Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 64

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:34:05
Lượt xem: 336

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Đồng run rẩy hôn lên.

Rõ ràng quen với việc chủ động hôn chú, nhưng vì sự hoán đổi phận và đang ở trong môi trường công sở khiến Ôn Đồng cảm thấy vô cùng khó xử.

Hai cánh môi mềm mại cọ loạn, chút kỹ xảo nào, nhưng cũng đủ khiến thở của Phó Minh Nghĩa trở nên nặng nề. Bàn tay lớn của bóp lấy hai bên má , ép khuôn miệng nhỏ mở để thể xông thẳng trong.

Bàn tay luồn từ gấu áo, tiên là vuốt ve cái bụng nhô lên, đó chậm rãi ngược lên . Không là do m.a.n.g t.h.a.i b.ú mớm nhiều, nơi đó nhô lên một đường cong, vặn gọn trong lòng bàn tay .

Phó Minh Nghĩa càng thêm mạnh bạo chiếm đoạt khoang miệng Ôn Đồng, đồng thời dùng hai ngón tay kẹp lấy, khiến lớp áo sơ mi trắng hằn lên một điểm nhọn hoắt.

“Ưm...” Bị cọ qua lớp vải, cảm giác châm chích khiến viền mắt Ôn Đồng ươn ướt. Cậu vùng vẫy đẩy , nhưng vì sự cọ xát đó mà cảm nhận thứ to lớn đang nhanh chóng thức tỉnh.

Ôn Đồng mở to mắt, sợ đến mức dám cử động.

Thời gian qua chú chỉ hôn chứ làm gì khác. Buổi sáng tỉnh dậy trong lòng chú, vẫn thường cảm nhận d.ụ.c vọng cuồn cuộn ...

Khoang miệng buộc mở rộng theo sự xâm nhập của chú, nơi kẹp giữa hai ngón tay nhào nặn ấn ép, Ôn Đồng phân biệt nổi là cảm giác căng đau tê dại đang càn quét cơ thể . Cậu gần như ngất vì thiếu oxy.

Lúc , Phó Minh Nghĩa mới buông tha cho khuôn miệng , chuyển sang ngậm lấy nơi đó. Đầu lưỡi lăn lộn mài giũa khối thịt tuyết trắng, răng lún sâu bên trong...

Ôn Đồng run rẩy càng thêm kịch liệt.

---

Hơn một giờ , họ đến đích.

Phàn Thốn và Trần Mục đỗ xe xong liền bước xuống, còn chiếc xe đen thì mãi một lúc lâu vẫn động tĩnh gì.

Trần Mục lộ chút biểu cảm nào, nhưng Phàn Thốn nhíu mày: “Có cần hối thúc một chút ?”

“Phó tổng chắc đang bận việc trong xe.” Trần Mục .

Phàn Thốn tin, hận thể đôi mắt thần để thấu qua lớp phim cách nhiệt mà xem tình hình bên trong.

Đợi mười phút , Phó Minh Nghĩa mới mở cửa bước .

Hắn mặc vest chỉnh tề, tóc tai chút rối loạn, gương mặt điển trai và lạnh lùng, chẳng vẻ gì là bất thường.

Lại một lát Ôn Đồng mới xuống xe. Phàn Thốn định kỹ Ôn Đồng, kết quả là cứ cúi gằm mặt, bả vai co rụt như thể n.g.ự.c đang khó chịu . Cảm nhận ánh mắt của cô, Ôn Đồng càng cúi thấp đầu hơn, dáng vẻ vô cùng khó xử.

Cô đang thì bỗng nhiên sống lưng cảm thấy rợn .

Phó Minh Nghĩa đang chằm chằm cô. Phàn Thốn giật , vội vàng thu hồi tầm mắt.

Người đón tiếp họ là Vương Thần, Chủ tịch của Danh Thần. Chủ tịch ngoài bốn mươi nhưng trông như mới chỉ hơn ba mươi. Ông cung kính bắt tay với Phó Minh Nghĩa, cũng bỏ bê những cùng, lượt bắt tay với Trần Mục và Phàn Thốn.

Đến lượt Ôn Đồng, ông chợt ngẩn .

Ông và Phó Minh Nghĩa cũng từng gặp thương trường, bên cạnh Phó Minh Nghĩa luôn là Trần Mục, hoặc là Trần Mục và Phàn Thốn, đây là đầu tiên ông thấy một gương mặt lạ lẫm.

Phó Minh Nghĩa giới thiệu: “Đây là thư ký mới của , thư ký Ôn.”

“Chào thư ký Ôn, chào ...”

“Vương tổng, chào... chào ông...”

Hóa là một lắp. Theo lý mà , một tập đoàn lớn như Phó thị khi tuyển chắc chắn sẽ sàng lọc khắt khe, tuyển một lắp cơ chứ? Vương Thần thầm nghĩ, đưa tay định bắt tay với Ôn Đồng.

