Cúc Áo Của Tôi Bay Vào Miệng Sếp Rồi - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-22 02:30:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời của Đổng Hoán khiến sắc mặt Hứa Thanh tức thì tối sầm . Nói chẳng khác nào biến thành kẻ ác độc, luôn miệng bám lấy Thành Tế buông. 

 Hứa Thanh hé môi, định tỏ vẻ cao thượng khuyên Thành Tế mau đưa Đổng Hoán bệnh viện khám xét xem mắc bệnh hiểm nghèo gì , tiện thể xin luôn điện thoại để dễ bề liên lạc. 

lời kịp thốt thì thấy Thành Tế mang vẻ mặt sốt sắng, lo âu tột độ chạy tới dìu Đổng Hoán ngoài, chẳng thèm liếc mắt Hứa Thanh lấy một cái: "Anh Hoán thấy khó chịu thì bọn về ngay lập tức. Hay do ngâm suối nước nóng  ngộp thở? Anh đau tim đau ở ? Có ho nữa ?" 

Từng câu từng chữ đều tràn ngập sự quan tâm dịu dàng, ân cần mà Thành Tế dành trọn cho Đổng Hoán.  

Những lời lẽ cao thượng mà Hứa Thanh định thốt đành nuốt ngược trong, nghẹn ứ nơi cổ họng chẳng thể thốt nên lời. Cậu trân trân  dáng vẻ lo âu, đôi mày nhíu chặt của Thành Tế, chợt bàng hoàng nhận : Tiểu Tế... Tiểu Tế thực sự yêu gã đàn ông đó

Đổng Hoán cũng chẳng ngờ chỉ một câu vờ vịt của khiến Thành Tế cuống cuồng lo lắng đến . Chút gợn sóng bực dọc trong lòng  lập tức tan biến dấu vết. Ngoái đầu Hứa Thanh vẫn đang đờ đẫn ngâm hồ nước, tâm trạng Đổng Hoán bỗng trở nên vô cùng khoan khoái. Nụ môi   trở nên ôn hòa dịu dàng như thường lệ, tựa hồ như vẻ mặt đen sì u ám ban nãy từng xuất hiện. 

Thành Tế lái xe. Biết Đổng Hoán đang khỏe nên dám để  động vô lăng, định dìu   ghế phụ. tay chạm cửa xe kịp kéo thì bàn tay to lớn của Đổng Hoán phủ lên ngăn : "Tiểu Tế , em đừng căng thẳng quá như thế." 

Thành Tế thể căng thẳng cho ! Cậu nhăn nhó: "Anh Hoán! Anh đang ốm cơ mà, em lo chứ? Tụi qua bệnh viện khám ngay bây giờ , lỡ thể bề gì thì ? Chuyện sức khỏe trò đùa !" 

Đổng Hoán phì : "Cơ thể thế nào còn ? Bọn cứ về nhà là . Hơn nữa, ở nhà thiếu gì t.h.u.ố.c men em?" 

Ánh mắt Thành Tế ngập tràn sự đồng tình. Mấy cái giận dỗi trẻ con thường ngày của Đổng Hoán thể nhắm mắt bỏ qua, nhưng chuyện liên quan đến an nguy sức khỏe thì thể lôi đùa cợt

Nhìn Thành Tế vì lo lắng mà trợn tròn hai mắt, tóc gáy dựng cả lên trông đáng yêu vô cùng, Đổng Hoán thực sự cong môi một cái.   thừa , nếu lúc mà phì thì rắc rối to mất. 

Ngặt nỗi, tia ý giấu giếm trong đáy mắt  vẫn qua mắt Thành Tế. Nghĩ đến việc đang cuống cuồng lo lắng cho , thế mà trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng    còn tâm trí mà cợt, Thành Tế tủi kêu lên: "Anh Hoán!" 

Đổng Hoán vội vàng thu liễm nét mặt, giơ hai tay đầu hàng: "Anh sai , Tiểu Tế đừng giận. Anh thực sự mà, tin em cứ kiểm tra xem." 

