"Nói trọng điểm , chỉ cành cây và quả cầu đen của y là bảo vật gì." Hàn Duệ Quân Hạo đang lải nhải ngừng mà , mười lượng bạc thôi, y vẫn tiếc. , những lời nhảm nhí của Quân Hạo khiến y chút bực bội.
"Trọng điểm chính là cành cây đúng là thứ thể thấy ở bất cứ ven đường, bình thường thể bình thường hơn. quả cầu đen chắc chắn tầm thường, cảm thấy bên trong nó ẩn chứa bí mật. Quả cầu thể hấp thụ linh hồn lực của , phóng bao nhiêu nó hấp thụ bấy nhiêu, cảm giác nó giống như một cái hố đáy, khẩu vị lớn lắm." Quân Hạo nhíu mày , quả cầu đen cầm trong tay, bí mật của nó nhưng chẳng cách nào.
Nghe lời Quân Hạo, Hàn Duệ cũng nhíu mày bảo: "Có thể hấp thụ linh hồn lực, chắc chắn phàm vật."
"Phải, nhưng bảo sơn mà mở , cũng chỉ sốt ruột thôi. Thứ vô cùng cứng, dùng hết sức cũng bóp nó biến dạng , y xem vẫn hảo sứt mẻ." Quân Hạo xong liền đưa quả cầu đen cho Hàn Duệ.
Hàn Duệ đón lấy quả cầu đen, y cũng dùng hết sức bóp thử nhưng phản ứng, y mượn Quân Hạo một con d.a.o găm, dùng hết sức bình sinh cũng để vết tích gì quả cầu đen, ngược d.a.o găm còn gãy đoạn. Nhìn con d.a.o găm gãy, Hàn Duệ cũng làm công dã tràng nữa. Y cầm quả cầu đen lên quan sát kỹ lưỡng, dùng mắt thì chỉ thấy một quả cầu tròn đen thui, chẳng gì đặc sắc. tại nó hấp thụ linh hồn lực chứ? Nghĩ đến linh hồn lực, Hàn Duệ với Quân Hạo: "Quân Hạo, y dùng linh hồn lực thử nữa xem, đem bộ linh hồn lực của y rót trong quả cầu đen, cho đến khi nó hấp thụ nữa mới thôi, nghĩ lúc đó nhất định sẽ biến hóa ngoài ý của chúng ."
Quân Hạo hề nghi ngờ lời Hàn Duệ, đón lấy quả cầu đen từ tay Hàn Duệ, trực tiếp rót linh hồn lực trong. Theo lượng linh hồn lực Quân Hạo rót ngày càng nhiều, quả cầu đen cũng phát sinh biến hóa. Quả cầu đen ban đầu vốn ảm đạm chút ánh sáng, giờ đây trở nên sáng hơn nhiều. Linh hồn lực của Quân Hạo cuồn cuộn ngừng rót , quả cầu đen cũng ngày càng sáng rực. Theo sự thất thoát lượng lớn linh hồn lực, sắc mặt Quân Hạo trở nên trắng bệch ảm đạm, trán cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, nhưng Quân Hạo từ bỏ. Hắn ôm lấy quyết tâm thành công cũng thành nhân, dựa một luồng khí thế ngoan cường, đem chút tinh thần lực cuối cùng rót hết quả cầu đen. Chỉ thấy quả cầu đen tỏa sáng rực rỡ, vụt một cái chui tọt thức hải của Quân Hạo, biến mất thấy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-88-thu-hoach-3.html.]
Quả cầu đen biến mất, Quân Hạo liền từ ghế ngã nhào xuống đất, bò cũng bò nổi. Lúc Quân Hạo vô lực, tứ chi bủn rủn, mồ hôi lạnh thấm ướt cả , đầu óc đau từng cơn co thắt, đau đến mức chỉ đập đầu tường để giảm bớt cơn đau. Hắn sợ Hàn Duệ lo lắng nên dựa nghị lực ngoan cường mới ngất .
Thấy Quân Hạo ngã xuống đất, Hàn Duệ hoảng hốt, vội vàng chạy đỡ dậy, hỏi: "Quân Hạo, y ?" Quan tâm quá hóa loạn, thấy Quân Hạo ngã xuống, tâm trí Hàn Duệ rối bời.
Quân Hạo nở một nụ yếu ớt với Hàn Duệ, : "Ta , chỉ là linh hồn lực cạn kiệt thôi. Hiện giờ thế là di chứng của việc cạn kiệt linh hồn lực, ngủ một giấc là khỏe, y đừng lo."
Hàn Duệ lo lắng : "Vậy y mau ngủ , đừng nghĩ gì khác nữa, đợi tỉnh ."
Quân Hạo tuy suy yếu nhưng tinh thần hưng phấn, với Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, quả cầu đen là một cuốn đan thư, bên trong ghi chép lượng lớn đan phương, pháp quyết luyện chế, còn tâm đắc luyện đan vân vân. Tiếc là tu vi của quá thấp, chỉ thể thấy những đan d.ư.ợ.c mà Luyện Khí kỳ thể luyện chế, cuốn đan thư tên là Hắc Uẩn Đan Thư, y xem kỳ lạ , một cuốn sách chế thành hình cầu."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lúc Hàn Duệ đỡ Quân Hạo lên giường, giọng điệu yếu ớt mà vẫn lải nhải ngừng của Quân Hạo, Hàn Duệ nhíu chặt mày, vui : "Ngậm miệng, ngủ ."
Quân Hạo: "..." Hắn hiện giờ vẫn là thương binh mà, Tiểu Duệ thật chẳng dịu dàng chút nào.