Kết quả là Phó Minh Nghĩa nhàn nhạt : “Vương tổng, đưa chúng tham quan một vòng .”

Đây là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở Kinh Thị, bất kể mùa cao điểm thấp điểm đều đông khách tham quan. theo thời gian, nhiều kiến trúc và cảnh quan sông núi hư hại nghiêm trọng, cần tu sửa. Nhân lúc tu sửa , Vương Thần định phát hiện thêm một khu tham quan mới bên cạnh cảnh điểm, xin vốn đầu tư từ tập đoàn Phó thị.

Suốt dọc đường, Vương Thần vô cùng hào hứng, thao thao bất tuyệt về việc khi thành cảnh điểm sẽ sinh lời thế nào, còn Phó Minh Nghĩa từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.

Ôn Đồng mới bước chân chốn công sở, còn những kéo đầu tư chỉ dựa cái miệng để “vẽ hươu vẽ vượn”, mở to mắt, đến nhập tâm.

Cuối cùng, họ dừng một hồ nước xanh biếc, ngọn núi phía cũng xanh rì, từ xa thể thấy một sợi dây thừng treo công nhân đang làm việc núi.

Vương Thần hy vọng Phó Minh Nghĩa: “Phó tổng, ngài thấy ...”

“Đây đúng là một dự án tồi, tuy nhiên cụ thể thế nào, chúng cần thảo luận thận trọng .” Phó Minh Nghĩa trả lời.

Buổi tối, Vương Thần đưa họ đến một khách sạn gần đó dùng bữa.

Vương Thần dẫn theo mấy quản lý trong công ty, cùng bốn phía Phó Minh Nghĩa, gần như kín một phòng bao. Sau khi uống chút rượu, đều cởi mở hơn, ai là khơi mào chuyện tình cảm.

Đầu tiên là trêu chọc Trần Mục.

“Trần quản gia đúng là một bậc nhân tài, mấy bạn, con gái nhà họ đều mới nghiệp, là để giới thiệu cho làm quen nhé.”

Trần Mục lắc đầu: “Hiện tại chủ yếu tập trung công việc.”

Tiếp đó trêu chọc Phàn Thốn, nhưng vì Phàn Thốn trông lạnh lùng nên họ cũng dám quá trớn, vài câu xoay sang Ôn Đồng.

“Trông trẻ thế m.a.n.g t.h.a.i ? Được mấy tháng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-64.html.]

“Năm... năm tháng ạ...”

“Chồng làm nghề gì...” Phía đối diện vẫn tiếp tục truy vấn.

Phó Minh Nghĩa vốn định cắt lời ông , nhưng khựng một nhịp, chờ câu trả lời của Ôn Đồng.

Ôn Đồng rũ mắt che giấu sự căng thẳng: “Chồng... chồng em chỉ là một nhân viên bình thường thôi ạ...”

trả lời Phàn Thốn như nên tiếp tục thế với khác. Nói xong dám chú, rõ ràng cha của đứa trẻ đang ngay bên cạnh, bảo chồng là một khác...

Câu trả lời khiến ánh mắt Phó Minh Nghĩa trầm xuống.

“Nếu sinh con xong thì làm việc nữa nhỉ, sẽ làm thời gian ?”

Phàn Thốn nổi nữa: “Lưu tổng, nào, kính ông một ly.”

Đều là đàn ông với , càng uống càng hăng. Ôn Đồng uống nhiều nước, bụng căng tức vệ sinh. Cậu thấy chú đang mải chuyện với đàn ông bên cạnh nên làm phiền họ, lẳng lặng một .

Cậu uống rượu, nhưng cũng rượu bên trong hun cho choáng váng. Ra ngoài, hóng gió ở ban công cuối hành lang.

Nơi những tòa nhà cao tầng, phóng mắt chỉ thấy một bầu trời đầy . Gió thổi tung mái tóc của Ôn Đồng, đầu óc thanh thản hơn nhiều, thư thái nhắm mắt cho đến khi một bóng đen từ phía bao trùm lấy .

Ôn Đồng giật , kịp đầu lồng n.g.ự.c đối phương ép sát. Ôn Đồng như cầm tù, cơ thể thể , thấy phía nhưng ngửi mùi hương quen thuộc cũng là ai.

“Phó... Phó tổng...” Ôn Đồng căng thẳng cực độ, trong phòng bao mà bước thể thấy cảnh tượng ban công ngay.

Phó Minh Nghĩa tựa cằm lên vai , khẽ nghiêng mặt, thở phảng phất chút men rượu phả tai Ôn Đồng. lúc cửa phòng bao mở , bên trong vội ngay mà vẫn đang . Ôn Đồng sợ đến mức vững, rõ ràng chồng là một nhân viên quèn, giờ ông chủ ôm lòng giữa thanh thiên bạch nhật...

“Chú ơi, chú ơi...” Ôn Đồng đáng thương gọi.

“Chẳng em gọi là chú ?” Phó Minh Nghĩa siết chặt lấy , chóp mũi cọ lên vành tai lành lạnh của Ôn Đồng.

“Tối nay, đến phòng của chú.”

Ngay khoảnh khắc bên trong bước , Phó Minh Nghĩa buông . Ôn Đồng như trốn chạy mà rời xa , vững nhưng nóng mặt vẫn tan.

---

Vương Thần đón tiếp chu đáo, chuẩn cho mỗi một căn phòng.

Ôn Đồng giường, cứ chằm chằm chiếc đồng hồ đối diện. Đã mười giờ tối .

Nghĩ đến những lời Phó Minh Nghĩa ghé tai , mặt Ôn Đồng dần đỏ ửng lên. Có cảm giác khi chồng là nhân viên quèn, và chú thực sự trở thành một mối quan hệ chân chính. Rõ ràng buổi tối vẫn ngủ cùng , nhưng giờ yêu cầu đến phòng , cứ như là đang lén lút lưng chồng ...

Ôn Đồng nén sự khó xử dậy, mang theo hai bộ đồ, tìm một bộ thật kín đáo khỏi phòng. Phòng của chú ở tầng , vì sợ thang máy sẽ gặp khác nên đặc biệt thang bộ.

Nào ngờ bắt gặp Phàn Thốn đang mặc đồ thể thao tập thể d.ụ.c ở cầu thang.

Thấy tối muộn còn ngoài, Phàn Thốn thở hổn hển dừng : “Cậu định lên lầu ?”

Ôn Đồng dám cô, khẽ gật đầu.

“Đi tìm Phó tổng ?” Phàn Thốn Phó Minh Nghĩa ở tầng .

Ôn Đồng ngờ cô hỏi thẳng thừng như , hiểu bỗng thấy vô cùng hổ: “Vâng... , chút công việc cần xử lý ạ...”

Phàn Thốn lo lắng : “Thật , nếu bắt nạt thì thể với , thể giúp .”

“Không ... bắt nạt ạ...”

Thấy chịu , Phàn Thốn bảo: “Vậy nếu chuyện gì thì cứ gọi điện cho nhé.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Vâng, ạ.” Cảm ơn xong Ôn Đồng liền lên lầu.

Phàn Thốn theo bóng lưng gầy gò đáng thương của , thở dài một tiếng thật sâu.

Ôn Đồng xác định hành lang mới dám gõ cửa. Chỉ gõ một tiếng cửa mở , ngay khi bước , cánh cửa phía lập tức khóa chặt.

Thân hình cao lớn ép lên cửa, siết chặt hai tay giơ lên đỉnh đầu, khiến cả cơ thể Ôn Đồng rộng mở mặt , đó c.ắ.n lấy đôi môi mà hôn ngấu nghiến...

Cái bụng nhô cao dán chặt lên đàn ông, thở tước đoạt, khoang miệng mở rộng dường như trở thành nơi phát tiết của , l.i.ế.m c.ắ.n kịch liệt. Ôn Đồng vững định trượt xuống theo cánh cửa... Đôi tay đang giơ đỉnh đầu cuối cùng cũng thả , Ôn Đồng kịp đẩy thì đàn ông bế bổng lên... Rất nhanh đó Ôn Đồng đặt lên giường...

Đầu lưỡi ngừng khuấy đảo, chiếc lưỡi nhỏ bé của Phó Minh Nghĩa quấn quýt mút mát nồng nàn, hệt như nhét hai quả trứng gà nguyên quả, chức năng nuốt cũng tê liệt, nước miếng men theo khóe miệng chảy xuống... Ôn Đồng nắm chặt lấy tấm ga giường bên , đến cả lời khẩn cầu cũng nên lời.

Bộ sơ mi kín đáo cố ý mặc đàn ông dễ dàng tháo tung cúc áo, quần áo nửa che nửa lộ, cái bụng bầu trắng nõn cũng lộ ngoài...

Phó Minh Nghĩa hôn cho đến khi thỏa thuê mới buông miệng , cánh tay tì bên cạnh đầu , bằng ánh mắt tối tăm u ám.

Ôn Đồng thấy như , một luồng sợ hãi dâng từ lòng bàn chân lên tận gáy: “Chú ơi, chú ơi...”

Tay Phó Minh Nghĩa trượt xuống : “Bây giờ thích bé con gọi là Phó tổng hơn.”

Lời dứt, Ôn Đồng liền cảm thấy phía mát lạnh.

Chiếc quần dài mặc dường như biến thành tờ giấy mỏng, bàn tay Phó Minh Nghĩa dễ dàng xé rách tan tành.

Loading...