Thành Tế nhíu mày xem xét. Thần sắc Đổng Hoán quả thực trông tươi tắn hơn ban nãy nhiều, nhưng ai dám đảm bảo sự khá khẩm  chỉ là tạm thời? 

"Anh Hoán, đừng giấu bệnh sợ thầy!" Thành Tế nghiêm túc khiển trách. Dáng vẻ lo âu đáng yêu của khiến Đổng Hoán chỉ nhào tới ôm chầm lấy mà c.ắ.n mút thỏa thuê. 

Nghĩ là làm, Đổng Hoán lập tức hành động. Trong lúc Thành Tế còn kịp phản ứng, Đổng Hoán kéo một cái ôm siết chặt. Giọng trầm ấm vang lên bên tai : "Tiểu Tế, vui vì em lo lắng cho , nhưng thật sự ." 

Thành Tế đơ  vài giây, đỏ mặt vòng tay ôm  , nhưng giọng điệu vẫn vô cùng nghiêm khắc: "Thế lúc nãy ở trong đó tỏ khó chịu đau đớn đến thế?" 

Nhắc đến chuyện , Đổng Hoán tật giật , ngượng ngùng vô cùng. Anh  thể nào tự thú nhận rằng vì thói ghen tuông hẹp hòi của mà vờ bệnh hòng lôi kéo Thành Tế chỗ khác . Suy tính  vẫn thấy đem mấy chuyện nhục nhã kể lể với Tiểu Tế thì mất mặt quá. thái độ kiên quyết của Tiểu Tế, e là khai thì đừng hòng rời

Đổng Hoán đảo mắt suy tính, dỗ ngọt: "Mình lên xe , đường về nhà sẽ kể hết cho em , chịu ?" 

Thành Tế lúc mới để ý thấy xung quanh qua kẻ tấp nập, mấy ánh hiếu kỳ phóng về phía họ . Cậu mím môi, đỏ bừng tai gật đầu: "Vậy hôm nay để em lái xe, Hoán đang bệnh thì đừng cố." 

Đổng Hoán bất lực giải thích: "Tiểu Tế , thật sự ..." 

Chưa dứt câu, Thành Tế yên vị ở ghế lái, chẳng thèm cho Đổng Hoán cơ hội phản biện. Cùng lắm chỉ là lái cái xe thôi mà, Đổng Hoán cũng chẳng đôi co làm Tiểu Tế phật ý thêm, đành ngậm ngùi leo lên ghế phụ. 

Từ thành phố A đến thành phố S một cách khá xa, lái xe mất ba bốn tiếng đồng hồ mới tới nơi. Đổng Hoán chỉ vì xót Thành Tế vất vả nên mới nhường tay lái cho . giờ dòm Thành Tế mím chặt môi căng thẳng, Đổng Hoán thừa tâm trạng Tiểu Tế lúc đang vui chút nào. 

Anh cũng tỏng nguyên nhân là từ . Anh đang đắn đo tột độ giữa việc vứt bỏ sĩ diện để thú nhận sự thật, là cứ tiếp tục lấp l.i.ế.m bằng một cái cớ hảo nào đó. 

chỉ mất tới một giây, Đổng Hoán đưa lựa chọn. Anh  thấy Tiểu Tế buồn bực, tức giận vì thêm nữa. Nhìn như , thâm tâm  cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. 

"Tiểu Tế , là do ghen đấy. Anh thích em mải mê chuyện với Hứa Thanh. Những chuyện hai ôn chẳng mô tê gì, chen mồm cũng chẳng xong. Thấy em cứ tíu tít với , khó chịu lắm. thể hiện mặt. Anh hai chỉ là bạn bè trong sáng, nên sợ em nghĩ bé xé to, lòng hẹp hòi." 

