Cúc Áo Của Tôi Bay Vào Miệng Sếp Rồi - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-18 11:42:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Hoán , Thành Tế chỉ đành gật đầu chiều theo: "Em , em mà." 

Vì là hồ nước nóng biệt lập, ngoài hai họ thì chẳng còn ai phép lảng vảng tới gần, điều mang cho Thành Tế cảm giác an tuyệt đối. Nước suối ấm áp bao bọc lấy cơ thể, khoảnh khắc bước chân xuống hồ khiến Thành Tế khẽ run rẩy. Trải nghiệm khác biệt so với việc ngâm bồn ở nhà. Dòng nước ấm nhẹ nhàng vỗ về, len lỏi ôm ấp lấy da thịt, gột rửa từng ngóc ngách cơ thể, cuốn trôi sự rã rời mệt mỏi. 

Thành Tế vắt tựa lên lớp khăn tắm trải bờ, gò má nóng hun cho ửng hồng. Cậu híp nửa mắt, toát vẻ lười nhác và tận hưởng cực độ. Đi tắm suối nghĩa là cởi chuồng tồng ngồng lội xuống nước. Có lẽ Đổng Hoán khao khát chiêm ngưỡng cảnh sắc "nguyên thủy" của , nhưng bản Thành Tế thà c.h.ế.t cũng đời nào chịu làm mấy chuyện mất mặt nhường

Đổng Hoán theo lội xuống hồ, làn nước ấm áp tức thì len qua lớp da thịt, dịu dàng ôm trọn lấy . Hơi nước bảng lảng bay mờ ảo khiến khu hồ tắm trông hệt như chốn bồng lai tiên cảnh. Xuyên qua màn sương mù lờ mờ, hình bóng Thành Tế lẳng lặng phủ phục nơi đó tựa vị tiên t.ử lạc bước chốn đào nguyên bí cảnh. 

Tim Đổng Hoán đập liên hồi thình thịch. Anh rẽ nước lội sang, từng làn sóng gợn lăn tăn xô từ từ phẳng lặng. 

Thành Tế ậm ừ hỏi: "Anh Hoán, mang khăn tắm theo kìa, tựa đây là ướt sũng đó." 

Hầu kết Đổng Hoán trượt lên xuống, chất giọng bỗng dưng nghèn nghẹt d.ụ.c vọng khó tả: "Anh dùng chung với em ?" 

Ngâm suối nước nóng lâu khiến đầu óc Thành Tế tựa hồ cũng nhũn theo. Cậu ngơ ngơ ngác ngác liếc Đổng Hoán một cái, cực kỳ hào phóng san sẻ một góc chiếc khăn tắm của kéo về phía : "Dạ, xài chung cũng ạ." 

Đổng Hoán hình dung tâm trạng bồi hồi của lúc nữa, cảm giác hệt như một chú cún con dụi cái đầu lông xù xù  tay hòng làm nũng . Anh lặng thinh ngắm Thành Tế, khóe môi âm thầm cong lên một nụ rạng rỡ,   cũng trườn tới úp sấp cạnh

Bầu khí tĩnh lặng bao trùm khiến cả hai chẳng buồn mở lời. Thành Tế trân trọng sự bình yên , một cảm giác khoan khoái thư thái len lỏi thâm nhập cả thể xác lẫn linh hồn. Từng bó cơ bắp tác dụng của dòng nước ấm đều dần buông lỏng, căng thẳng thần kinh cũng theo đó mà tiêu tán sạch sẽ. 

Ngay khoảnh khắc Thành Tế lơ mơ sắp chìm giấc ngủ, viền môi bỗng chạm thứ gì đó rin rít ấm nóng. Cậu hé mắt , thì Đổng Hoán đang cầm một quả cà chua bi nhét miệng . Thành Tế ngẩn , nhưng vẫn ngoan ngoãn hé môi nuốt lấy. Gò má đỏ ửng, chẳng rõ là do nóng của dòng suối hun đúc nên, vì sự e thẹn ngượng ngùng làm cho ửng hồng. 

Chất giọng trầm ấm của Đổng Hoán vang lên, hệt như ai đó dùng chiếc chổi lông nhỏ ngừng cù lét  trái tim Thành Tế, ngứa ngáy khôn tả: "Ngọt em?" 

Thành Tế đờ đẫn gật đầu. Đón lấy ánh thèm thuồng đầy mong đợi của Đổng Hoán, thừa hiểu  đang chờ đợi điều gì. Những ngón tay run rẩy bốc một quả cà chua bi khác đưa tới bên miệng 

Đổng Hoán đúng là đồ tồi mà! Ăn một quả cà chua bi nhỏ tí cũng chẳng chịu an phận. Rõ ràng chỉ há mồm táp một phát là xong, thế mà   cố tình cọ cọ bờ môi chậm rãi lướt qua. Bờ môi mềm mại vương nóng lơ đãng phớt nhẹ qua đầu ngón tay, kích thích Thành Tế khẽ run lên một trận. Đổng Hoán ăn quả cà chua bi mà toát vẻ sắc tình c·hết . Bị  dán chặt ánh mắt như , mặt Thành Tế ngày một đỏ gay đỏ gắt, đôi con ngươi đảo liệng khắp nơi nhằm né tránh cái nóng bỏng của 

Đổng Hoán bật trầm thấp, tay khẽ bóp nhẹ cằm Thành Tế: "Sao Tiểu Tế?" 

