Tiểu Bạch Quân Hạo đang tràn đầy ý chí chiến đấu, thầm nghĩ: Nhân loại đúng là dễ đổi, nãy Quân Hạo còn mặt mày ủ rũ, c.h.ế.t sống như thể phụ mẫu qua đời. Chớp mắt một cái trở nên hăng hái như , chẳng hiểu tại nữa. Hèn gì lão cha , nhân loại là chủng tộc đổi nhất.
"Quân Hạo, nhớ , lẽ ngươi Tố Thể Bổ Thiên Đan đấy." Tiểu Bạch cẩn thận , nó chọc Quân Hạo giận nữa. Tiểu Bạch hiểu nổi, nó là một thần thú sợ Quân Hạo - một phàm trần. Điều Tiểu Bạch là Quân Hạo kiếp là lính đặc chủng, quanh năm sống cuộc đời l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, tích tụ sát khí nồng đậm, bình thường thu liễm nên khác thấy, hễ nổi giận là sát khí sẽ tiết ngoài.
"Ta ? Sao ? Nếu thì còn cần hỏi ngươi ? Ta sớm lấy cho Tiểu Duệ dùng , còn đây lo sốt vó làm gì!" Quân Hạo dùng ngón tay giữa chỉ , nếu thì còn cuống cuồng thế ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nói xong về phía Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, thật sự , nếu đưa cho ngươi từ lâu , ngươi quan tâm ngươi nhất mà, Tiểu Bạch đang vu khống đó." Quân Hạo sợ Hàn Duệ hiểu lầm, vội vàng giải thích với y.
Nhìn Quân Hạo đang cuống quýt giải thích với , Hàn Duệ mỉm : "Ta ngươi , Tiểu Bạch chỉ là lẽ ngươi thôi, ngươi cứ để nó hết ." Hàn Duệ càng lúc càng cảm thấy việc chấp nhận Quân Hạo là lựa chọn đúng đắn, một đàn ông như nắm chắc trong tay, hiện tại y ngày càng để tâm đến Quân Hạo hơn.
" , Quân Hạo, ngươi để hết , đừng vội vã phủi sạch quan hệ như thế. Không ngươi đang gấp rút tìm đan d.ư.ợ.c , giờ tin tức ngươi vội vàng phủi tay, thấy ngươi chính là cứu Hàn Duệ thì ." Tiểu Bạch châm chọc , ai bảo Quân Hạo nãy dọa nó chứ. Việc chia rẽ quan hệ giữa Quân Hạo và Hàn Duệ, Tiểu Bạch chẳng thấy áy náy chút nào, dù Quân Hạo cũng chỉ là con hổ giấy, là một kẻ cuồng vợ chính hiệu, chỉ cần Hàn Duệ hướng về nó là . Chẳng Tiểu Bạch lấy tự tin rằng Hàn Duệ sẽ về phía nó mà về phía Quân Hạo, Tiểu Bạch đúng là một con hổ tự luyến.
Quân Hạo tức giận : "Ngươi bậy bạ gì đó, tìm đan d.ư.ợ.c cho Tiểu Duệ chứ?" Nói xong liền trưng vẻ mặt đáng thương với Hàn Duệ: "Tiểu Duệ, Tiểu Bạch vu khống , nó chia rẽ tình cảm của chúng , tâm địa nó thật đáng sợ."
Hàn Duệ thầm nghĩ: Tốc độ lật mặt của Quân Hạo nhanh thật, còn "tâm địa đáng sợ" nữa chứ, lời quá , nhưng thấy Quân Hạo để tâm đến như , trong lòng Hàn Duệ vui. "Quân Hạo, Tiểu Bạch chỉ đùa với ngươi thôi, ngươi nó vẫn là trẻ con mà."
Quân Hạo mếu máo : "Tiểu Duệ, ngươi quan tâm nữa, ngươi yêu nữa , ngươi chỉ quan tâm Tiểu Bạch thôi. Ngươi đừng vẻ ngoài của Tiểu Bạch lừa, nó đáng yêu đến mấy thì cũng là thần thú. Nó năm trăm tuổi , trẻ con ."
Hàn Duệ: "..." Cái giọng điệu làm nũng là đây, còn ghen tuông như , ngay cả giấm của Tiểu Bạch cũng ăn, hơn nữa y cũng từng yêu mà, đúng là đằng chân lân đằng đầu.
Tiểu Bạch: "..." Ta cũng trúng đạn. Nó nỡ thẳng Quân Hạo nữa, Quân Hạo đây cao lãnh bao nhiêu, giờ thì hình tượng sụp đổ bấy nhiêu. Tiểu Bạch lúc ở Thủy Lam Tinh tuy ngủ say nhưng vẫn dùng một luồng thần thức quan sát bên ngoài, nên nó cũng học ít tiếng lóng ở đó.