Đổng Hoán tuôn một tràng vấp váp chữ nào, trút sạch nỗi uất ức trong lòng. Nói xong,  mím chặt môi, chẳng dám đ.á.n.h mắt sang biểu cảm của Thành Tế. Anh sợ đối diện với sự thất vọng, sự ngỡ ngàng trong mắt . Anh sợ hình tượng hảo của sụp đổ, khiến Tiểu Tế vỡ mộng về 

Cảm nhận nỗi sợ hãi đang len lỏi gặm nhấm tâm trí, thậm chí đôi tay còn đang khẽ run rẩy, Đổng Hoán bất giác tự giễu cợt chính . Lăn lộn thương trường bao năm,   bao giờ nếm trải cảm giác run rẩy sợ hãi thế . Cảm giác hệt như một lưỡi đao sắc lẹm treo lơ lửng đỉnh đầu, sẵn sàng giáng xuống đoạt mạng  bất cứ lúc nào. 

Vậy mà chỉ vì Thành Tế,   nếm trải đủ hỉ nộ ái ố thế gian

Từ khoảnh khắc chữ đầu tiên thốt khỏi miệng Đổng Hoán, Thành Tế thấy khó tin vô cùng. Cớ sự hóa chỉ vì một lý do cỏn con, nhỏ bé đến mức thể nhỏ hơn nữa ? Nghĩ tới việc một trầm như Hoán lúc ấu trĩ đến mức , Thành Tế suýt chút nữa thì phì . Cậu hít một thật sâu, bao nhiêu suy nghĩ rối rắm đan xen trong đầu, khiến lẳng lặng thốt nên lời. Cậu chỉ dán mắt đường, chuyên tâm lái xe. 

Trái tim Đổng Hoán vẫn treo lơ lửng giữa trung. Bầu khí tĩnh lặng bao trùm khiến sự căng thẳng trong  ngày một dâng cao. Anh lén lút liếc sắc mặt Thành Tế, thấy những chẳng chút chuyển biến nào mà dường như còn sầm sì u ám hơn

Một cõi chua xót khó tả cuộn trào từ tận đáy lòng Đổng Hoán. Anh mím chặt môi. Trái tim  để mặc cho Thành Tế tùy ý vò nát, đau đớn thấu xương tủy nhưng  vẫn chẳng nỡ buông tay, chẳng nỡ từ bỏ. 

Sống mũi Đổng Hoán cay xè. Anh  kìm nổi những dòng suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây: Tại em gì? Tại im lặng đáng sợ như ? Có em thất vọng về ? Có em thấy khác xa với hình bóng hảo mà em từng ảo tưởng ? Hay là... em chia tay? 

Không, đúng! Bọn họ còn chính thức ở bên cơ mà. Tuy Tiểu Tế thừa nhận mối quan hệ mặt Hứa Thanh, nhưng từng lời tỏ tình đàng hoàng với . Có khi nào... đổi ý, định hủy kèo ... 

"Tách..." 

Một giọt nước rơi xuống quần , loang thành một vệt ướt sẫm màu. 

Thành Tế chẳng Đổng Hoán đang suy diễn lung tung cái gì trong đầu. Cậu nén một luồng khí trong ngực, đạp chân ga phóng xe về nhà với tốc độ kinh hồn. Ánh mắt rực sáng kiên định, còn Đổng Hoán thì cứ cúi gằm mặt suốt chặng đường, chẳng dám ngẩng lên lấy một cái. 

Chiếc xe lao vun vút như chớp giật, thu hẹp quãng đường ba tiếng đồng hồ xuống chỉ còn hai tiếng. May mắn đường phố lúc nửa đêm khá vắng vẻ, tắc đường, còn gặp một chuỗi đèn xanh liên tiếp. 

Xe dừng bánh tại bãi đỗ xe riêng của Đổng Hoán. Dưới ánh đèn lờ mờ, Thành Tế nuốt nước bọt, tằng anhg giọng cho thông cổ họng khô khốc: "Tới nhà ." 

