Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 66

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:19:54
Lượt xem: 577

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một giờ sáng, Phó Minh Nghĩa phong trần mệt mỏi trở về.

Trần bá đón lấy chiếc áo vest của : “Chẳng hai ngày nữa mới về ?”

Phó Minh Nghĩa nới lỏng cà vạt: “Không yên tâm để em một đưa con học.”

Hai đứa trẻ năm nay ba tuổi, bắt đầu mẫu giáo. Hôm nay trường tổ chức văn nghệ, yêu cầu phụ đều mặt.

Trần bá : “Có cần làm chút đồ ăn đêm ?”

“Không cần ạ.” Phó Minh Nghĩa lên lầu.

Sau khi sinh con, và Ôn Đồng sang nước ngoài tổ chức hôn lễ, lúc trở về thì chuyển nhà mới. So với sự cổ kính của lão trạch, căn nhà ấm áp hơn nhiều nhờ sự hiện diện của lũ trẻ. Những bức danh họa treo dọc hành lang vốn bằng các nhân vật hoạt hình mà bọn trẻ yêu thích, mảng tường đối diện biến thành một tấm bảng đen lớn, bên vẽ vài con vật nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Phó Minh Nghĩa mở cánh cửa phòng ngủ dán đầy hình dán hoạt hình, lặng lẽ bước trong.

Chiếc giường lớn vốn chỉ dành cho hai nay nới rộng , xung quanh bao bọc bằng lan can để đảm bảo an , phía treo những con búp bê phát sáng lung linh.

Ở chính giữa giường, vợ nhỏ của đang nghiêng, hai đứa nhỏ đều ngủ bên phía tay .

Con gái đặt tên là Phó Đồng Nghi như họ bàn , còn con trai vì cơ thể đặc thù, năm một tuổi thường xuyên ốm đau, nên thuận theo ý của Ôn gia gia, lấy một cái tên quá trịnh trọng để dễ nuôi, gọi là Phó Bảo.

Tính cách của Phó Đồng Nghi khác xa với Ôn Đồng, cô bé hoạt bát, ngày đầu đến nhà trẻ kết giao nhiều bạn, thông minh độc lập. Vừa qua sinh nhật ba tuổi, cô bé thử tự lập, dù vẫn ngủ chung với Ôn Đồng nhưng luôn giữ một cách nhỏ.

Phó Bảo thì bám hơn một chút, nhóc rúc lòng Ôn Đồng, vẫn còn đòi Ôn Đồng cho bú.

Phó Minh Nghĩa tiên bế Phó Đồng Nghi ngoài cho Trần bá, nhờ ông bế con bé về phòng riêng, đó bế Phó Bảo. Sau khi sinh xong, bên trong vốn chẳng gì, cả Đồng Nghi và Phó Bảo đều b.ú sữa công thức. Đồng Nghi uống sữa xong là ngủ ngay, nhưng Phó Bảo thì nhất định ngậm lấy mới chịu ngủ.

Có lẽ do nội tiết tố của , Ôn Đồng nuông chiều con cái. Mặt trái của tính cách hoạt bát chính là nghịch ngợm. Hồi Tết, Phó Đồng Nghi theo Ôn gia gia về quê, lén mua pháo ném ao cá của nhà , cuối cùng cá c.h.ế.t nổi trắng bụng. Ôn Đồng đền cho chủ nhà một khoản tiền lớn, vì sợ nổi giận phạt con nên giấu hơn một năm trời.

Đối với Phó Bảo cũng , rõ ràng đến lúc bỏ thói quen , nhưng mỗi khi Phó Bảo lên, đành lòng, liền cởi áo cho con bú.

Trước khi công tác, cảnh cáo Phó Bảo , Phó Bảo sợ nên dám b.ú nữa, lẽ thấy nhà nên lá gan mới lớn dần lên. Phó Minh Nghĩa định bế Phó Bảo lên.

Phó Bảo khẽ nhíu mày.

Phó Minh Nghĩa trầm mặt, nhẹ nhàng véo cái má phúng phính của nhóc, ép con nhả . Khoảnh khắc buông , nhóc định há miệng gào .

Phó Minh Nghĩa đặt núm v.ú giả bên cạnh miệng con, nhóc lập tức im lặng. Phó Minh Nghĩa bế con giao cho Trần bá, bảo ông đưa con ngủ.

Sau đó tắm rửa, xuống bên cạnh Ôn Đồng.

