Cục cưng tiểu Lục - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-24 15:47:37
Lượt xem: 1,946

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tranh cũng bước , nắm tay chiếc giường máy biến hình điện thoại, một cái: "Cứ mua cho thằng bé ! Mật khẩu là ngày sinh của ."

Tôi thấy kỳ lạ, tại mật khẩu thẻ ngân hàng của là ngày sinh của . Sau đó nghĩ, lẽ là để thể hiện tình cảm của chúng nên cố tình đặt như .

mà...

Tôi nhỏ giọng hỏi Lục Tranh: "Ba vạn tám đó! Anh nhiều tiền như ?"

Lục Tranh cho xem dư tài khoản.

Toàn 0 thôi!

Dục vọng chiếm hữu của đột nhiên bùng nổ, chiếm đoạt hết tiền .

Lục Tranh : "Dù mật khẩu cũng là ngày sinh của , chiếm đoạt thế nào cũng ."

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đó là thật."

Đợi Lục Phong Hòa tìm gia đình , chắc chắn sẽ đổi mật khẩu.

Nói , cúi đầu Lục Phong Hòa, phát hiện bé con đang thầm một .

Tôi chọc chọc thằng bé: "Con gì thế?"

Lục Phong Hòa híp mắt: "Thật quá!

"Nhìn thấy bố đều bình an vô sự, con an tâm !"

Thằng bé cong khóe mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn giống Lục Tranh như đúc. Lòng khỏi mềm nhũn, cúi đầu hôn lên má thằng bé: "Bố đương nhiên sẽ bình an vô sự mà."

Lục Phong Hòa tít mắt nghiêng mặt sang bên : "Bên cũng hôn."

Tôi vui vẻ "chụt" một tiếng.

Lục Phong Hòa ôm lấy mặt Lục Tranh, ghé gần: "Bố cũng !"

Tôi chớp mắt.

Lục Tranh , khuôn mặt thường ngày luôn nghiêm nghị lúc chỉ tràn đầy dịu dàng, để mặc thằng bé ôm lấy mặt , đáy mắt dâng lên sự ấm áp, khẽ "ừm" một tiếng:

"Tôi cũng ."

Tôi một giấc mơ.

Trong mơ, Lục Tranh tỏ tình với năm nghiệp đại học.

Trong buổi lễ nghiệp, đội mũ cử nhân, tay ôm bó hồng, bên cạnh là Lục Tranh.

Chúng rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc.

Cứ ngỡ chúng sẽ mãi hạnh phúc như , nhưng sự ngọt ngào luôn thất bại hiện thực.

Sau khi Lục Tranh thành nghiên cứu sinh thì đến thành phố lân cận học tiến sĩ, bệnh viện địa phương nhận làm bác sĩ trưởng khoa tim mạch. Để yêu xa, từ bỏ công việc lương cao ở thành phố , đến thành phố lân cận tìm một công việc nhàn hạ, nghỉ cuối tuần.

nhàn hạ nghĩa là Lục Tranh cũng nhàn hạ. Là một bác sĩ, tăng ca trở thành chuyện thường tình, những buổi hẹn hò định, những bữa tối lãng mạn đang diễn , những rạp chiếu phim kịp đến, hết đến khác thất hẹn.

Thậm chí khi đến bệnh viện mang cơm cho , còn đồng nghiệp khoa kể, và một bệnh nhân nào đó ngày nào cũng quấn quýt rời, mờ ám, hai dường như còn một đứa con.

Dần dần mất niềm tin và hy vọng mối quan hệ , cũng chuẩn sẵn sàng cho việc chia tay và rời xa .

Cho đến một đêm mưa, Lục Tranh ướt sũng, thất thần mang về một bé con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-tieu-luc/chuong-4.html.]

Khoảnh khắc rõ khuôn mặt thằng bé, đột ngột tỉnh giấc.

Là Lục Phong Hòa.

"Nhiên Nhiên?"

Lục Tranh tiếng động cũng tỉnh giấc, nheo mắt : "Sao ?"

Trời tờ mờ sáng, Lục Phong Hòa đang gối bụng chút hoảng hốt.

"Nhiên Nhiên?"

Thấy lên tiếng, Lục Tranh gọi một tiếng, đưa tay định chạm đầu , nhưng tránh .

Anh sững , tỉnh táo, nhíu mày : "Sao ?"

Tôi hai khuôn mặt giống đến bảy phần mắt, là tức giận đau khổ chợt tràn ngập lòng, dậy mặc quần áo định bỏ .

"Tống Ngọc Nhiên!"

Lục Tranh còn bận tâm đến Lục Phong Hòa đang ngủ say, bật dậy túm lấy tay , giọng cao lên: "Xảy chuyện gì ? Sao ?"

Tôi Lục Phong Hòa đang lơ mơ tỉnh giấc, cố nén giận: "Sáng nay tiết."

Lục Tranh cau mày: "Tôi lịch học của , hôm nay cả ngày tiết nào cả."

"Bố ."

Lục Phong Hòa chậm rãi dậy, chúng , vẻ mặt quen thuộc như khi: "Lại cãi ? Lần cũng là vì đau m.ô.n.g ?"

Thằng bé ngáp một cái, gãi gãi mặt: "Kỳ lạ thật, cứ ngã đau mông, nên đổ cho mặt đất cứng ? Sao đổ cho bố?"

Tôi lời mà nghiến răng ken két, trừng mắt Lục Tranh một cái thật mạnh.

Lục Tranh hiển nhiên cũng hiểu ý nghĩa sâu xa của lời , ho khan một tiếng: "Đừng giận nữa Nhiên Nhiên, nếu là làm sai điều gì, xin ?"

Lục Phong Hòa vẫn đang chúng , tiện nổi cáu mặt bé con, đành cứng nhắc "ừm" một tiếng.

Lục Phong Hòa thấy chúng cãi nữa cũng yên tâm, ôm gối tiếp tục ngủ, một lát khò khò.

Tôi nhân cơ hội quần áo xong là định ngay.

“Tống Ngọc Nhiên!”

Lục Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, ánh mắt thấp thoáng vẻ bất an và hoang mang khiến thấy khó chịu: “Rốt cuộc là ? Rõ ràng khi ngủ còn mà, tỉnh dậy là định ngay?”

Tôi im lặng vài giây, hỏi : “Đứa bé rốt cuộc liên quan gì đến ?”

Lục Tranh do dự: “Tôi… chắc.”

Lời đó như một khối băng lạnh, kích thích khiến cả trái tim co rút . Tôi hất tay , lạnh lùng : “Vậy thì chẳng gì để nữa.”

Về đến trường, cảm giác như cách biệt một đời.

Trong ký túc xá ai khác, vắng lặng lạnh lẽo.

Không Lục Phong Hòa, Lục Tranh, cũng những nụ hôn là thật lòng giả dối đó.

Tôi ghế thở dài thườn thượt, trong đầu cứ lặp lặp cảnh tượng tối qua ba chúng giường đùa.

Một gia đình ba .

Loading...