Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:23:28
Lượt xem: 1,315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ép Buộc Và Vị Khách Quý
Ngày hôm , thời tiết quang đãng, ngọn cỏ còn đọng những giọt mưa, trong khí tràn ngập mùi hương tươi mát, Ôn gia gia xách một chiếc túi nhỏ vội vã trở về.
Ông kịp đặt đồ đạc tay xuống, việc đầu tiên là tìm Ôn Đồng.
“Đồng Đồng, Đồng Đồng…”
Ôn Đồng đang giường dụi mắt, Tùng Tùng ở bên cạnh sốt ruột xoay vòng vòng.
Mỗi buổi sáng, Ôn Đồng đều dắt nó dạo.
Hôm nay Ôn Đồng dậy muộn.
Tùng Tùng là đứa thấy tiếng động của Ôn gia gia đầu tiên, đôi tai dựng lên, đầu chạy vọt ngoài.
Ôn Đồng cũng thấy gia gia đang gọi , vui mừng bò dậy từ giường: “Gia gia.”
Ôn gia gia gần bảy mươi tuổi, mái tóc hoa râm, thời trẻ tính tình hiền lành, đối xử với khác đôn hậu, cho nên đến độ tuổi , nét mặt hiền từ, khiến nhịn mà tôn kính và gần gũi.
Chính ông là một tay nuôi nấng Ôn Đồng khôn lớn, ông thương Ôn Đồng vô cùng. Thỉnh thoảng ông sẽ giúp Ôn gia làm một việc, lúc rảnh rỗi thì lên núi hái nấm.
Ôn Đồng thích ăn một loại nấm rừng, thị trường bán, chỉ thể tự tìm. Ông cả đêm qua về, chính là lên ngọn núi ở thành phố bên cạnh.
Tùng Tùng quấn lấy chân Ôn gia gia, vươn mũi ngửi ngửi đồ vật trong túi của ông.
Ôn gia gia : “Cái cho mày ăn , cái là tao đặc biệt kiếm cho bảo bối của tao đấy.”
Ôn gia gia vẫn coi Ôn Đồng như một đứa trẻ, giơ chiếc túi lên, cúi xuống, làm vẻ mặt khoa trương, trêu chọc Ôn Đồng: “Đoán xem bên trong là gì nào.”
“Nấm ạ!” Sự rụt rè và câu nệ biến mất, mặt cận nhất, Ôn Đồng ngây thơ vui vẻ, khi đôi mắt tròn xoe híp thành một đường chỉ.
Ôn gia gia cũng theo: “Đoán đúng , Đồng Đồng thật thông minh.”
nhanh, Ôn gia gia trở nên áy náy: “Tối qua trời sấm sét, gia gia ở bên cạnh cháu, cháu sợ .”
Tối qua thành phố bên cạnh cũng mưa to, ông Ôn Đồng sợ nhất là thời tiết mưa sấm chớp , lo lắng đến mức cả đêm ngủ , bắt chuyến xe sớm nhất trở về.
“Không sợ ạ, tối qua ngủ cùng ca ca.” Ôn Đồng nữa, cúi gầm đầu xuống.
Ôn gia gia một cái là đang dối, nếu là ngủ cùng Ôn Hy, sẽ mặc đồ ngủ từ trong phòng bước .
Nghĩ đến tính cách của Ôn Hy, Ôn gia gia lo lắng thở dài một tiếng.
Trong phòng chỉ vài món đồ, Ôn gia gia nhanh phát hiện thêm một thiết điện t.ử từng xuất hiện đây.
Ông tuổi cao, đối với nhiều sản phẩm điện t.ử đều mù tịt, nhưng cái thứ màu đen, giống như máy tính , ông vẫn nhận , bởi vì Ôn Đồng vẫn luôn ao ước .
“Tiền nhanh như dành dụm đủ ?” Ôn gia gia hỏi .
Ôn Đồng lắc đầu: “Là bạn của ca ca… tặng ạ.”
“Là vị hôm đó đưa hai đứa xem triển lãm ?” Ôn gia gia nhớ .
Hôm đó Ôn gia gia theo Ôn Đồng khỏi cửa, lên xe của đàn ông , từ cửa sổ xe mở một nửa thể thấy góc nghiêng của đàn ông.
Tuấn tú và cao quý.
“Vâng… là tặng cho ca ca, tiện thể tặng cho cháu.” Ôn Đồng lặp lời của Ôn phu nhân và Ôn Hy.
“Vậy cũng , cháu cần vất vả dành dụm tiền nữa.”
Ôn Đồng mím chặt môi, trả lời.
Đây là kỳ nghỉ hè khi nghiệp đại học, Ôn Đồng vẫn tìm việc làm, chỉ là thứ bảy và chủ nhật hàng tuần dạy vẽ cho một bạn nhỏ.
