CƯỠNG CHẾ CHIẾM HỮU - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:56:53
Lượt xem: 278

1.

"Nghe vẫn tìm thấy thằng bé nhà họ Hoắc nhỉ?" Trên bàn cơm, bà Lê xinh nhã nhặn lộ vẻ lo lắng.

"Hừ, tai họa thì sống ngàn năm mà, cứ yên tâm , Hoắc Dã c.h.ế.t !" Người lên tiếng là Ôn Du Bạch, cũng là từng thế sống trong ngôi nhà mười mấy năm trời.

"Cái thằng bé , gì thế hả!" Bà Lê nhíu mày lườm Ôn Du Bạch một cái.

sang , giọng trở nên dịu dàng: "Ninh Ninh, con ở một chú ý an , chuyện gì nhất định gọi điện cho ."

Tôi bưng bát cơm, lặng lẽ gật đầu. Dù đón về hơn ba năm , nhưng vẫn thấy khó mà hòa nhập gia đình ấm áp . Tôi họ thiết với , nhưng mỗi khi thấy ánh mắt cẩn trọng xen lẫn sự bù đắp của họ, chỉ thấy áp lực đè nặng. Thế nên, về nhà đầy một năm, đề nghị dọn ngoài ở riêng.

Họ ngăn cản, chỉ là mỗi tuần đều gọi về ăn một bữa cơm.

Ăn cơm xong, trò chuyện với bà Lê một lát.

Trời mùa mưa lúc nào cũng u ám, chỉ là ngờ hôm nay còn vang lên cả sấm mùa Xuân. Nhìn những tia chớp như x.é to.ạc bầu trời, dậy xin phép về.

Bà Lê bước tới hai bước: "Để đưa con về nhé?"

"Dạ thôi, con bắt taxi về là ." Tôi theo bản năng lên tiếng từ chối.

Giây tiếp theo, Ôn Du Bạch vốn đang sofa nghịch điện thoại bỗng phắt dậy, "Để đưa về, sẵn tiện đón Cả tan làm luôn."

Bà Lê thấy chúng hòa thuận thì vui vẻ: "Tốt, quá! Vậy Ngư Ngư đưa Ninh Ninh về nhé."

Nói đoạn, bà Lê định đưa tay xoa mặt , nhưng cuối cùng khựng , chỉ khẽ chạm nhẹ: "Dạo mưa suốt, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."

2.

Vì trời mưa nên Ôn Du Bạch lái chiếc Range Rover khỏi hầm. Tôi chiếc xe thêm vài cái, Ôn Du Bạch liền mở miệng: "Thích ? Lát nữa đỗ luôn hầm nhà nhé."

Ôn Du Bạch chuyện thẳng như ruột ngựa, đôi khi chẳng đáp thế nào.

Tôi lập tức lắc đầu: "Không cần , bằng lái."

"Thì thi một cái, hoặc sắp xếp tài xế cho ."

"Cảm ơn, ít khi ngoài nên cũng dùng tới."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuong-che-chiem-huu/chuong-1.html.]

Thấy dứt khoát từ chối mấy , Ôn Du Bạch thêm nữa.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Xe chạy băng băng đường, cuối cùng dừng ở bãi đỗ xe ngầm của một siêu thị cạnh khu biệt thự ở.

"Tuần định nấu món gì?"

Tôi thói quen chợ một cho cả tuần, như sẽ ngoài thường xuyên. Ôn Du Bạch cũng thói quen của , thành thục xuống xe bước siêu thị, một tay đút túi quần, một tay đẩy xe hàng.

Tôi đối chiếu với thực đơn từ tối hôm , quanh siêu thị hai vòng, mua đầy một xe thức ăn và ít sữa tươi. Ôn Du Bạch đẩy xe, trông vẻ đắc chí, "Tối nay đón Cả qua nhé?"

Tôi khó hiểu: "Đón Cả qua làm gì?"

Ôn Du Bạch như thể đó là chuyện đương nhiên: "Đừng ngại, mua nhiều đồ thế là để gọi với Cả qua ăn ?"

......

Lúc mới dọn , nhà họ Ôn lo ở một nên cứ khăng khăng bảo Ôn Du Bạch và Cả thỉnh thoảng qua bầu bạn với . Tôi cũng sẽ chợ nấu cơm, giữ họ ăn một bữa.

hôm nay, đống nguyên liệu dồi dào trong xe đẩy, liếc sang Ôn Du Bạch đang hớn hở, cuối cùng nhỏ giọng một câu: "Dạo sức ăn của lớn."

Ôn Du Bạch: "......?"

Khóe môi mới cong lên của lập tức xị xuống.

3.

Về đến biệt thự, Ôn Du Bạch giúp xách đồ nhà, rửa tay xong tự tiện lấy một chai sữa trong tủ lạnh uống. Cuối cùng, thấy thật sự ý định giữ , cầm chìa khóa xe hầm hầm rời . Nếu là ngày thường xảy hiểu lầm thế , sẽ cho một lối thoát, dù cũng chỉ là thêm một bữa cơm. bây giờ......

Tôi xếp thực đơn tủ lạnh, lấy nồi sữa nhỏ hâm nóng một ly. Sau khi xác nhận cửa chính biệt thự khóa trái từ bên trong, bưng ly sữa mở lối tầng hầm.

Bên sáng trưng. Tôi men theo bậc thang xuống, mới vài bước thấy tiếng xích sắt vang lên.

"Loảng xoảng, loảng xoảng."

Tôi kìm mà bước nhanh hơn. Đợi đến khi chạm chân xuống bậc thang cuối cùng, còn kịp ngẩng đầu, một giọng trầm thấp vang lên: "Về cũng sớm đấy."

Tầng hầm lớn, chỉ đặt đơn giản một chiếc giường lớn, một bàn làm việc và một dụng cụ thể thao ở góc phòng. Cạnh giường trải t.h.ả.m dày, bày biện lộn xộn ít mô hình lắp ráp xe .

Nhìn đồng hồ tường, giải thích: "Bên ngoài mưa lớn quá, nên em trễ một chút."

Nói đoạn, hướng mắt về phía đàn ông giường. Anh lười biếng tựa đầu giường, khoác chiếc áo choàng ngủ bằng lụa màu xanh sẫm. Vì đang co chân nên vạt áo trượt xuống tận gốc đùi, để lộ cơ đùi săn chắc và một vết đen mờ ảo đó. Nghe giải thích, đàn ông ngẩng đầu khỏi cuốn sách. Một gương mặt trai đến mức phần ngông cuồng lộ ánh đèn trắng.

Đó chính là Hoắc Dã, mà lúc trưa bàn tán bàn ăn nhà họ Ôn.

Loading...