Cục cưng tiểu Lục - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-24 15:47:41
Lượt xem: 1,680

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tranh hôn nhẹ lên trán , : "Anh sẽ bảo thằng bé đổi cách gọi , sẽ bảo Lục Phong Hòa gọi em là... bố nhỏ? Bố Nhiên Nhiên?"

Tôi sờ trán, liếc : "Sau ? Chị định đưa thằng bé ?"

"Đây mới là vấn đề." Lục Tranh lấy điện thoại cho xem, tổng cộng mấy dòng đối thoại, là những lời tục tĩu của chị :

Sinh con cái quái gì, bà đây ở Châu Âu làm thí nghiệm c.h.ế.t đây !

Lục Tranh mày mà còn linh tinh nữa là bà đây bay về nhét mày máy ly tâm tách hết nước trong não mày bây giờ!

"À..." Tôi hiểu : "Chị nhận Lục Phong Hòa ?"

đúng, nếu chị nhận, Lục Phong Hòa lớn thế bằng cách nào? Chẳng lẽ là bố nhà họ Lục giúp nuôi con? tại Lục Phong Hòa thiết với chúng đến ?

nghi hoặc lướt qua trong đầu, hồi tưởng từng chút một những ngày qua ở bên Lục Phong Hòa, ánh mắt dần dần đổi.

Loại bỏ tất cả những điều thể, thứ còn kỳ lạ đến , đó chính là sự thật.

"Lục Phong Hòa... thằng bé sẽ là từ một thời khác xuyên đến đây chứ??"

Chị gái của Lục Tranh ở một thời khác sinh Lục Phong Hòa, nhưng hiểu vì giao cho và Lục Tranh nuôi dưỡng, nên Lục Phong Hòa mới thiết và gần gũi với chúng đến .

Tôi kìm nhớ đến giấc mơ đó, trong mơ Lục Tranh ôm Lục Phong Hòa bé nhỏ, thất thần về nhà, đáy mắt đỏ hoe.

Vậy ở thời đó, chị gái của Lục Tranh xảy chuyện gì ?

Lục Tranh rõ ràng cũng nghĩ tới điều gì đó, chậm rãi thở một : "Để gọi điện cho chị nữa."

Tôi gật đầu: "Em xem Lục Phong Hòa thế nào."

Quay phòng tắm, Lục Phong Hòa đang trong bồn tắm chơi bóng xà phòng, thấy liền cong mắt : "Mẹ!"

Tôi thấy nụ của bé con mà lòng mềm nhũn, cũng chẳng bận tâm thằng bé gọi là gì nữa, chỉ là thằng bé thiết với thôi mà: "Giỏi quá ! Cục cưng, tự tắm sạch sẽ ghê."

Lục Phong Hòa mắt sáng rỡ, lập tức nhào tới ôm lấy eo : "Mẹ và bố làm lành hả? Mẹ gọi con là 'cục cưng' !"

Tôi sờ mái tóc ướt sũng của thằng bé, chợt thấy tự trách, khẽ hỏi: "Trước đây... khi bố và cãi , đối xử với con ?"

Lục Phong Hòa nghiêng đầu : "Thế nào là ạ? Tối ngủ cùng con ?"

Tôi nhéo má thằng bé: "Là chứ! Sao ngủ cùng con , con đáng yêu thế mà."

Lục Phong Hòa bĩu môi: " đó ạ! Sao ngủ cùng con, tại bố, bố dỗ , ôm khỏi con luôn!"

Cảm giác tội của lập tức biến thành ngượng ngùng hổ, cầm khăn tắm lau đầu cho thằng bé: "Thôi , tối nay ngủ với con."

Lục Phong Hòa vui vẻ tột độ, kêu la ầm ĩ khắp phòng tắm, cho đến khi Lục Tranh bước , thằng bé vẫn vênh váo: "Tối nay ngủ với con!"

Lục Tranh nhướng mày, bước hai bước tới, trực tiếp bế bổng lên, sải bước ngoài: "Muộn , hôm nay ngủ phòng chính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-tieu-luc/chuong-7.html.]

"A! Bố thật hư!" Lục Phong Hòa vội vàng mặc quần lót nhỏ chạy theo ngoài, đ.ấ.m thùm thụp đùi Lục Tranh: "Bố mau thả xuống!"

Tôi Lục Tranh ôm xoay vòng, nhịn : "Thôi , hai trẻ con hết sức."

"Vậy thì..."

Hai khuôn mặt trai, một lớn một nhỏ giống hệt , cùng chen mặt , đồng thanh :

"Tối nay em/ ngủ với ai?"

Tôi tự ngủ sofa !

Đương nhiên là .

Thế là ba cùng chen chúc chiếc giường lớn.

Tôi và Lục Tranh mỗi một bên, Lục Phong Hòa ngủ ở giữa.

Thằng bé ôm chú gấu nhỏ Lục Tranh mua cho hồi chiều nay, mắt lim dim : "Vui quá."

Tôi đắp chăn cho thắng bé: "Trước đây vui ?"

Lục Phong Hòa nghĩ nghĩ: "Cũng vui ạ, nhưng bố vui thế , con càng vui hơn."

Bé con còn triết lý gớm.

Tôi xoa đầu nó: "Ngủ , chúc cục cưng ngủ ngon.”

Lục Phong Hòa dụi đầu vai : "Chúc ngủ ngon, và cả ba nữa."

Chẳng bao lâu , tiếng ngáy nhỏ vang lên. Tôi gương mặt bé con đang say ngủ của Lục Phong Hòa, sự dịu dàng như thủy triều từng lớp cuộn trào dâng lên.

"Anh ghen tị với Lục Phong Hòa ." Lục Tranh đưa tay chạm mặt , khẽ cằn nhằn.

Tôi liếc một cái: "Ít diễn trò , bé con thì giờ đây ?"

Lục Tranh khẽ một tiếng, đột nhiên dậy rời giường, sang phía , cúi bế lên.

Tôi suýt nữa thốt lên kinh ngạc, vội vàng ôm lấy cổ : "Làm gì đấy?"

Lục Tranh ôm phòng phụ cho khách, cúi ép xuống giường, mắt sâu thẳm như mực, thấy đáy, ẩn chứa ngọn lửa rực cháy:

"Anh quả thực nên ở đó. Anh nên cạnh em mới đúng chứ?"

Tôi kịp gì, chỉ cảm thấy môi răng một lực mạnh mẽ cạy mở, cặp môi và chiếc lưỡi bá đạo chen , trái ngược với vẻ thanh lãnh xa cách thường ngày của Lục Tranh. Nụ hôn mang theo tình cảm vô cùng nóng bỏng.

"Nhiên Nhiên..."

Lục Tranh , ngón tay mò nắm lấy tay , mười ngón đan chặt , giọng mang theo một chút đáng thương như như : "Em vẫn cho câu trả lời."

Loading...