Cậu dắt Tùng Tùng dạo xong, ngủ một giấc, đợi khi tỉnh dậy, Ôn gia gia nấu xong bữa trưa.
Ôn gia gia dùng nấm nấu canh cho , nấu nhiều, thêm cả Tùng Tùng cũng uống hết, Ôn Đồng đổ phần còn hộp cơm: “Cho ca ca uống.”
“Bây giờ chắc chắn nó ăn cơm xong, nuốt trôi thứ .” Ôn gia gia uyển chuyển khuyên .
Không là nuốt trôi, mà là chướng mắt, chướng mắt món canh , cũng chướng mắt tấm chân tình của Ôn Đồng. Ôn Đồng tuổi còn quá nhỏ, lớn lên cùng Ôn Hy, vẫn nghĩ thông suốt.
Ôn gia gia cũng thể tàn nhẫn với rằng, Ôn Hy hề đối xử chân thành với .
“Vậy ca ca đói , thể ăn.” Ôn Đồng đóng nắp hộp cơm, còn sợ nguội, phần của cũng màng ăn, tranh thủ mang qua cho Ôn Hy.
“Đưa cho gia gia , gia gia sân chút việc, tiện thể mang qua cho cháu.” Món canh mang qua, khả năng cao là đổ , hoặc là để nguội lạnh, dù là trường hợp nào cũng sẽ khiến Ôn Đồng đau lòng.
Ôn gia gia đôi mắt đầy mong đợi của Ôn Đồng, lặng lẽ thở dài một tiếng.
…
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ngày Phó Minh Nghĩa đến làm khách, Ôn Đồng đang co ro ghế sô pha trong phòng khách.
Co thành một cục nhỏ xíu, khuôn mặt trắng trẻo xinh hiện lên một sự hoảng loạn cực độ vì thiếu cảm giác an , đôi mắt to rủ xuống, từ từ trào nước mắt.
“Đồng Đồng, lời, cùng ca ca con đến công ty của ba làm việc, tuy đúng chuyên ngành của con, nhưng vẫn hơn nhiều so với việc con ngày nào cũng vẽ vời mấy thứ vô dụng đó, ít nhất cũng là một công việc định.”
Ôn phụ nhẹ nhàng khuyên nhủ .
Mẹ của Ôn Đồng qua đời năm sinh , lâu , ông cưới Ôn phu nhân, sinh con cho ông từ . Sau khi vợ mới, nhiều lúc bất do kỷ, lúc Ôn Đồng một tuổi, ông giao cho Ôn gia gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-3.html.]
Ôn gia gia vẫn luôn làm việc ở Ôn gia, là Ôn phụ lớn lên, tính tình hiền lành, Ôn Đồng giao cho ông nuôi dưỡng, thực đối với Ôn Đồng mà , cũng là chuyện .
Ôn phụ thực cũng từng chút áy náy với Ôn Đồng, nhưng chút áy náy , những lời rỉ tai ngày qua ngày của Ôn phu nhân cũng dần tan biến.
“Không con ở cùng ca ca nhất ? Đợi đến công ty làm việc, hai đứa thể cùng làm, cùng tan làm.”
Ôn Đồng liều mạng kìm nén nước mắt, ngoan ngoãn nhút nhát như cố chấp lắc đầu.
Ở cùng ca ca cố nhiên quan trọng, nhưng vẫn còn những việc làm.
“Ôn Đồng.” Ôn phu nhân vốn luôn im lặng bỗng lên tiếng.
Giọng bà lớn, nhưng cơ thể Ôn Đồng co rúm lợi hại hơn.
“Có già chiều chuộng mày quá , khiến mày lớn ngần , vẫn suy nghĩ cho những làm cha làm như chúng tao. Mày chỉ nghĩ đến việc mày thích , chứ nghĩ xem ba mày lớn tuổi thế , ông còn quản lý công ty mấy năm nữa.”
“Chuyện , căn bản chỗ để thương lượng.”
Huyết sắc mặt biến mất sạch sẽ, đôi mắt Ôn Đồng trợn to, cơ thể gầy gò bắt đầu run rẩy. Cậu vẫn còn quá nhỏ, khống chế cảm xúc của , dám , bất lực về phía Ôn phụ.
“Ba…”
Ôn phụ mềm lòng, nhưng cánh tay Ôn phu nhân cấu chặt.
Ôn phụ dám dáng vẻ đáng thương đó của , ngoài hút thuốc.
Lồng n.g.ự.c nhỏ bé của Ôn Đồng phập phồng kịch liệt, đó về phía cọng rơm cứu mạng cuối cùng của , cẩn thận, đáng thương cầu xin Ôn Hy.
