Sáng hôm , năm giờ đúng, đồng hồ báo thức reng inh ỏi. Trần Kha bật dậy như cái lò xo, mắt còn cay xè vì thiếu ngủ. Bộ áo khoác đen dài thườn thượt quét đất, xắn tay áo lên tận khuỷu mới cầm nổi cái muôi. Bếp núc vẫn còn mùi phở đêm qua, ông quản gia già biến mất tăm, chỉ để tờ giấy dán tủ lạnh: “Cháo yến, đường, hạt sen. Thiếu gia đau đầu, đừng để muối rơi.”
Cậu c.h.ử.i thầm một câu, nhưng vẫn làm theo. Nồi cháo sôi lăn tăn, mùi yến sào thoang thoảng lẫn với pheromone Omega giả tạo xịt đầy – loại hoa dành dành rẻ tiền mua ở chợ Tân Định. Cậu cao 1m83, giữa bếp như cái cột nhà, muôi gỗ lọt thỏm trong bàn tay chai sạn từng cầm d.a.o chặt tủ kính tiệm vàng. Làm Omega khó thật, nhưng làm hầu của thiếu gia còn khó gấp bội.
Cậu bưng khay lên tầng hai, gõ cửa ba tiếng nhẹ nhàng như ông quản gia dặn. Không tiếng trả lời. Cậu đẩy cửa hé, mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc mũi. Thiếu gia giường lớn, tóc đen xõa tung, da trắng bệch như tờ giấy. Ống truyền vẫn cắm tay, mắt nhắm nghiền, nhưng lông mày chau như đang đau. Cậu đặt khay xuống bàn, cúi đầu thật thấp: “Dạ… cháo yến của thiếu gia.”
Một lúc , thiếu gia mở mắt. Đôi mắt đen láy, sâu hun hút, nhưng vô hồn như hai cái giếng cạn. Cậu chống tay dậy, giọng khàn khàn: “Cậu… cao thật.” Nghe như nhận xét, như trách móc.
“Dạ, cháu ăn nhiều nên cao ạ.” Cậu đáp bừa, giọng cố làm ngọt. Thiếu gia , chỉ cầm thìa, múc một muỗng cháo, thổi nguội, ăn chậm rãi. Cậu cạnh, tay chân thừa thãi, mắt liếc quanh phòng. Phòng rộng, nhưng lạnh lẽo. Không ảnh gia đình, đồ trang trí, chỉ một giá sách đầy sách y học và vài lọ t.h.u.ố.c an thần. Trên bàn đầu giường, một con d.a.o nhỏ lưỡi mỏng chỏng chơ, lưỡi d.a.o dính vệt m.á.u khô.
Tim hẫng một nhịp. Dao nhỏ? Máu khô? Cậu nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh: “Thiếu gia ăn xong cháu dọn nhé?”
“Ừ.” Thiếu gia đặt thìa xuống, ăn hết nửa chén. Cậu , ánh mắt đầu chút sóng: “Cậu… sợ ?”
“Sợ gì ạ?” Cậu giả ngốc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Dao.” Thiếu gia chỉ tay về con dao. Giọng nhẹ, nhưng lạnh buốt: “Tôi cắt tay. Để đỡ đau đầu.”
Cậu suýt phun cơm. Đỡ đau đầu bằng cắt tay? Đây thiếu gia bệnh tật, đây là thiếu gia tâm thần! là hầu, là Omega giả, diễn: “Dạ… cháu sợ lắm. nếu thiếu gia đau, cháu xoa bóp ạ? Ông quản gia dạy .”
Thiếu gia lâu, gật đầu. Cậu tiến gần, pheromone giả tạo lan tỏa, tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương. Da thiếu gia mát lạnh, tóc mềm như tơ. Cậu xoa nhẹ, nhưng trong đầu tính toán: *Con d.a.o giấu ngay, thì hôm nào nó c.ắ.t c.ổ mất.*
Buổi trưa, nấu cơm gà hấp lá chanh đúng giờ. Thiếu gia ăn ít, nhưng khen một câu: “Ngon.” Cậu suýt rơi khay vì bất ngờ. Chiều đến, dọn dẹp phòng, lén giấu con d.a.o nhỏ ngăn kéo, khóa bằng ổ khóa mini mua ở chợ. Tối eight giờ, súp bí đỏ nóng hổi. Thiếu gia ăn xong, đột nhiên hỏi: “Cậu tên gì?”
“Dạ… Trần Kha.” Cậu đáp, giật – suýt quên vai Omega. “À , cháu tên… Kha Kha ạ.” Nghe ngu chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuong-a-gia-o/chuong-2-dung-do-alpha-tam-than.html.]