Vạt áo rủ xuống che một phần, trẻ con vốn nặng nhẹ, nơi đó lấp lánh nước miếng. Bị kích thích như , Ôn Đồng nhanh chóng run rẩy.

Phó Minh Nghĩa lấy khăn giấy ướt trẻ em bên cạnh lau , sợ làm Ôn Đồng đau nên dám dùng lực quá mạnh. Tuy nhiên, vì quen với sự mạnh bạo chừng mực của con trẻ, sự dịu dàng ngược khiến Ôn Đồng khẽ nhíu đôi mày thanh tú.

Lần nước ngoài xa nhà nửa tháng. Kể từ khi con chào đời, Ôn Đồng luồn ngón tay tóc , cả đều mềm nhũn .

Tiếp đó, Phó Minh Nghĩa hôn lên môi Ôn Đồng. Hai cánh môi thường xuyên ngậm mút, dù sưng trông cũng mọng nước, mang theo vẻ óng ánh nhuận ướt. Hắn chạm , đôi môi đầy đặn mềm mại quấn lấy lưỡi . Cánh tay luồn xuống lưng Ôn Đồng, khẽ bế lên một chút, đó cạy mở hàm răng, lấp đầy khoang miệng .

Thiếu oxy, Ôn Đồng bắt đầu cảm thấy khó chịu nhưng vẫn tỉnh hẳn, chỉ khẽ vùng vẫy...

Sau khi sinh con, nhanh chóng lấy vóc dáng thanh mảnh, nhưng phần thịt bụng càng thêm đầy đặn hơn . Phó Minh Nghĩa bế lên cao hơn một chút.

Hơi thở Phó Minh Nghĩa trở nên nặng nề, gân xanh cánh tay từng chút một nổi lên.

Một cơn đau nóng bỏng ập đến, Ôn Đồng từ từ mở mắt, phát hiện Phó Minh Nghĩa đang quỳ giường.

Chiều nay Phó Minh Nghĩa còn gọi điện bảo qua hết cuối tuần mới về. Ôn Đồng thấy gương mặt ngay sát gần, cứ ngỡ đang mơ. Một mặt cảm thấy hổ, một mặt dùng tay chống đỡ định lùi phía , nhưng đàn ông nắm lấy cổ chân, kéo mạnh về gần...

Ánh mắt càng thêm tối tăm, thở dồn dập.

“Chú, chú ơi...” Bờ vai mỏng manh của Ôn Đồng bắt đầu run lên.

Nhất thời phân biệt là mơ thực.

Giọng Phó Minh Nghĩa khàn đặc, mang theo vẻ dỗ dành: “Bé con đừng sợ, ngủ tiếp , xong ngay thôi.”

Ôn Đồng mở to mắt.

“... Ưm... chú ơi...”

Phó Minh Nghĩa cúi đỡ lấy eo , nhẹ nhàng hôn lên tai Ôn Đồng.

“Nhớ chú ?”

Đôi mắt đen của Ôn Đồng trợn lên, tiếng nức nở nghẹn ngào như c.h.ế.t sống , một câu cũng nên lời.

Sau khi xong việc, mới nức nở nhớ.

Phó Minh Nghĩa mỉm hôn lên mặt .

“Chú cũng nhớ em.”

“Chẳng hứa với chú là cho Phó Bảo b.ú nữa ? Tại còn cho con?” Phó Minh Nghĩa bắt đầu tính sổ với .

Ôn Đồng nhắm mắt giả vờ ngủ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó Minh Nghĩa gãi ngứa cho , Ôn Đồng nhịn mà bật .

“Không dám nữa, dám nữa , chú ơi...” Ôn Đồng đến mức thở nổi.

Lúc Phó Minh Nghĩa mới tha cho : “Lần để chú bắt gặp nữa, chú sẽ đ.á.n.h đòn em đấy.”

“Đừng đ.á.n.h mà, em làm thế nữa .” Ôn Đồng mỉm ngọt ngào, ôm chặt lấy Phó Minh Nghĩa.

“Ngủ .” Phó Minh Nghĩa đắp chăn cẩn thận cho .

---

Sáng hôm , thời tiết trong xanh.

Phó Bảo mở mắt , phát hiện còn ở trong lòng mà đang ở phòng riêng. Cậu nhóc nén nước mắt, ôm lấy búp bê tìm chị gái. Phó Đồng Nghi vẫn còn đang ngủ, Phó Bảo lay lay cánh tay chị: “Chị ơi, chị ơi, cùng em tìm ?”

