Cục cưng tiểu Lục - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-24 15:47:39
Lượt xem: 1,737

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khựng một lát, ngay đó nhớ tới giấc mơ nửa thật nửa giả tối qua, khổ một tiếng, ý định làm cha kế của ai.

Hơn nữa, Lục Tranh , ngày thường lạnh lùng, gần như từng tin đồn tình ái, đừng tới chuyện thích đàn ông, đó quả là chuyện hoang đường.

Cho nên, và Lục Phong Hòa thể là bố con thật, nhưng với thì chỉ thể là giả.

Sắp xếp tâm trạng, chiều tối đến cửa hàng tiện lợi làm thêm.

Lần cho đến chín giờ rưỡi tối tan ca, cũng cục cưng tóc xoăn nào chạy ôm ngang eo , mềm mại gọi .

Tôi đóng gói xong đồ ăn sắp hết hạn, đồng phục làm việc để chuẩn về trường, bước khỏi cửa hàng thì điện thoại rung lên, là điện thoại của đồn cảnh sát.

Lòng run lên, vội vàng bắt máy: “Alo ạ?”

Đối phương hỏi: “Có nhà của bé Lục Phong Hòa ?”

Môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn thể lời phủ nhận.

Cảnh sát bên tiếp tục : “Chúng là đồn cảnh sát đường Đại Học, bé con nhà lạc , mau qua đón ạ, bé vẫn đang .”

Lòng thắt , cuối cùng vẫn là tình cảm chiến thắng lý trí, khẽ đáp:

“Tôi đến ngay đây.”

Đến đồn cảnh sát, Lục Phong Hòa đang trong đại sảnh ăn bánh mì, thấy , thằng bé liền bỏ bánh mì xuống, nhảy từ ghế xuống chạy bổ lòng : “Mẹ!”

Tôi buồn sửa cách gọi của thằng bé, tiên sờ nắn khắp thằng bé một lượt, xác định chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm, nhịn mà mắng: “Sao con tự chạy ngoài? Con một con ngoài nguy hiểm đến mức nào ? Muốn làm gì thì tìm bố con !”

Lục Phong Hòa vốn dĩ đỏ mắt, thấy lời giáo huấn nghiêm khắc của thì lập tức òa : “Sao chạy ngoài! Mẹ tự ở ngoài cũng nguy hiểm, làm gì thể tìm bố!?”

Tôi chút bất lực, và Lục Tranh vốn dĩ là quan hệ vợ chồng gì, chúng cùng lắm chỉ học cùng một trường, chỉ là diễn trò mặt thằng bé.

những ảo ảnh cuối cùng cũng sẽ tan vỡ, mà thể giải thích nhiều như cho Lục Phong Hòa. Thằng bé là một đứa trẻ nuôi dạy , hy vọng thằng bé thể lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn, chứ vì hai liên quan mà phá vỡ ước mơ về một gia đình hạnh phúc.

Lúc , cảnh sát cũng đến, với ánh mắt chút kỳ lạ: “Chào , là… của đứa bé ?”

Tôi lập tức nghẹn lời, giải thích thế nào.

Ánh mắt của cảnh sát dần trở nên cảnh giác: “Cậu vui lòng xuất trình giấy tờ chứng minh mối quan hệ giữa hai , nếu thể đưa đứa bé .”

Lục Phong Hòa đang liền bật dậy, chống nạnh trừng mắt, giọng điệu non nớt hung dữ: “Đây chính là con! Con với con!”

Cảnh sát xổm xuống, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Nhóc con, là đàn ông, thể là của con , con nhận nhầm ? Nghĩ kỹ xem nào?”

Lục Phong Hòa la hét rơi nước mắt: “Mẹ chính là con! Con nhận nhầm !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-tieu-luc/chuong-5.html.]

Thằng bé lay tay , trong mắt là bất an và bối rối: “Mẹ với họ ! Mẹ cho họ !!”

Não một mảng hỗn loạn, mặc dù mở miệng thừa nhận, nhưng trong lòng hiểu rõ, bất kỳ thứ gì thể chứng minh mối quan hệ giữa và Lục Phong Hòa: sổ hộ khẩu, chứng minh thư, báo cáo giám định quan hệ huyết thống, kết quả xét nghiệm nhóm máu.

Tôi chẳng gì cả.

lúc làm , chạy đại sảnh, đối phương tỏa khí lạnh, phong trần mệt mỏi thở hổn hển, một tay ôm cả và Lục Phong Hòa lòng.

Là Lục Tranh.

Tôi ngây , rút một tờ giấy đưa cho cảnh sát, khàn giọng : “Chúng của đứa bé , đây là bằng chứng.”

Bằng chứng mà Lục Tranh là một báo cáo giám định quan hệ huyết thống.

Trên đó ghi rõ khẳng định quan hệ huyết thống giữa và Lục Phong Hòa.

“Quan hệ huyết thống?”

Về đến nhà, nhân lúc Lục Phong Hòa đang quần áo, nhỏ giọng hỏi Lục Tranh: “Lục Phong Hòa con trai ?”

Lục Tranh dở dở : “Lục Phong Hòa sắp bảy tuổi , năm nay mới hai mươi ba!”

Mười sáu tuổi… quả thật là sớm.

Tôi gượng gạo, đ.á.n.h trống lảng nhưng Lục Tranh kéo tay áo lay lay: “Sáng nay vì chuyện mà tức giận ?”

Tôi chút ngượng nghịu, mối quan hệ của chúng đến mức thể bận tâm đến chuyện tình cảm trong quá khứ của đối phương . lúc đó, Lục Phong Hòa gọi trong phòng tắm: “Mẹ! Cái sữa tắm con mở !”

“Đến đây!” Tôi đáp một tiếng, ba chân bốn cẳng chạy trốn.

Trong phòng tắm, Lục Phong Hòa bồn cầu, chống cằm : “Mẹ…”

Tôi thấy thôi, liền hỏi: “Sao thế?”

Lục Phong Hòa nhận lấy sữa tắm, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ sẽ rời xa bố ? Sẽ rời xa con ?”

Tôi hiểu thằng bé hỏi như .

Lục Phong Hòa bĩu môi: “Hôm nay ở đồn cảnh sát, hình như ý nhận con.”

Tôi chợt im lặng.

Lục Phong Hòa tiếp tục lầm bầm: “Trước đây con từng lén bà nội và ông nội chuyện, họ và bố như , là sự bảo hộ hợp lệ, bà nội hai sẽ làm con hư, sẽ để con bắt nạt ở trường.”

Tôi lòng thắt , vội hỏi thằng bé: “Vậy ai bắt nạt con ?”

Loading...