những trèo tường dẫm lên nhiều , nó gần như lún sâu xuống đất.
Từ chỗ trèo , đối diện là nhà ăn. Nhà ăn lớn, tổng cộng ba tầng, ánh trăng chiếu vẫn thể thấy bàn ghế xếp ngay ngắn bên trong.
Tạm thời nhà ăn, họ theo kế hoạch ban đầu, dựa bản đồ tìm , về phía khu dạy học nơi xảy chuyện.
Sau sự việc , phụ trách khu dạy học khóa cửa cẩn thận. Họ thể bằng cửa chính, vì thế vòng quanh khu dạy học một vòng.
Khu dạy học hình dạng tứ giác, bao quanh một sân. Các tòa nhà nối với bằng hành lang. Cửa sổ của các phòng học đều lắp song sắt chống trộm.
Hành lang tầng một bốn ban công, cả bốn ban công đều khóa. Một ban công ở tầng hai một khe hở, vẻ là đang mở.
Muốn khu dạy học chỉ thể lên từ phía .
Tầng hai quá cao, gây khó khăn gì cho họ. Trương Hân mặc một bộ đồ thể thao gọn nhẹ, là đầu tiên trèo lên. Lên đến nơi, cô bắt đầu kiểm tra tình hình.
Trần Cảnh là cuối cùng trèo lên.
Ngày thường học sinh, khu dạy học bao giờ yên tĩnh. Bây giờ đột nhiên tĩnh lặng, ánh trăng mờ nhạt chiếu hành lang, tạo một mảng bóng đen. Vào lúc , ngay cả những khung cảnh bình thường cũng trở nên kỳ quái.
Không vội lên các tầng , ba họ đầu tiên xuống tầng một, mở các cánh cửa kính ở ban công tầng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuong-gia-top-1-tro-choi-vo-han-tro-ve-hien-thuc/chuong-108.html.]
Trần Cảnh phụ trách mở cánh cửa ban công xa nhất. Trương Hân và Tiểu Béo ở gần , khi mở cửa sổ thì vòng quanh gần nửa tầng một.
Mới khai giảng, bảng thông báo tầng một dán ít văn bản mới. Những văn bản cũ xé xuống, để những dấu vết chồng chất của những vết xé.
Đối diện bảng thông báo là một bức tường lớn, tường dán hơn nửa các bức ảnh. Đó là ảnh của các sinh viên nghiệp xuất sắc khóa . Trương Hân xem từng bức một, đó Tiểu Béo cũng tiến gần.
Có thể thấy bức tường lịch sử từ lâu. Những bức ảnh ở cùng ố vàng và phai màu, gần như trở thành ảnh đen trắng. Phía là những bức ảnh đầy màu sắc, càng lên càng rõ.
Khi Trần Cảnh tới, ánh mắt Tiểu Béo dừng ở một bức ảnh ở giữa.
Cuu
Bức ảnh đúng vị trí mà ánh sáng bên ngoài thể chiếu tới cuối cùng. Người trong ảnh nhạt. Bức ảnh phai màu, nhưng một thời gian dài, đến bây giờ vẫn thể khiến kinh ngạc từ cái đầu tiên.
Tiểu Béo vuốt cằm, hiểu cảm thấy quen mắt.
Tiểu Béo thấy quen mắt, Trương Hân cũng . Cảm giác gương mặt quen thuộc một cách khó tả, nhưng nhất thời nhớ gặp ở .
Ba bên tường ảnh suy nghĩ. Trương Hân đột nhiên nhận , đưa tay che lên bức ảnh.
Kéo đôi mắt xuống một chút, tóc dài thêm một chút, thêm một chút nữa.
Tiểu Béo reo lên: “Á!”
Lúc , họ cuối cùng cũng vì thấy quen mắt.
Rốt cuộc đây họ vẫn thường xuyên thấy, còn Trần Cảnh thì gần như ngày nào cũng thể thấy.
“...”
Hơi nghĩ đến dáng vẻ đối phương ghế sofa xem TV, mấy trẻ tuổi đột nhiên cảm giác tang thương của cuộc đời.
Tiểu Béo : “Đây là biểu hiện của ảo giác, chúng chắc chắn tiến ảo cảnh .”
Lục Giác sẽ cấu tạo ảo cảnh dựa nhận thức của mỗi . Ảo cảnh sẽ tự động xuất hiện các đồ vật trong phạm vi nhận thức của bên trong. Cái hẳn cũng coi là một sự vật trong nhận thức của họ.
Tiểu Béo đưa tay chạm bức ảnh: “Cũng khá là chân thật đấy chứ.”
Có thể thấy đang cố gắng tự lừa dối bản . Trương Hân vỗ vai , : “Đi thôi, lên .”
Các tầng của khu dạy học đều là phòng học và văn phòng. Mỗi trường cấp 3 đều gần như , bàn trong phòng học đều chất đầy sách cao hơn đầu, bàn còn bày đủ loại ly nước.
Các phòng học đều khóa, . Văn phòng cũng . Họ đến cuối hành lang, đầu thì thấy nhà vệ sinh.
Trên bồn rửa tay của nhà vệ sinh một chiếc gương. Khác với những bức tường xung quanh bắt đầu tối mờ, chiếc gương sạch sẽ và sáng, rõ ràng là lâu.
Đây hẳn là nơi cô gái ở trường cấp 3 6 đập vỡ gương. Chiếc gương vỡ , thứ vẻ như bình thường.
Họ cùng nhà vệ sinh. Vì chuyện của cô gái ở trường cấp 3 6 đó, họ đặc biệt chú ý đến hình ảnh hành lang phản chiếu trong một góc gương.
Hành lang trông bình thường, chỗ nào nên tối thì tối, khác gì so với thực tế. Tiểu Béo dời mắt, đầu cùng Trần Cảnh bên trong nhà vệ sinh, hỏi: “Có cần bên trong xem ?”