Phó Đồng Nghi dụi mắt dậy, vô cùng bất lực: “Lần còn đ.á.n.h thức chị, chị nhất định sẽ mắng em đấy.”

Phó Bảo lạch bạch chạy lấy quần áo cho chị.

Cơn ngái ngủ của Phó Đồng Nghi mới dịu đôi chút.

Cô bé mặc quần áo xong, nắm tay Phó Bảo cùng sang phòng .

Cánh cửa vốn dĩ dễ bọn chúng đẩy , nay thế nào cũng mở .

“Sao khóa cửa ?”

“Chẳng lẽ ở bên trong ?” Phó Đồng Nghi thắc mắc.

“Mẹ... cần chúng nữa ?” Phó Bảo chút sợ hãi.

“Mẹ ơi... ơi...” Phó Đồng Nghi bắt đầu gõ cửa gọi lớn.

Phó Bảo cũng gọi theo chị: “Mẹ ơi... ơi...”

Phó Minh Nghĩa đ.á.n.h thức. Ôn Đồng vẫn đang ngủ trong lòng , đêm qua giày vò đến muộn, Phó Minh Nghĩa ngủ thêm một lát nên mặc quần áo dậy.

Thấy về, Phó Đồng Nghi vui sướng nhảy cẫng lên.

“Ba ơi!”

Phó Minh Nghĩa cũng , xoa đầu con bé: “Lúc ba nhà ngoan ? Có làm giận ?”

Phó Đồng Nghi lập tức lắc đầu: “Dạ !”

Sau đó Phó Minh Nghĩa sang Phó Bảo.

Cậu nhóc sinh Phó Đồng Nghi vài phút, phát triển cũng chậm hơn chị, thấp hơn chị một cái đầu.

Đường nét mặt chị gái giống Ôn Đồng, nhưng khuôn miệng giống , mỏng, dù là trẻ con nhưng khi trông cũng nghiêm nghị. Còn Phó Bảo thì như đúc từ một khuôn với Ôn Đồng.

Phó Minh Nghĩa vốn định khiển trách con, rõ ràng hứa sẽ b.ú nữa mà làm , nhưng gương mặt phiên bản thu nhỏ của Ôn Đồng, kìm , vẫy tay bảo con gần.

Phó Bảo thất vọng bước tới. Ba về , nhóc sẽ ngủ cùng nữa.

Phó Minh Nghĩa cũng xoa đầu nhóc.

“Ba về con vui ?”

Vì chị gái thông minh, mới ba tuổi nhận hơn năm trăm chữ Hán, còn Phó Bảo mới chỉ một trăm chữ, chỉ kém chị mà còn kém cả bạn bè cùng lứa, nên hàng ngày đều giao bài tập cho con và kiểm tra. Bây giờ ba về, chỉ nghĩa là ngủ với , mà còn nghĩa là nhóc suốt ngày chữ .

Phó Bảo cố gắng nặn một nụ : “Dạ vui ạ...”

“Mẹ vẫn còn ngủ ba?” Phó Đồng Nghi nghé đầu trong.

“Để ngủ thêm một lát.” Phó Minh Nghĩa đóng cửa , “Ba đưa các con ăn sáng .”

“Tuyệt quá!” Phó Đồng Nghi reo lên.

Đó là buổi văn nghệ Tết thiếu nhi 1/6, các thầy cô và học sinh chuẩn từ nửa tháng . Văn nghệ bắt đầu buổi chiều, buổi sáng Phó Đồng Nghi và Ôn Đồng còn tổng duyệt. Phó Minh Nghĩa để tài xế đưa mà tự lái xe đưa họ tới trường.

Phó Bảo tuy chút chậm chạp nhưng tính cách ngoan ngoãn. Phó Đồng Nghi tuy thông minh nhưng nghịch ngợm. Ngồi cùng Phó Bảo, cô bé bảo sẽ kể chuyện cho em , nhưng lúc em đang đến nhập tâm thì đột nhiên nhe răng trợn mắt dọa em.

“Ba ơi...” Phó Bảo gọi .

Phó Minh Nghĩa nghiêm nghị: “Phó Đồng Nghi, xin em mau.”

Phó Đồng Nghi dám nữa: “Chị xin , chị xin mà...”

Phó Bảo vẫn còn thút thít, gương mặt trắng trẻo dính đầy nước mắt.

