Cho nên, chủ nhân thích .
Câu vẫn vang vọng trong đầu Trần Kha như một lời nguyền ngọt ngào. Cậu vùi mặt sâu hơn n.g.ự.c Lâm Phong, nước mắt từ từ chảy xuống, thấm ướt áo sơ mi trắng của . Không đau, sợ, chỉ là… quá nhiều cảm xúc dồn nén bấy lâu đột nhiên vỡ òa.
"Sao thế, làm đau ? Đừng ." Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ lưng , giọng khàn khàn vì lo lắng. Bàn tay xoa nhẹ gáy – nơi từng c.ắ.n đến rớm m.á.u đêm qua – giờ chỉ còn sự dịu dàng kỳ lạ.
Mối quan hệ giữa và chủ nhân biến thành yêu, sự mật trở nên hết sức bình thường. Sáng thức dậy, hôn lên khóe mắt khi kịp mở mắt. Trưa, kéo lên đùi khi ăn cơm, đút từng muỗng cháo yến. Tối, ôm ngủ, pheromone lạnh lẽo bao trùm lấy pheromone Alpha thật sự của – mùi khói t.h.u.ố.c và mồ hôi – như hòa quyện thành một.
Chủ nhân sẽ tự hại bản nữa, bởi vì sợ . Hắn chỉ ôn nhu ôm , hôn lên khóe mắt , thì thầm: “Đừng , Kha Kha. Tôi ở đây.”
Hôm nay, đạp xe thị trấn mua rau củ như ngày. Biệt thự cách thị trấn xa, đường đất đỏ bụi mù, nhưng thích cảm giác gió thổi qua mặt, tạm rời khỏi vòng tay siết chặt của Lâm Phong.
Tại quầy hàng rong quen thuộc, bất ngờ gặp một quen.
Ông lão hầu đây – ông quản gia già “nghỉ hưu” ngay ngày đến. Giờ ông mở một tiệm tạp hóa nhỏ xíu ở góc phố, bàn gỗ cũ kỹ, kệ hàng đầy bim bim và nước ngọt. Nhìn thấy , ông lão chút nghi hoặc, mắt nheo cặp kính lão.
"Cậu vẫn chứ?" Ông lão hỏi, giọng khàn vì hút t.h.u.ố.c lá rẻ tiền.
Không đợi trả lời, ông lão tự tiếp: "Đáng tiếc, thấy chủ nhân vẫn thích . Đây là đầu tiên thích đồ ăn do một làm đến . Phở bò Kobe của , ăn sạch tô, còn khen ngon. Tôi làm bao năm, từng thấy khen ai."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ông lão kéo xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ trong tiệm, đẩy cho ly đá. Cậu cầm ly, tay run – vì lạnh, mà vì ký ức ùa về.
" cũng trách ," ông lão thở dài, "dù tính tình chủ nhân quả thật đáng sợ. Cậu đừng sợ , cũng là một đáng thương."
Ông lão nhớ , mắt xa xăm: "Tôi ở đây lâu, từ khi còn nhỏ. Với phận của cha lúc bấy giờ – gia tộc Lâm thị, giàu bậc nhất Sài Gòn – họ thể chấp nhận một đứa trẻ bình thường, liền ném cho một hầu nuôi dưỡng."
"Người hầu tâm địa hiểm độc, ngược đãi đứa trẻ là chuyện hết sức bình thường. Đánh đập, nhốt trong phòng tối, bỏ đói – tận mắt thấy chủ nhân lúc năm tuổi, đầy vết roi, thành tiếng. Cha chủ nhân đối với chuyện mở một mắt nhắm một mắt, họ sinh thêm một đứa trẻ khỏe mạnh – em trai chủ nhân – càng coi tiểu chủ nhân như rác rưởi mà vứt bỏ."
"Sau , chủ nhân lớn lên, dùng cách gì đuổi hầu độc ác . Có tin đồn thuê sát thủ, tin đồn tự tay c.ắ.t c.ổ bà – rõ. Hắn đổi một hầu mới. hầu mới làm bao lâu liền tự chạy trốn, đó những hầu khác cũng , làm bao lâu liền sẽ rời . Dần dần liền lời đồn, chủ nhân vì chuyện hồi nhỏ nên sẽ ngược đãi hầu. vì chủ nhân trả thù lao cao – gấp ba thị trường – cho nên vẫn nhiều đến chỗ làm việc."
