Cuộc Sống Tuyệt Vời Tại Dị Thế - Chương 770: Nhậm Ý Môn Và Tụ Tiên Châu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:10:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hạo và Hàn Duệ rơi trầm tư, cuối cùng cả hai quyết định phó ước. Đã quyết định, hai cũng do dự nữa, Quân Hạo với con cơ giáp điểu : "Dẫn đường."

Lời Quân Hạo dứt, con cơ giáp điểu đang đậu cách bọn họ xa liền vỗ cánh bay . Quân Hạo và Hàn Duệ , cả hai liền bám sát theo con cơ giáp điểu.

Quân Hạo và Hàn Duệ theo con cơ giáp điểu, thuận lợi đến nơi ở của Nhậm Ý Môn. Khi Quân Hạo và Hàn Duệ thấy tòa cung điện tọa lạc giữa trung, thần sắc của cả hai càng thêm ngưng trọng. Có ai ngờ giữa trung của Thiên Trì Bí Cảnh ẩn giấu một tòa cung điện hoa lệ như chứ, nếu con cơ giáp điểu dẫn đường, bọn họ chắc chắn tìm thấy.

Quân Hạo khựng một chút, con cơ giáp điểu thuận lợi bay trong cung điện .

Quân Hạo thấy con cơ giáp điểu bay cung điện một cách dễ dàng, đôi mắt tối sầm , đó với Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, chúng cũng thôi."

Đã đến đây thì lý do gì , cho dù là hang cọp thì hôm nay cũng xông một chuyến. Hắn xem Nhậm Ý Môn thực sự là đạo lữ của Tụ Tiên Châu, giăng sẵn một cái bẫy chờ bọn họ nhảy .

Quân Hạo thu hồi tầm mắt đang đặt cung điện, : "Được." Ý nghĩ của y cũng giống Quân Hạo, đến đây thì trong.

Hàn Duệ dứt lời, Quân Hạo và Hàn Duệ hai liền tiến về phía tòa cung điện mặt. Lúc , đại môn của tòa cung điện đang mở toang, cũng phòng ngự tiên trận ngăn cản, hai thuận lợi bước đại điện.

Đại điện hoa lệ nhưng Quân Hạo quan sát nhiều, tầm mắt của tấm thủy kính ở giữa đại điện thu hút, cụ thể là những hình ảnh trong thủy kính làm cho chấn động. Lúc , Quân Hạo cũng kẻ tự xưng là Nhậm Ý Môn làm chuyện về Tụ Tiên Châu , đều là từ tấm thủy kính . Thông qua thủy kính, thể thấy ngóc ngách trong Thiên Trì Bí Cảnh.

"Ai trong hai là Nhậm Ý Môn?" Quân Hạo thu hồi tầm mắt thủy kính, về phía Nhậm Ý Môn và Ngọc Kỳ hỏi.

"Là ." Nhậm Ý Môn Quân Hạo . Dứt lời, liền chuyển tầm mắt sang Hàn Duệ, ánh mắt vô cùng nóng rực.

Nhìn thấy nam nhân khác dùng ánh mắt nóng rực Hàn Duệ, Quân Hạo vô cùng hài lòng. Hắn khẽ tiến lên một bước, chắn mặt Hàn Duệ.

Sau đó Nhậm Ý Môn, thẳng vấn đề: "Ngươi tìm chúng việc gì cần thương lượng? Bây giờ chúng tới , ngươi thể chứ."

Nghe lời Quân Hạo, Nhậm Ý Môn : "Ngươi đúng là đủ thẳng thắn đấy? Tuy nhiên, thích nhất là làm việc với những thẳng thắn."

Nhậm Ý Môn đến đây khựng một chút, đó với Quân Hạo: "Trước khi chuyện, các ngươi thể cho gặp Tiểu Châu một chút ?" Lúc , Nhậm Ý Môn sắp kìm nén tâm trạng kích động của nữa .

"Tiểu Châu?" Quân Hạo nhíu mày : "Chúng ở đây Tiểu Châu nào cả."

"Có, Tiểu Châu đang ở trong thức hải của y, thấy qua thủy kính . Tiểu Châu là đạo lữ của , tuyệt đối thể nhận lầm." Nhậm Ý Môn chỉ Hàn Duệ, giọng đầy vẻ cấp thiết.

Nghe lời Nhậm Ý Môn, Hàn Duệ : "Trong thức hải của đúng là một viên châu tử, nhưng khí linh của y vẫn đang trong trạng thái ngủ say, vì cũng những gì ngươi là thật giả."

"Tiểu Châu vẫn đang ngủ say ? Y vẫn luôn tỉnh ?" Nhậm Ý Môn lo lắng hỏi. Khí linh ngủ say là tấn cấp thì chính là thương . Mà lúc khi và Tiểu Châu buộc xa cách, Tiểu Châu trọng thương. Sau đó Tiểu Châu rơi vết nứt gian, chắc chắn là thương càng thêm thương . Lẽ nào Tiểu Châu từ đó đến nay vẫn luôn ngủ say ?