“Đồ mít ướt...” Phó Đồng Nghi lẩm bẩm nhỏ, đành lấy từ trong cặp sách món đồ chơi mới yêu thích của – một món đồ đắt tiền mua để dỗ em.

“Chẳng em luôn cái ? Chỉ cần em nín, chị sẽ cho em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-66.html.]

Phó Bảo liếc một cái, dần dần ngừng .

Phó Đồng Nghi lấy khăn giấy lau nước mắt và nước mũi cho em.

Sau khi lau sạch, Phó Bảo mỉm ngọt ngào với chị: “Cảm ơn chị ạ...”

Phó Minh Nghĩa qua gương chiếu hậu, thấy hai đứa nhỏ nhanh chóng hòa thuận trở như chuyện gì xảy .

Cho đến khi hai đứa nhỏ dắt tay bước nhà trẻ, Phó Minh Nghĩa mới trở về nhà.

Ôn Đồng vẫn còn đang ngủ, gương mặt kiều diễm đỏ hồng vì ngủ say. Phó Minh Nghĩa ôm lấy , cơ thể nóng hổi mềm mại dán chặt .

Người vợ lương thiện, những đứa con đáng yêu, cùng những lớn tuổi luôn chăm sóc họ, tất cả khiến Phó Minh Nghĩa lúc ngập tràn cảm giác hạnh phúc mãnh liệt.

Phó Minh Nghĩa nhẹ nhàng hôn lên cái má phúng phính của Ôn Đồng, c.ắ.n nhẹ tai .

Hơi thở nóng rực phả khiến Ôn Đồng nhanh chóng nhột mà tỉnh giấc, ngơ ngác Phó Minh Nghĩa: “Chú ơi...”

“Đói ?” Phó Minh Nghĩa .

“Em...” Ôn Đồng cử động một chút, nhưng ngay lập tức một cơn căng đau ập đến, nửa của đều co thắt .

“Bé con, ?” Phó Minh Nghĩa rõ còn hỏi.

Gương mặt Ôn Đồng đỏ bừng: “Chú ơi, đêm qua chú về ?”

“Chú về , em ?” Phó Minh Nghĩa hỏi ngược .

Ôn Đồng càng thêm ngượng ngùng: “Em, hình như em... ...”

“Mơ thấy gì nào?”

“Mơ thấy chú ạ?”

“Mơ thấy chú làm gì em?”

Càng hỏi, vành tai Ôn Đồng càng đỏ, chịu nữa.

Nụ của Phó Minh Nghĩa càng sâu: “Hay là mơ thấy cùng chú làm chuyện gì?”

Phó Minh Nghĩa rũ mắt chiếc áo vẫn cài cúc của , giúp cài , giúp mặc quần và xỏ giày, bế từ giường xuống.

Ôn Đồng run rẩy, nhanh chóng nhận chuyện đêm qua là mơ, mà là...

“Tại gọi em dậy sớm một chút...” Hơi thở Ôn Đồng trở nên dồn dập, loáng thoáng nhớ hứa với Phó Minh Nghĩa là sẽ cho Phó Bảo b.ú nữa, nhưng đêm qua, chắc chắn thấy...

“Vốn dĩ định xem phản ứng của em lúc ngủ khi chú * , nhưng cuối cùng vẫn làm em thức giấc.” Phó Minh Nghĩa chút nuối tiếc.

Ôn Đồng ngờ thể thấy những lời thô lỗ như từ miệng . Lúc ngủ mà đối xử như thế, thật là hổ vô cùng, nhưng ngay đó nhận đêm qua lúc tỉnh và lúc ngủ dường như cũng chẳng gì khác biệt...

“Thay quần áo , chúng xuống ăn sáng.”

Đến phòng đồ, Phó Minh Nghĩa vốn định để Ôn Đồng mặc váy, nhưng thấy mặc trang trọng một chút nên cũng ngăn cản. Hắn giúp mặc quần , đó là áo. Cài xong cúc áo, bế Ôn Đồng ngoài. Nửa của Ôn Đồng dán , bỗng nhiên hít một lạnh.

“Đau...”

“Đau ở ?”

Vành tai Ôn Đồng đỏ ửng, nỡ .

Phó Minh Nghĩa thấy co vai , lập tức hiểu . Sau đó lấy từ trong tủ quần áo một chiếc nội y. Màu hồng nhạt, thậm chí lớp ngoài còn phủ một lớp ren hoa văn, ở giữa còn treo một viên ngọc nhỏ. Ôn Đồng như thấy thứ gì đó đáng sợ, vội vàng ngoảnh mặt vì thẹn thùng: “Tại ... tại lấy quần áo như ...”