Trái tim Đổng Hoán giật thót. Anh vội vã ngước mắt lên cúi gằm xuống ngay lập tức. Dù động tác nhanh, nhưng Thành Tế - luôn dán chặt mắt   - vẫn kịp bắt gặp vành mắt đỏ hoe . Tầm mắt trượt xuống vệt nước loang lổ đùi quần Đổng Hoán, một suy đoán lóe lên trong đầu khiến trái tim Thành Tế đập loạn nhịp thể kiểm soát. 

Gương mặt Đổng Hoán một bàn tay dịu dàng nâng lên. Một giọt nước mắt lăn dài, trượt xuống và ngoan ngoãn gọn trong lòng bàn tay đối diện. Giọt nước mắt ấm nóng như thể xuyên thủng cả trái tim Thành Tế. Nhìn hốc mắt đỏ hoe của Đổng Hoán, chứng kiến cảnh  khẽ mặt tránh né, rũ mắt vệt nước vương tay , cõi lòng Thành Tế lập tức mềm xèo

"Anh Hoán, để em xem nào." 

Đổng Hoán lúc đang ngập ngụa trong sự hối hận tột độ. Hôm nay mất mặt đến mức thì còn mặt mũi nào mà đời nữa! Sao   thể hành xử t.h.ả.m hại đến mức cơ chứ?! 

"Đừng... đừng , khó coi lắm." 

Giọng Thành Tế cất lên, êm ru như cơn gió đêm mùa hạ khẽ mơn trớn qua gò má, khiến cơ thể Đổng Hoán vô thức thả lỏng. 

"Không Hoán, em chê . Cho em xem , nhé?" 

Đổng Hoán từ từ  mặt . Đôi mắt đỏ hoe yếu ớt của  lúc chẳng khác nào cỗ máy ủi hạng nặng, ngang ngược cày xới, nghiền nát trái tim Thành Tế. 

"Anh Hoán, ?" 

Đổng Hoán quệt mạnh nước mắt: "Chẳng em ." Chưa đợi Thành Tế lên tiếng,   lẩm bẩm tiếp: "Anh lòng hẹp hòi, ghen tuông vớ vẩn. Anh xin Tiểu Tế, em đừng chia tay với ? Dù... dù chúng chính thức yêu , nhưng... nhưng rời xa em..." 

Đổng Hoán càng càng nghẹn ngào chua xót. Nước mắt kiềm tí tách rơi xuống vài giọt. 

Thành Tế khẽ thở dài. Nhìn dáng vẻ Đổng Hoán lải nhải xin mãi thôi, trái tim mềm nhũn đến lạ kỳ. Cậu rướn tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Đổng Hoán. 

Nụ hôn tinh tế mơn trớn, tỉ mẩn miêu tả từng đường nét bờ môi . Đổng Hoán thoáng giật hành động bất ngờ của Thành Tế, nhưng nhanh đó,   phản ứng , nồng nhiệt đáp trả. 

Chẳng bao lâu trôi qua, Thành Tế mới buông . Cậu chống trán lên trán Đổng Hoán, giọng khàn đặc: "Anh Hoán, em dễ dãi . Chỉ bạn trai, bạn đời tương lai của em mới làm chuyện với em thôi." 

Nghe hàm ý sâu xa trong lời của Thành Tế, tim Đổng Hoán đập liên hồi như vọt khỏi lồng ngực. 

"Tiểu Tế..." 

Thành Tế sáp tới: "Hôn em ." 

Đồng thời, bắt lấy tay Đổng Hoán, áp lên nơi mà  hằng đêm tơ tưởng nhung nhớ: "Anh làm gì cũng . Như mới chứng minh cho Hoán thấy, em thật lòng yêu ." 

Tâm trí Đổng Hoán chấn động mãnh liệt, ánh mắt ngẩn ngơ. Yêu? Tiểu Tế yêu ! Em yêu !!! 