"Ôi chao, mấy chuyện làm gì." Ông lão khổ, gõ tẩu t.h.u.ố.c xuống bàn. "Cậu ở chỗ chủ nhân cũng ở một thời gian, hẳn là chủ nhân loại sẽ ngược đãi hầu."
"Hắn chỉ tổn thương chính mà thôi." Giọng chút khàn khàn , mắt xuống ly đá tan chảy.
Ông lão sững sờ, vỗ vỗ vai : "Chính là càng nhiều đều cho rằng là quái vật, cảm thấy một ngày nào đó sẽ dùng con d.a.o cắt rách da thịt đ.â.m cơ thể . Lúc ... cũng nghĩ như ."
"Cho nên lúc ngài chạy thoát." Cậu hỏi, giọng nhẹ.
" , nhưng hiện tại hối hận." Ông lão bẻ ngón tay, khớp xương kêu “rắc rắc”. "Tôi hy vọng thể trở về. Tôi cảm thấy, sẽ chấp nhận chủ nhân. Cậu khác với những khác – sợ , còn ngăn tự hại. Cậu là đầu tiên khiến … thật sự."
Cậu trả lời, chỉ cúi đầu uống ngụm đá cuối cùng.
"Các đang cái gì?" Giọng lạnh băng của Lâm Phong vang lên từ cửa tiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuong-a-gia-o/chuong-8-phu-nhan-cua-ke-tam-than.html.]
Cậu và ông lão đồng thời dậy về phía cửa. Lâm Phong đó, áo khoác đen dài tung bay trong gió, mái tóc đen xõa vai, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên sát khí.
Ông lão lắp bắp kêu một tiếng "Chủ nhân."
Lâm Phong để ý đến ông, thẳng đến bên cạnh , vòng tay ôm eo possessively, với ông lão: "Đang chuyện gì với phu nhân của đấy?"
Ông lão hoảng sợ, mở to hai mắt , Lâm Phong, miệng há hốc.
Cậu xem xem vỗ vỗ lưng chủ nhân, với : "Em mệt , về nhà thôi, chủ nhân." Giọng ngọt ngào, kỹ năng Omega giả vẫn còn nguyên.
Lâm Phong mắt , cũng đang cái gì – lẽ là nước mắt cố giấu, lẽ là nụ cố nở. Một lúc lâu mới trả lời: "Được."
Cậu bảo chủ nhân chờ ngoài cửa hàng, cáo biệt ông lão: "Tôi sẽ luôn ở bên cạnh chủ nhân và yêu thương . Ông đừng lo."
Ông lão gật đầu, mắt đỏ hoe: "Tốt… quá…"
Trên đường về nhà, và chủ nhân đan mười ngón tay . Cậu khập khiễng vì mắt cá chân còn đau, Lâm Phong chậm , tay siết c.h.ặ.t t.a.y .
"Em thích chủ nhân." Cậu đột nhiên , giọng nhỏ nhưng chắc chắn. "Rất thích, thích cả đời."
Lâm Phong dừng bước, sang . Ánh nắng chiều tà chiếu lên khuôn mặt , làm đôi mắt đen láy lóe lên tia ấm áp hiếm hoi.
"Tôi cũng ." Hắn thì thầm, cúi xuống hôn lên trán . "Phu nhân của ."
Cậu đỏ mặt, nhưng đẩy .
Về đến biệt thự, Lâm Phong bế nhà – bế ngang, như ngày đầu nhảy tường trốn . Cậu khẽ, vòng tay ôm cổ .
"Chủ nhân, em đói."
"Ăn gì?"
"Phở bò Kobe. Em nấu."
Lâm Phong đặt xuống bếp, tựa cửa thái thịt, nấu nước dùng. Mùi thơm lan tỏa, tiến gần, ôm từ phía .
"Phu nhân nấu ăn ngon nhất."
Cậu , đầu hôn nhẹ lên má .
Ngoài , Sài Gòn vẫn ồn ào, Tư Kẹo vẫn run rẩy, ông lão vẫn bán tạp hóa. trong biệt thự, Alpha phố chợ và Alpha tâm thần tìm thấy – còn d.a.o cắt, còn chạy trốn, chỉ còn tình yêu kỳ lạ nhưng chân thật.
Cậu là 'phu nhân' của kẻ tâm thần. Và tự nguyện.