“Mặc sẽ đau nữa.” Phó Minh Nghĩa .

Hắn luôn thấy Ôn Đồng mặc thứ , nhưng mãi tìm cơ hội.

“Không , em nhịn mà chú, em thấy hết đau ...”

Phó Minh Nghĩa bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của : “Hôm nay cả ngày đều hoạt động liên tục ở bên ngoài, đến lúc đó đau thì làm thế nào? Bé con chắc lúc cô giáo mời lên sân khấu khiến thấy kỳ lạ nhỉ?”

Ôn Đồng tưởng tượng cảnh khác thấy, càng thấy hổ hơn, cuối cùng vẫn gật đầu.

Hai sợi dây trượt từ cánh tay lên vai, cài cúc phía với .

Thứ chế tác đặc biệt theo kích thước của , bảo vệ một cách khít.

Phó Minh Nghĩa giúp mặc áo sơ mi. Sau khi ăn sáng xong, cả hai cùng đến nhà trẻ tham gia buổi văn nghệ của con.

Từ nhà lái xe đến nhà trẻ mất nửa tiếng. Lần Phó Minh Nghĩa tự lái mà để tài xế đưa , ôm Ôn Đồng ở ghế .

Nửa tháng gặp, xa một thời gian tình cảm càng thêm nồng nàn. Ôn Đồng đùi Phó Minh Nghĩa, nhỏ giọng kể những chuyện xảy lúc nhà, khi kể đều giấu tiệt chuyện nghịch ngợm của hai đứa nhỏ, chỉ kể những lúc chúng ngoan ngoãn.

Phó Minh Nghĩa cũng vạch trần , nghịch tóc chăm chú lắng , cứ thế suốt quãng đường đến nhà trẻ.

“Mẹ Đồng Nghi!”

Vừa bước cổng nhà trẻ gọi tên Ôn Đồng, Ôn Đồng hổ thoát khỏi bàn tay của Phó Minh Nghĩa.

Nơi tổ chức văn nghệ là sân chơi của nhà trẻ, nhiều phụ đến. Người gọi Ôn Đồng là của Vương Tuấn Tuấn. Tuấn Tuấn và Phó Đồng Nghi là bạn , cùng chị còn vài vị phụ khác.

Đa phụ ở đây đều một , chồng cùng.

“Mẹ Tuấn Tuấn ạ.” Ôn Đồng đáp .

Mẹ Tuấn Tuấn ngạc nhiên đàn ông phía Ôn Đồng, cao lớn lực lưỡng, điển trai lịch lãm, tầm thường.

“Đây là chồng em ?” Mẹ Tuấn Tuấn hỏi.

Phó Minh Nghĩa lịch sự mỉm với chị: “Chào chị, là chồng của Ôn Đồng.”

“Chào , chào . Tôi là của Tuấn Tuấn, vì đưa đón con cùng nên mới quen ạ.” Mẹ Tuấn Tuấn .

“Hai thật đôi.” Thấy mặt Ôn Đồng ửng hồng, Tuấn Tuấn trêu đùa.

“Chồng em thật chiều em, nhà chị thì cứ bảo bận việc chịu đến, chồng em còn cùng em nữa.” Mẹ Tuấn Tuấn ngưỡng mộ.

“Chồng chị cũng mà...” Ôn Đồng vội vàng .

“Đều cả, đều cả...” Mẹ Tuấn Tuấn rộ lên, phía xa gọi, chị chào Ôn Đồng vội vã rời .

Trên ghế ghi tên phụ , Phó Minh Nghĩa và Ôn Đồng tìm chỗ của . Sau khi định, một lát giáo viên nhắc phụ ngay ngắn, chương trình sắp bắt đầu.

dành điều bất ngờ cho phụ nên Ôn Đồng và Phó Minh Nghĩa đều hai đứa nhỏ sẽ biểu diễn gì.

Tiết mục đầu tiên là mở màn, mấy đứa nhỏ mặc bộ đồ vịt con lạch bạch lên sân khấu nhảy múa. Có một đứa nhỏ quên động tác, các bạn khác xuống sân khấu nhóc vẫn ngây đó, cho đến khi cô giáo lên dắt . Các phụ bên đều bật . Đều là những đứa trẻ ba tuổi, cũng ai mong chờ chúng biểu diễn xuất thần, chỉ cần ngây ngô và đáng yêu là .

Các tiết mục tiếp theo là ca hát, thơ. Đã trôi qua nửa tiếng mà Ôn Đồng vẫn thấy Đồng Nghi và Phó Bảo , khỏi lo lắng.

Tiết mục cuối cùng là kịch của mấy bạn nhỏ, là câu chuyện cổ tích về Nàng Bạch Tuyết và Hoàng tử.

Lúc đầu Ôn Đồng cứ ngỡ Đồng Nghi sẽ là công chúa, nhưng khi nghé mắt thì , hồi lâu mới nhận đó là Phó Bảo. Phó Bảo ba tuổi mặc váy trắng, đầu đội vương miện, hề vì trang phục mà thấy khó xử, ngược còn nghiêm túc lời thoại. Dưới ánh đèn sân khấu, làn da nhóc trắng trẻo, đôi mắt tròn xoe, trông vô cùng đáng yêu.

“Chú ơi, là Phó Bảo kìa...”

Phó Minh Nghĩa một tay cầm máy ảnh, một tay nắm lấy tay Ôn Đồng: “Ừm, bé con của chúng thật đáng yêu.”

Rất nhanh đó, Phó Đồng Nghi cũng xuất hiện.

Hóa cô bé đóng vai Hoàng tử. Rõ ràng là con gái nhưng mặc bộ đồ hiệp sĩ phiên bản thu nhỏ, bên hông đeo một thanh kiếm, lông mày cô giáo vẽ đậm hơn một chút, cộng thêm gương mặt nghiêm nghị ít , trông thật giống một vị hoàng t.ử nhỏ oai phong lẫm liệt. Trong lòng Ôn Đồng dâng trào cảm xúc hỗn tạp, vui mừng, tự hào, chút bùi ngùi: “Rõ ràng còn trong lòng em, mà giờ giống như lớn .”

Phó Minh Nghĩa cũng chút xúc động, im lặng ôm Ôn Đồng lòng.

Sau khi biểu diễn xong, mấy bạn nhỏ nắm tay cùng cúi chào cảm ơn, sân khấu vang lên tiếng vỗ tay sấm dậy.

“Ba ơi, ơi!”

“Mẹ ơi! Ba ơi!”

Trên sân trường, Phó Đồng Nghi và Phó Bảo cùng cầm giấy khen chạy tới. Cả hai đứa trẻ đều lao lòng Ôn Đồng, Ôn Đồng dùng nhiều sức mới đỡ hai đứa.

Sau khi dụi dụi Ôn Đồng, Phó Đồng Nghi lập tức khoe giấy khen: “Cô giáo phát giấy khen cho chúng con , tiết mục của chúng con biểu diễn xuất sắc!”

“Mẹ ơi, con cũng ...”

Ôn Đồng hôn lên mặt con bé: “Ừm, thấy ... tự hào về các con lắm...”

Phó Minh Nghĩa ở bên cạnh : “Ba cũng .”

“Vậy chúng về nhà thôi ạ!” Phó Đồng Nghi hào hứng .

Ôn Đồng Phó Minh Nghĩa một cái: “Về nhà, về nhà thôi...”

Để xe qua một con đường nhỏ. Trẻ con mà, một lúc là bắt đầu chạy nhảy. Phó Đồng Nghi chạy , Phó Bảo đuổi theo.

“Chị ơi, chị ơi, đợi em với...”

Phó Đồng Nghi làm mặt quỷ với em thèm đầu mà chạy tiếp. Phó Bảo bám sát nút.

“Đồng Nghi, Phó Bảo, hai đứa, hai đứa đừng chạy... ngã bây giờ...” Ôn Đồng chút lo lắng, cũng rảo bước nhanh hơn đuổi theo để dắt hai đứa .

Sau đó đầu , thấy chú vẫn giữ một cách khá xa với ba con.

Ôn Đồng nắm tay hai đứa trẻ, mỉm gọi : “Chồng ơi, mau đây nào...”

“Ba ơi, mau đây ạ!”

“Ba ơi...”

Trên bức tường bên con đường nhỏ trồng đầy hoa giấy, theo cơn gió thổi, một cánh hoa rơi vai Phó Minh Nghĩa.

Hắn vợ nhỏ và hai đứa con của , kìm mỉm .

“Ba tới đây.”

Loading...