Để làm đau mắt , Tiểu Bạch vội vàng chuyển chủ đề: "Quân Hạo, ngươi đừng quên, đạo lữ của luyện chế gian là một đan sư, trong gian Tố Thể Bổ Thiên Đan thì . Ngươi tìm thử xem, trong gian thì cũng coi như là ngươi ." Tiểu Bạch cuối cùng cũng quên bồi thêm một nhát cho Quân Hạo.
Nghe lời Tiểu Bạch, Quân Hạo nhen nhóm hy vọng, nhưng cái thói hở là chia rẽ và Hàn Duệ của Tiểu Bạch thật chút nào, nếu nó sửa thói đó thì mấy. nhân vô thập , huống chi là hổ, là đại lượng, chấp nhặt với Tiểu Bạch nữa.
"Ngươi khí linh của gian ? Trong gian gì mà ngươi ?" Quân Hạo Tiểu Bạch hỏi.
"Ta là khí linh, nhưng vị luyện khí sư lúc đó đặt hạn chế, thể tự nhà trúc, chỉ thể theo chủ nhân gian trong." Nghĩ đến đây, Tiểu Bạch vẫn còn thấy hậm hực.
Quân Hạo thầm nghĩ: Không cho ngươi là đúng , nếu hai làm chuyện gì đó hài hòa mà Tiểu Bạch quấy rầy thì chút nào. Nếu là , cũng cho Tiểu Bạch .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuoc-song-tuyet-voi-tai-di-the/chuong-12-han-due-khoi-phuc.html.]
"Tiểu Duệ, chúng trong tìm thử xem, thấy trong luyện đan thất mấy bình đan dược, nhưng để ý là đan d.ư.ợ.c gì." Nói xong đỡ Hàn Duệ về phía nhà trúc, Tiểu Bạch thấy ai thèm để ý đến , cũng tự giác theo .
Đến luyện đan thất, Quân Hạo và Hàn Duệ thấy mấy cái ngọc bình, hai cầm lên xem cũng là đan d.ư.ợ.c gì.
"Tiểu Bạch, ngươi xem xem Tố Thể Bổ Thiên Đan ." Quân Hạo , chỉ thể nhờ Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch thầm nghĩ: Quân Hạo đúng là đồ khốn, lúc cần thì đá nó sang một bên, việc nhớ đến nó. Tiểu Bạch oán trách thì oán trách, nhưng vẫn quên việc Quân Hạo giao phó.
Tiểu Bạch dùng móng vuốt nhỏ cầm lấy đan d.ư.ợ.c đưa lên mũi ngửi, đột nhiên tinh thần nó chấn động, vui mừng : "Quân Hạo, tìm thấy , chính là mùi , giống hệt mùi viên đan d.ư.ợ.c của phụ , chính là nó."
Quân Hạo cầm viên đan d.ư.ợ.c lên xem xét, cũng chẳng gì, liền hỏi: "Thật sự là viên ? Ngươi nhầm chứ?" Chuyện liên quan đến Hàn Duệ, Quân Hạo thể cẩn thận.
", chính là nó." Tiểu Bạch khẳng định chắc nịch, mũi của nó thính lắm, cái tên khốn Quân Hạo tin nó.
"Quân Hạo, đưa cho , tin Tiểu Bạch." Hàn Duệ cầm lấy viên đan d.ư.ợ.c từ tay Quân Hạo, đây là hy vọng duy nhất của y, y từ bỏ.
Hàn Duệ về phía Tiểu Bạch, hỏi: "Bây giờ uống ảnh hưởng đến đứa trẻ ? Nếu cho con, sẽ uống."
Tiểu Bạch: "Sẽ gây hại cho đứa trẻ , thương thế của ngươi khôi phục thì chỉ lợi cho con thôi."
Nghe lời Tiểu Bạch, Hàn Duệ chút do dự, trực tiếp nuốt viên đan d.ư.ợ.c , Quân Hạo còn kịp ngăn cản.
Uống đan d.ư.ợ.c xong, Hàn Duệ liền khoanh chân xuống luyện hóa. Hàn Duệ cảm thấy cơ thể thoải mái, ấm áp lạ thường, một lát y cảm nhận thương thế đang nhanh chóng hồi phục. Qua một canh giờ, Hàn Duệ mở mắt , với Quân Hạo đang đối diện: "Quân Hạo, khôi phục ." Hàn Duệ thật sự vui, y thể tu luyện . Y , Quân Hạo sớm muộn gì cũng sẽ một bước lên mây, giờ y thể tu luyện trở , thể sát cánh cùng Quân Hạo .
"Tiểu Duệ, chúc mừng ngươi." Quân Hạo chân thành chúc phúc cho Hàn Duệ.
Hàn Duệ Quân Hạo : "Quân Hạo, sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, ngươi rời sẽ bỏ."
"Tiểu Duệ, cho dù ngươi rời , cũng sẽ buông tay, ngươi bát của thì đừng hòng thoát ngoài." Quân Hạo Hàn Duệ nghiêm túc .
Tiểu Bạch hai , thầm nghĩ: Hai cái tên khốn đang khoe ân ái, quên mất nó , nó vẫn còn là vị thành niên mà.