“… Ca ca, giúp em với dì Ôn, ?”
Ôn Hy khoanh tay, hề vì lóc đau lòng như mà nảy sinh lòng trắc ẩn, thờ ơ, coi như liên quan đến , thậm chí chút phiền phức : “Bảo em đến công ty làm việc thì em cứ , em vẽ vời cho khác, thấy đáng tin cậy .”
Ôn Đồng như điểm huyệt, ngây ngốc Ôn Hy, khi phản ứng ý tứ của , thể nhịn nữa, nhắm chặt mắt, những giọt nước mắt đọng đầy khóe mi từng hạt từng hạt lớn rơi xuống.
Ôn phu nhân ghét nhất là thấy , Ôn Đồng dám phát tiếng động, cúi gầm đầu, giống như một đứa trẻ làm sai, từng nhịp thở run rẩy.
“Phó đến !”
lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng mừng rỡ như điên của dì Tống.
Tiếng gọi khiến Ôn Hy và Ôn phu nhân đều còn quan tâm đến Ôn Đồng nữa. Ôn Hy là chạy ngoài đầu tiên, khi ngoài, Ôn phu nhân cảnh cáo Ôn Đồng: “Không nữa, Phó đến thấy thì thể thống gì.”
“Còn nữa, tao sẽ đem con ch.ó đó bán cho quán thịt chó.”
Ôn Đồng giơ cánh tay lên, liều mạng lau nước mắt.
“Còn đó làm gì, ngoài đón khách .”
Trước cổng Ôn gia.
Chiếc Rolls-Royce từ từ dừng , tài xế mở cửa xe, Phó Minh Nghĩa bước xuống.
Khoảnh khắc Ôn Hy thấy , tim cũng đập nhanh hơn.
Mặc bộ âu phục vặn, cà vạt kẹp một chiếc kẹp hình hoa hồng bằng kim loại, cùng với chiếc khuy măng sét đính kim cương cánh tay và chiếc đồng hồ, tất cả đều khiến toát lên một khí chất quý tộc lịch lãm.
Mái tóc chải vuốt ngược một nếp nhăn, hốc mắt sâu sống mũi cao, đôi môi mỏng mím thành một đường sắc lẹm.
Khuôn mặt nghiêm nghị, khiến sinh lòng kính sợ.
nhanh, nở nụ hiền hòa.
“Có chút việc nên đến muộn vài phút, hy vọng để bụng.”
Câu thực sự khiến Ôn phu nhân và Ôn phụ cảm thấy hoảng sợ. Phó Minh Nghĩa bất luận là sự giàu địa vị đều ở họ, đừng là đến muộn vài phút, cho dù hôm nay đến, họ cũng dám trách móc nửa lời.
“Không , , thức ăn cũng mới chuẩn xong.”
Tài xế từ cốp xe xách vài món quà quý giá, Ôn phu nhân hoảng sợ : “Đến thì đến , còn mang theo đồ đạc làm gì, Phó thật sự quá khách sáo .”
“Tiện đường thấy nên mua thôi.”
Người mang quà đến , cũng thể để mang nguyên vẹn về, đạo lý đãi khách như . Ôn phu nhân và Ôn phụ khách sáo một phen, bảo dì Tống mang đồ nhà.
Ôn phu nhân liếc sơ qua, phát hiện ngoài những thực phẩm chức năng dành cho độ tuổi của họ, còn một loại canxi và sữa dành cho thanh thiếu niên.
Ôn phu nhân tưởng là Phó đặc biệt mua cho Ôn Hy, trong lòng khỏi nở hoa, thể suy nghĩ chu đáo như , ý với Ôn Hy, thể chứ.
Còn Ôn Hy chắp tay lưng, chờ đợi, chờ đợi Phó Minh Nghĩa và ba hàn huyên xong.
Biết hôm nay sẽ đến, mặc bộ quần áo thích nhất, bộ quần áo thể tôn lên vóc dáng cân đối của , khiến làn da trông trắng trẻo hơn.
Hắn luôn là đối tượng các nam sinh và nữ sinh trong trường ngưỡng mộ, tưởng tượng khi ánh mắt Phó Minh Nghĩa rơi , sẽ kinh diễm đến mức nào, nhịn sự đắc ý và tự mãn.
Những lời hàn huyên kết thúc, Ôn phu nhân và Ôn phụ hiểu ý mỉm về phía Ôn Hy.
Phó Minh Nghĩa đương nhiên cũng sang.
Ôn Hy lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, thế nhưng——ánh mắt của đối phương từ phía thu , lướt qua khuôn mặt , dừng một giây nào, liền dời .
Cùng lúc đó, vạt áo của nắm chặt lấy.
Ôn Đồng đang trốn lưng .
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn