[Nhiệm vụ 3: Mời một bên “trồng dâu tây” cổ của bên còn .]
Vân Hoài khẽ một tiếng: “Liêu Tinh, làm nhiệm vụ thôi.”
Tiết học hôm nay, uể oải buồn ngủ, chống cằm gà gật.
Đều tại hôm qua Hệ thống đưa nhiệm vụ kỳ quái, yêu cầu Vân Hoài cắn một cái lên cổ .
Vân Hoài tay nhẹ.
Hệ thống vẫn đang :
[Đếm ngược nhiệm vụ, 27 giây.]
Tôi ôm lấy cổ, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Yêu cầu của Hệ thống nghiêm khắc hơn ?”
Vân Hoài nhíu mày, giả vờ phiền não: “ .”
“Không còn nhiều thời gian nữa .”
Một tay giữ gáy , nghiêng đầu gần hơn một chút, thở nóng hổi phả cổ .
“Hay là làm một nữa?”
Cơn đau nhói ở cổ vẫn dai dẳng dứt, nó vẫn đang chứng tỏ sự tồn tại của . Việc khiến cả đêm ngủ ngon, cứ nghĩ vẩn vơ.
Ban ngày cố ý một chiếc áo hoodie cổ cao để che dấu vết, Vân Hoài chăm chú ghi chép, suy nghĩ hỗn loạn của bắt đầu lan man.
Hiện tại mới chỉ là “trồng dâu tây”, sẽ là nhiệm vụ gì. Làm ơn đừng làm khó trai thẳng chúng nữa, xin đấy.
—— là nghĩ gì đó.
Vừa tan học, Hệ thống đưa nhiệm vụ mới:
[Nhiệm vụ 4: Mời một bên áp sát và cưỡng hôn bên còn 5 phút.]
[Thời gian nhiệm vụ: 10 phút.]
Thời gian nghỉ giữa các tiết học lớn là 15 phút.
Còn chúng cần trong 10 phút, tìm địa điểm thích hợp, thành việc áp sát tường và cưỡng hôn.
“Chết tiệt, tìm chỗ bây giờ?”
Tôi loạn xạ vò đầu bứt tóc, tâm trạng bùng nổ.
Vân Hoài cúi mắt, im lặng một lát, đột nhiên nắm lấy tay :
“Đến hồ trung tâm.”
Hồ trung tâm quá xa tòa nhà chúng học, chạy bộ 3 phút là tới.
Nơi bình thường mấy đến, cây cối hoa cỏ cũng nhiều, cây cối che chắn, cũng dễ khác phát hiện.
Khi chạy đến đình ở hồ trung tâm, thở hổn hển lấy . Vẫn kịp chuẩn tâm lí, Hệ thống bắt đầu thúc giục:
[Đếm ngược nhiệm vụ, 5 phút 48 giây.]
Đòi mạng , thúc thúc thúc cái quái gì!
Tôi thấy giục cưới , nhưng thấy ai giục hôn bao giờ!
So với sự luống cuống của , khả năng tiếp nhận tâm lí của Vân Hoài thật sự quá mạnh. Cậu do dự nhiều, hai tay giữ chặt vai , đẩy về phía .
Tôi ngẩn , lưng ép dựa cột đình.
“Làm nhiệm vụ thôi.”
Vân Hoài một cánh tay chống lên cột, một tay giữ lấy cằm , nghiêng đầu từ từ gần, thấy cách giữa mũi và càng lúc càng thu hẹp. Thật sự hôn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cung-anh-em-trai-thang-xuyen-vao-truyen-dong-nhan/chuong-2.html.]
Chết tiệt c.h.ế.t tiệt c.h.ế.t tiệt…!
Tôi la lớn: “Vân Hoài, đợi chút!”
Vân Hoài khẽ nhíu mày thể nhận .
“Còn đợi gì nữa? Sắp hết giờ .”
Não kẹt cứng:
“Tôi, làm …”
Không khí đột nhiên trở nên ngưng trệ.
Vân Hoài hạ tay xuống, mi mắt trắng nhợt cụp xuống, mím môi :
“Hay là đàn ông hôn? Nếu ghét bỏ thì thể hôn, chịu phạt là . Cũng chỉ là điện giật một cái thôi, đau lắm .”
[Đếm ngược nhiệm vụ, 5 phút 03 giây.]
Lời Vân Hoài …
Thôi !
Đều là em, hôn một cái thì làm !
Tình bạn hôn môi cũng là tình bạn. Nhiệm vụ đáng ghét tuyệt đối thể phá hủy tình em của và Vân Hoài!
Tôi thể nào trơ mắt em điện giật .
Sau khi làm công tác tư tưởng xong, ánh mắt trở nên kiên định.
“Có thể hôn, nhưng một câu hỏi.”
“Gì?”
Tôi nhận một chi tiết quan trọng.
Khi Hệ thống đưa nhiệm vụ, nó là “một bên” đối với “bên còn ”, chứ hề chỉ định thực hiện và nhận.
Vậy tại thể là áp sát cưỡng hôn Vân Hoài?
Và những cũng .
Tại cứ mặc định Vân Hoài là nắm quyền chủ động?
Nghe câu hỏi của , Vân Hoài im lặng một cách kỳ lạ.
Cho dù là diễn kịch qua loa, cũng để chủ động một chứ.
Lần là Vân Hoài, nên đến lượt , như sẽ công bằng hơn.
“Để chủ động một .” Tôi đặt hai tay lên vai : “Nhanh lên, hôn xong chúng ai cũng chịu phạt.”
Một cú dùng sức, vị trí của hai chúng lập tức đổi ngược.
Vân Hoài hai mắt đầy vẻ kinh ngạc, đầu tiên thấy hoảng loạn đến thế.
“Không …”
Tôi nâng tay che mắt , hôn lên khóe môi , lời ngập ngừng của bỗng im bặt.
Đầu óc hỗn loạn, chỉ duy trì động tác môi chạm môi .
Tim Vân Hoài chắc chắn cũng hề bình yên, bởi vì lông mi cọ lòng bàn tay , ngứa.
Mãi cho đến khi Hệ thống một câu [Nhiệm vụ thành], mới thẳng , buông Vân Hoài .
Vân Hoài đưa tay lên chạm khóe môi. Tôi theo phản xạ lùi một bước, gãi gãi mặt, dám .
“Đều là em, đừng nghĩ nhiều quá… Chỉ là nhiệm vụ thôi, hiểu mà.”