"Anh thích em, em thì ?"
Cả khuôn mặt đỏ bừng lên, liền ngượng ngùng mặt , khẽ : "Em… cũng thích ."
Lục Tranh im lặng một thoáng, đột nhiên cúi vùi hõm cổ , chậm rãi thở một , giọng ẩn chứa tiếng : "Vậy thì quá ."
Sáng hôm tỉnh dậy, trong vòng tay thêm một cái đầu nhỏ. Lục Phong Hòa đang cạnh , lắc lư chân xem điện thoại.
"Mẹ." Thấy tỉnh, Lục Phong Hòa cau mày nhỏ, cằn nhằn: "Tối qua bố lén lút đưa mất ."
Tôi chột , cũng thể trách Lục Tranh , ý chí của cũng đủ kiên định mà.
Tôi thò đầu : "Con đang xem gì ?"
Lục Phong Hòa giơ điện thoại lên: "Bánh kem! Sắp sinh nhật con mà!"
Sinh nhật Lục Phong Hòa và sinh nhật gần , mùng 3 tháng 11, suýt nữa quên mất.
Tôi chợt thấy thật thất trách, vội vàng dậy cùng thằng bé xem bánh kem: "Con quà sinh nhật gì? Bố sẽ đưa con mua."
Lục Phong Hòa : "Con ăn bánh kem, công viên giải trí, còn làm thêm một góc gia đình nữa!"
Lục Tranh bước gọi chúng ăn cơm, liền : "Vậy cuối tuần chúng cùng công viên giải trí mới mở ở ngoại ô nhé? Vừa trong đó cũng tiệm làm bánh thủ công."
Lục Phong Hòa gật đầu lia lịa: "Được ạ ạ!"
Ăn xong bữa sáng muộn, về trường học.
Lục Tranh lái xe đưa về trường, Lục Phong Hòa bò cửa sổ vẫy tay với : "Mẹ ơi, lát nữa con và bố đến đón nha!"
Xung quanh đến , nhưng thấy ngại, đưa tay xoa đầu thằng bé: "Được."
Lục Tranh mỉm : "Tối nay đưa hai ăn hải sản tươi sống."
Tôi cũng : "Được."
Hai giờ , theo dòng bước khỏi tòa nhà dạy học, từ xa thấy Lục Tranh dắt tay Lục Phong Hòa ở cổng trường. Cả hai thấy liền cùng , ánh hoàng hôn từ phía xa xăm đuổi tới, thế giới khắp nơi đều tràn ngập sắc ấm và dịu dàng lấp lánh.
Trong lòng dâng lên dư âm ấm áp khó tả, sải bước tiến tới, ôm chặt Lục Phong Hòa đang lao tới lòng.
Lục Tranh nhận lấy cặp sách của , khẽ cúi đầu :
"Đi thôi, chúng về nhà."
Tối ăn cơm xong, chúng siêu thị mua một ít đồ trang trí để làm góc gia đình.
Lục Phong Hòa thích những màu ấm như cam, đỏ, nên đồ nội thất mua về cũng là màu sáng, tạo thành sự đối lập rõ rệt với gam màu đen trắng ban đầu trong nhà Lục Tranh.
Tôi trải khăn trải bàn trêu Lục Tranh: "Căn hộ kiểu mẫu của đàn ông độc giờ đổi lớn quá nhỉ."
Có Lục Phong Hòa , đồ đạc trong nhà cũng nhiều lên, nào là đồ chơi, nào là t.h.ả.m hình gấu nhỏ, đến những vật trang trí và nội thất màu sáng hiện tại, cả căn nhà đều trở nên sống động hẳn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-tieu-luc/chuong-8.html.]
Lục Tranh thì vui, ôm , Lục Phong Hòa chạy tới chạy lui sắp xếp đồ trang trí, giọng nhẹ nhàng, dịu dàng: "Anh thích căn nhà bây giờ."
Náo nhiệt, ấm áp, .
Lục Tranh vốn dĩ cũng lạnh nhạt đến mức đó, chỉ là bố ở nơi xa, từ nhỏ đến lớn luôn một , ai cho nhiều tình yêu thương, nên mới buộc khép kín bản , cho đến một buổi sáng bình thường nào đó, đón chào hai tia sáng ấm áp.
"Bố ơi, chúng chụp một tấm ảnh !" Lục Phong Hòa giơ chiếc máy ảnh lấy liền mua chạy tới: "Chụp xong dán lên tường ảnh luôn!"
"Được thôi."
Lục Tranh cúi bế thằng bé lên, điều chỉnh vị trí máy ảnh chụp ảnh lấy liền, nghiêng đầu áp sát hai , cả ba cùng ngớ ngẩn giơ tay chữ V về phía máy ảnh.
Nút chụp bấm, ảnh nhanh chóng in , hài lòng gật đầu ba bức ảnh, cùng Lục Phong Hòa dán nó lên tường ảnh.
"Sau ở đây sẽ dán nhiều lắm đó ạ." Lục Phong Hòa chỉ trống tường .
Tôi trêu bé: "Thật hả con? Nhiều là bao nhiêu chứ?"
Lục Phong Hòa , nghiêm túc : "Nhiều lắm luôn, , bố, con, cả bạn bè nữa, với ông bà nội nữa, chúng sẽ nhiều ảnh luôn."
Nghe bé , như thấy cả bức tường ảnh chật kín, mỗi bức ảnh đều ngập tràn nụ .
"Sẽ ." Tôi xoa đầu bé, hôn lên trán bé một cái: "Lục Phong Hòa của chúng sẽ nhiều ảnh."
Đó là nhiều, nhiều tình yêu.
Tối đó, Lục Phong Hòa vẫn ngủ chung giường với chúng như khi, Lục Tranh tối qua "ăn thịt" nên hôm nay cũng chẳng gì, bàn tay đặt lưng Lục Phong Hòa khẽ vỗ vỗ.
"Bố ơi, ơi."
Tối nay Lục Phong Hòa tỉnh táo, Lục Tranh, cứ mãi: "Hai đều trai quá chừng luôn !"
Tôi véo má thằng bé: " đó, nếu hai chúng , con là tiểu soái ca chứ."
Lục Phong Hòa trêu chọc khanh khách, thằng bé ôm gấu con dụi dụi Lục Tranh, cuối cùng dang tay chân giữa giường, thở phào một dài: "Thật quá, con vui lắm, vui lắm luôn."
Tôi với thằng bé: "Sau mỗi ngày con đều sẽ vui vẻ như ."
Lục Phong Hòa gật mạnh một cái: " ạ, con đây vui, bây giờ vui, cũng sẽ vui như ."
Thằng bé thỏa mãn bò tới kéo tay , ghé mặt : "Mẹ hôn một cái."
Tôi hợp tác, hôn một cái "chụt".
Lục Phong Hòa lăn sang chỗ Lục Tranh: "Bố hôn một cái."
Lục Tranh cũng cúi đầu hôn má bé con.
Lục Phong Hòa hì hì, hai chúng , mắt sáng rực: "Bố hôn một cái!"
"Nhóc con nghịch ngợm!"
Lục Tranh bật , một tay che mắt Lục Phong Hòa, cúi đầu hôn lên môi .