Thiếu gia nhếch môi, đầu thấy nụ – méo mó, nhưng là : “Kha Kha. Nghe như mèo kêu.”
Từ đó, cuộc sống rơi vòng xoáy kỳ quặc. Thiếu gia – tên thật là Lâm Phong, lén từ y tá – là Alpha thuần chủng, nhưng bệnh nặng, pheromone nhạy cảm, sống trong biệt thự kín cổng cao tường, tránh Alpha khác. Cậu là hầu duy nhất, kiêm đầu bếp, kiêm “ xoa đầu”. Lâm Phong sở thích bệnh hoạn: tự cắt tay. Không tự tử, mà như nghiện. Mỗi đau đầu, tìm dao, cắt một đường浅 cổ tay, m.á.u chảy, ngắm, mắt sáng rỡ như trẻ con kẹo.
Cậu chịu nổi. Không vì m.á.u – từng thấy m.á.u nhiều hơn thế khi đập tiệm vàng – mà vì lương tâm. Một Alpha trai, giàu , tự hại như thế? Không ! Thế là bắt đầu kế hoạch “ngăn Alpha tự hại” – kiểu Omega giả nhưng lương thiện thật.
**Ngày đầu tiên:** Lâm Phong ở phòng khách, rút d.a.o nhỏ , lưỡi d.a.o lóe sáng. Cậu đang lau bàn, thấy thế, vội cầm chậu hoa lan kệ, vờ trượt chân. “Ầm!” Chậu hoa rơi đúng chân Lâm Phong, đất đen vấy bẩn giày da Ý bóng loáng. Lâm Phong mặt tối sầm, pheromone bùng nổ – lạnh buốt như băng, áp lực khiến suýt quỳ. : Lâm Phong ám ảnh sạch sẽ. Quả nhiên, quên cắt tay, lao lau giày, c.h.ử.i rủa suốt buổi.
Cậu chạy thoát, trốn vườn. Tối đó, Lâm Phong gầm lên: “Nhốt nó phòng tối ba ngày!” Cậu mặt vô biểu tình, tự giác xuống tầng hầm. Phòng tối ẩm mốc, tối om. Cậu dựa tường, nhai bánh quy giấu trong túi. Bảy tiếng , cửa mở. Lâm Phong mặt đen sì: “Nấu cơm!” Cậu nấu phở bò, thêm rau thơm như dặn. Lâm Phong ăn sạch.
**Ngày thứ hai:** Lâm Phong rút dao, ở thư phòng. Cậu chuẩn : con chuột trắng bắt ở vườn đêm qua. Thả phòng qua khe cửa. Chuột lao vút, Lâm Phong hét lên – Alpha mạnh mẽ mà hét như gái – d.a.o rơi, đuổi chuột loạn xạ. Cậu ngoài thầm. Kết quả: trói, treo lên cây. Đêm lạnh, sâu bọ bò, nhưng sợ. Hai tiếng , Lâm Phong tháo dây, ném phòng, lẩm bẩm: “Đồ kỳ quặc.”
**Ngày thứ ba:** Cậu làm đổ cà phê lên tài liệu quan trọng. Lâm Phong đuổi đ.á.n.h quanh nhà, pheromone giận dữ ngập phòng. cắt tay nữa.
Ba ngày trôi qua, mệt mỏi nhưng hài lòng. Vết cắt cũ tay Lâm Phong bắt đầu lành, dù cáu kỉnh, ít hơn.
Hôm nay, thức dậy sớm, nấu cháo yến. Lên phòng, Lâm Phong sẵn ghế bành, tay trói chặt tay vịn bằng dây thừng – chính tự trói ! Lâm Phong , mắt bất đắc dĩ: “Trên đời Omega như ? Sức mạnh như Beta, gan như Alpha, ngăn tự hại.”
Cậu chớp mắt vô tội: “Dạ… tại cháu thương thiếu gia.”
Lâm Phong thở dài, rút d.a.o nhỏ từ túi áo ( một con khác!), dán má : “Còn làm loạn, lột da .”
Cậu hít hít mũi, mặt nhăn nhó, nặn nước mắt: “Đừng lột da… em sợ lắm, chủ nhân…” Giọng khàn khàn, pheromone giả ngọt ngào bùng nổ.
Lâm Phong: “…” Dao rơi đ.á.n.h keng. Mặt đỏ bừng. Cậu , lẩm bẩm: “Đồ ngốc…” lao lên lầu, đóng sầm cửa.
Cậu đó, thầm. Alpha tâm thần gặp Omega giả – cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Ngoài , Tư Kẹo vẫn lùng sục, nhưng trong , “chủ nhân” mới. Và đầu tiên, thấy… thú vị.