Đổng Hoán cuốn theo luồng cảm xúc kích động cuồng nhiệt, cuồng si hôn lấy bờ môi Thành Tế, để quấn lấy  . May đây là bãi đỗ xe riêng của Đổng Hoán, ngoài   thì chẳng ai phép đụng  camera an ninh. Nếu , cho thêm mười lá gan Thành Tế cũng chẳng dám làm mấy chuyện hoang đường

Hai loạng choạng dìu nhà. Thành Tế vòng tay ôm ghì lấy cổ Đổng Hoán, trong cổ họng bật những tiếng rên rỉ nghẹn ngào khó nhịn. Khắp căn phòng ngập tràn thở cuồng nhiệt của hai . Thành Tế ném xuống giường, thở dốc phì phò Đổng Hoán. Ánh mắt mờ mịt, khuôn mặt và cả cơ thể đều ửng lên một màu đỏ rực. 

Đầu óc Thành Tế lúc chỉ còn là một mớ hỗn độn. Cậu chẳng gì nữa, chỉ đến sự hiện diện của Đổng Hoán, chỉ nhận thức mỗi Đổng Hoán mà thôi. 

khi tay luồn gối và chạm một chiếc hộp nhỏ, tâm trí Thành Tế bỗng chốc tỉnh táo trong tích tắc: "Khoan, khoan !" 

Đổng Hoán miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi lồng n.g.ự.c . Thành Tế thở hồng hộc, lôi chiếc hộp : "Anh Hoán, em món quà tặng . Lẽ em định tặng từ tuần , nhưng..." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-22.html.]

Thành Tế mở hộp. Cặp nhẫn nam bên trong khiến Đổng Hoán sững sờ,   bật khanh khách: "Tiểu Tế, đây là quà chuẩn cho em mới đúng chứ." 

Thành Tế nghi hoặc lật lên xem xét kỹ. Kiểu dáng nhẫn thoạt y hệt của , nhưng nếu soi kỹ thì chi tiết khác một trời một vực. 

Sực hiểu vấn đề, Thành Tế thò tay xuống chiếc gối còn , lôi một chiếc hộp nhung khác. Mở nắp , hai cặp nhẫn cùng lúc phơi bày mắt Đổng Hoán. 

Thành Tế và Đổng Hoán , trao ánh mắt chất chứa tình ý nồng nàn sâu đậm. Đổng Hoán khẽ búng nhẹ quả đào nhỏ của , trêu ghẹo: "Anh và Tiểu Tế đúng là tâm linh tương thông mà." 

Thành Tế đỏ mặt gật đầu. 

Cuối cùng, đôi nhẫn cũng đeo lên tay chủ nhân của nó. Mười ngón tay đan chặt , siết lấy rời, chẳng chừa một kẽ hở. 

Đổng Hoán là cực kỳ kiên nhẫn. Dù làm bất cứ chuyện gì,  cũng vô cùng kiên nhẫn. 

Vầng trăng tròn vằng vặc treo cao bầu trời, tỏa ánh sáng bàng bạc nhu hòa. Ánh trăng tưới tắm xuống mặt đất, vương lên những tán cây cành lá, tạo nên một khung cảnh thanh bình tĩnh lặng tuyệt

Có cơn gió nhẹ mơn trớn qua cành cây. Gió vô hình vô ảnh, luồn lách qua từng kẽ lá, bao bọc lấy vạn vật. Cành cây chỉ phó mặc cho gió đùa giỡn, bất lực run rẩy liên hồi. Những chiếc lá lìa cành, lả tả rơi rụng gió nâng đỡ, cuốn xoay tít giữa trung. 

Gió tuy nhẹ nhàng nhưng mang đến cảm giác khác lạ thường ngày. Dưới ánh trăng thanh, cành cây và ngọn gió hòa quyện trong một điệu nhảy cuồng say. Gió lưu luyến lượn lờ quanh tán cây chẳng nỡ rời , bềnh bồng phiêu lãng. Muốn thoát , nhưng những cành cây quyến luyến vòng tay ôm riết lấy gió, siết chặt lấy gió buông. Gió làm bây giờ? 

Xào xạc… 

Những chiếc lá gió cuốn tung lên rào rào rơi xuống. Lần gió nâng đỡ nữa, để mặc những chiếc lá rơi rụng, rải rác khắp mặt đất. 

 

Loading...