"Từ khi nhặt y đến nay mấy ngàn năm , y từng tỉnh ." Hàn Duệ với Nhậm Ý Môn: "Vì , tuy khế ước với y nhưng gì về tình trạng của y, càng y một đạo lữ như ngươi. Cho nên, cách nào phán đoán những lời ngươi là thật giả." Hàn Duệ Nhậm Ý Môn . Mặc dù Nhậm Ý Môn chân tình nhưng khí linh của Tụ Tiên Châu tỉnh, y vẫn giữ thái độ hoài nghi đối với lời của Nhậm Ý Môn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghe lời Hàn Duệ, Ngọc Kỳ giọng cấp thiết: "Môn ca và Châu ca thực sự là đạo lữ, thể chứng minh."

"Các ngươi là cùng một hội, lời của ngươi chúng tin." Quân Hạo nhướng mày .

"Ta thể lập thiên đạo thệ ngôn." Ngọc Kỳ đỏ mắt . Đối với việc Quân Hạo và Hàn Duệ tin lời , rõ ràng Ngọc Kỳ chút nổi giận.

"Thiên đạo thệ ngôn cũng kẽ hở để lách." Quân Hạo với Ngọc Kỳ. Linh hồn lực cao đến một mức độ nhất định, chỉ cần tâm ma xuất hiện là sẽ bóp nát ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-770-nham-y-mon-va-tu-tien-chau.html.]

"Vậy ngươi làm mới tin Môn ca và Châu ca là đạo lữ?" Ngọc Kỳ hỏi. Hắn ngờ khó chơi đến , ngay cả thiên đạo thệ ngôn cũng tin.

"Ta thế nào cũng sẽ tin, trừ khi khí linh của Tụ Tiên Châu bây giờ thể tỉnh , đích Nhậm Ý Môn là đạo lữ của y." Quân Hạo . Tụ Tiên Châu là dị bảo của Tiên Giới, ai hai nhắm Tụ Tiên Châu .

"Ngươi đây là cố ý làm khó Môn ca." Ngọc Kỳ chỉ Quân Hạo, đỏ mắt . Dứt lời, Quân Hạo : "Ngươi cũng là đạo lữ, thể thấu hiểu tâm trạng của Môn ca lúc chứ? Lòng ngươi thật sắt đá."

Nghe lời Ngọc Kỳ, biểu cảm của Quân Hạo hề d.a.o động. Hắn giọng đạm mạc: "Những lòng lương thiện đều sống thọ, chỉ những kẻ lòng sắt đá mới thể sống lâu dài."

"Ngọc Kỳ, đúng, chỉ những kẻ lòng sắt đá mới thể sống lâu dài. Nếu lúc chúng nhất thời mềm lòng thì bây giờ cũng rơi cảnh ngộ ." Nhậm Ý Môn với Ngọc Kỳ.

Nghe lời Nhậm Ý Môn, Ngọc Kỳ im lặng, lúc cũng nhớ những chuyện xa xưa.

Nhậm Ý Môn xong, chuyển tầm mắt từ Ngọc Kỳ sang Quân Hạo và Hàn Duệ, chân thành : "Bất kể các ngươi tin , vẫn là đạo lữ của Tiểu Châu, đây là sự thật thể đổi. Ta hiểu sự thận trọng của các ngươi, cũng tán thành sự thận trọng đó."

Nhậm Ý Môn đến đây khựng một chút, Quân Hạo và Hàn Duệ mỉm , : "Dù nữa, cũng cảm ơn các ngươi mang Tiểu Châu đến bên cạnh . Về việc , thực sự vô cùng cảm ơn các ngươi."

"Bây giờ Tiểu Châu đang ở trong tay các ngươi, vì quyết định trở thành khế ước thú của ngươi." Nhậm Ý Môn hất cằm về phía Quân Hạo : "Như các ngươi thể tin ? Nếu thực sự mưu đồ với các ngươi thì đề nghị khế ước với ."

"Điều đó chắc, nếu thứ ngươi mưu cầu vô cùng lớn thì việc lấy chính làm mồi nhử cũng khả năng." Quân Hạo nhướng mày : "Dù khế ước cũng là tuyệt đối bảo hiểm."

Nghe lời Quân Hạo, Ngọc Kỳ tức giận : "Chúng gì đáng để mưu cầu ở các ngươi chứ? Ký kết khế ước với ngươi mà ngươi còn thấy bảo hiểm, ngươi thế nào? Nếu Châu ca đang ở trong tay các ngươi, ngươi tưởng chúng sẵn lòng làm khế ước thú cho ngươi chắc."

"Ý của ngươi là ngươi cũng làm khế ước thú của ?" Quân Hạo vặn hỏi . Hắn đều nghi ngờ tai vấn đề , nếu ai cũng tranh làm khế ước thú cho ?

"Phải, Môn ca làm khế ước thú của ngươi, thì cũng liều bồi quân tử." Ngọc Kỳ với Quân Hạo. Dứt lời, hung hăng Quân Hạo : "Chúng đều làm khế ước thú của ngươi , như mà ngươi vẫn tin , ngươi rốt cuộc thế nào?"

"Ta thế nào cả. Ta chỉ cầu ai đường nấy, quan hệ gì với các ngươi." Quân Hạo mỉm : "Các ngươi càng dán sát như , càng thấy các ngươi ý đồ ."

" là 'hàng dâng tận miệng ai thèm', câu thật sai chút nào." Ngọc Kỳ lườm Quân Hạo , trong mắt đầy vẻ giận dữ.

"Ngươi đúng, 'hàng dâng tận miệng' đúng là món hời." Quân Hạo với Ngọc Kỳ: "Cho nên, các ngươi vẫn nên từ bỏ , sẽ thu các ngươi làm khế ước thú ." Hắn cần khế ước thú, nhưng cần những khế ước thú lai lịch bất minh, ai bọn họ mang rắc rối cho . Hắn bây giờ rắc rối đủ nhiều , rước thêm thị phi nữa.

"Nếu Châu ca đang ở trong tay các ngươi, ngươi nghĩ chúng sẵn lòng làm khế ước thú của ngươi chắc." Ngọc Kỳ giọng mấy thiện cảm. Dứt lời, khẽ nheo mắt Quân Hạo : "Nếu ngươi thực sự cầu ai đường nấy, thì ngươi hãy để y giải trừ khế ước với Châu ca . Như , chúng sẽ làm phiền các ngươi nữa."

Nghe lời Ngọc Kỳ, Quân Hạo lạnh : "Ngươi thấy khả năng ? Ngươi như , sẽ cho rằng mục đích các ngươi tìm chúng chính là vì Tụ Tiên Châu. Mà những gì các ngươi làm chính là để cướp lấy Tụ Tiên Châu từ tay chúng ."

"Ngươi đúng, chúng tìm các ngươi chính là vì Tụ Tiên Châu." Ngọc Kỳ với Quân Hạo.

"Cái đuôi cáo cuối cùng cũng lộ , các ngươi tiếp tục diễn nữa ." Quân Hạo khẽ nheo mắt .

"Chúng diễn cái gì chứ, những gì chúng đều là sự thật, chỉ là các ngươi tin mà thôi. Đã chúng đàm phán , thấy cũng cần thiết chuyện nữa." Ngọc Kỳ Quân Hạo và Hàn Duệ, tức giận . Dứt lời, sang Nhậm Ý Môn, : "Môn ca, bọn họ 'rượu mời uống uống rượu phạt', chúng hãy bắt bọn họ . Sau đó uy h.i.ế.p bọn họ giải trừ khế ước với Châu ca, tin cái c.h.ế.t mà bọn họ còn chịu giải trừ khế ước với Châu ca."

"Không , Tiểu Châu hiện tại vẫn đang ngủ say, điều đó chứng tỏ vết thương của y vẫn lành. Nếu lúc giải trừ khế ước giữa Tiểu Châu và Song nhi , Tiểu Châu sẽ thương càng thêm thương. Cho nên, thể để Song nhi giải trừ khế ước với Tiểu Châu ." Nhậm Ý Môn chút do dự từ chối. Dứt lời, : "Chỉ cần là chuyện làm tổn thương Tiểu Châu, dù chỉ là một chút xíu cũng sẽ làm."

"Cái cũng cái cũng xong, chúng làm ? Thiên Trì Bí Cảnh còn hai mươi năm nữa là đóng cửa , Môn ca, lẽ nào trơ mắt bọn họ mang theo Châu ca rời khỏi Thiên Trì Bí Cảnh, ngày gặp xa vời vợi ?" Ngọc Kỳ chất vấn.

Nghe cuộc đối thoại giữa Nhậm Ý Môn và Ngọc Kỳ, thấy biểu hiện chân tình của bọn họ, Quân Hạo và Hàn Duệ trong lòng đều tính toán. Tuy nhiên, cả hai vẫn bất động thanh sắc. Từ biểu cảm của hai , thể một chút suy nghĩ thật sự của bọn họ.

Nghe lời Ngọc Kỳ, Nhậm Ý Môn nghĩ thôi thấy đau lòng, khó khăn lắm mới đợi Tiểu Châu, thể để Tiểu Châu rời xa nữa chứ. Lần , nhất định giữ chặt lấy Tiểu Châu. Nghĩ đến đây, Nhậm Ý Môn trong lòng hạ quyết tâm.

Loading...