Thành Tế mím môi, đ.á.n.h mắt lảng sang hướng khác: "Không... gì ạ." 

Đổng Hoán gác cằm lên cánh tay vắt chéo, nụ vẫn đọng khóe môi, cứ thế trắng trợn chằm chằm Thành Tế. Bị đến phát ngượng, hận thể giơ tay bịt luôn hai con mắt của  , nhưng khổ nỗi chẳng gan làm

Cậu luống cuống lóp ngóp bò lên khỏi hồ, kiếm bừa một cái cớ: "Em... em vệ sinh chút." 

Nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Thành Tế, khóe môi Đổng Hoán nhếch lên thật tươi. Anh  thừa Thành Tế chuồn mất là do ngượng ngùng. 

Rời khỏi khu vực hồ ngâm, Thành Tế vội tìm nhà vệ sinh ngay mà giơ tay áp lên gò má . Nóng hầm hập luôn! Cậu mím chặt môi nén sự e thẹn, định bụng kiếm nhà vệ sinh rửa ráy mặt mũi một phen cho bớt rạo rực. 

Hỏi han vị trí nhà vệ sinh từ nhân viên, Thành Tế rẽ qua khúc cua thì suýt tông sầm một . Cậu cau mày kịp mở miệng phàn nàn thì khi rõ diện mạo đối phương, ánh mắt chợt bừng lên niềm vui sướng tột độ: "Là !" 

—— 

Ở hồ nước nóng, Đổng Hoán đợi đến mòn mỏi suýt thì ngủ gục. Anh ngó cửa, tự hỏi Thành Tế vệ sinh kiểu gì mà lâu la thế, cảm giác như trôi qua mấy tiếng đồng hồ mà bóng dáng vẫn biệt tăm. 

Đổng Hoán khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ xảy chuyện gì ? Thành Tế vốn chân ướt chân ráo tới đây, đất khách quê lạ nước lạ cái, gặp rắc rối gì chừng? Vừa nghĩ thế, Đổng Hoán tức tốc trồi lên khỏi mặt nước. Từng hạt bọt nước trượt dọc theo những thớ cơ săn chắc rắn rỏi nhỏ tong tong xuống hồ, khuấy động nên những gợn sóng lăn tăn nhỏ bé. 

Đổng Hoán vơ lấy chiếc khăn tắm quấn chặt cơ thể rảo bước cửa. Anh đưa mắt quanh quất một vòng vẫn chẳng thấy bóng Thành Tế . Đang định hỏi han nhân viên xem ai thấy thì chợt giọng của Thành Tế văng vẳng bên tai. 

Giọng điệu của nhảy nhót vui vẻ, linh hoạt hoạt bát, mang theo niềm hân hoan vui sướng thể nào che giấu. Đây là trạng thái mà mặt Đổng Hoán hiếm khi bộc lộ. Trong khoảnh khắc, Đổng Hoán liền dự cảm điềm báo chẳng lành, một cỗ nguy cơ trực trào xông thẳng lên tâm trí. Còi báo động trong đầu  reo vang ing ỏi. 

Men theo âm thanh bước tới, Đổng Hoán thấy bóng lưng Thành Tế đang thẳng tắp. Chỉ từ phía thôi cũng đủ mường tượng nụ ngoác tận mang tai khuôn mặt lúc . Đổng Hoán nghẹn ứ, hừ một tiếng chua loét trong bụng: Ganh tị c.h.ế.t , bao giờ thấy em rạng rỡ với thế hử! 

Bước khỏi góc khuất, Đổng Hoán mới mạo của kẻ đang ríu rít với Thành Tế. Xét về tướng mạo thì đó là một gã con trai, nhưng để mái tóc dài chấm ngực, đường nét khuôn mặt ôn hòa nhã nhặn, khi tựa như gió xuân mơn trớn. Chỉ lướt qua một cái, trong đầu Đổng Hoán tức thì lóe lên hình bóng phác thảo về "nửa tương lai lý tưởng" mà Thành Tế từng đề cập. 

Tên ... khớp với tiêu chuẩn! Đổng Hoán nheo chặt đôi mắt, lắng tiếng đùa rôm rả của hai mà hàm răng nghiến chặt trèo trẹo. 

"Tiểu Tế, em đang mải buôn chuyện gì ?" 

Đổng Hoán rốt cuộc nín nhịn nổi nữa, khoác lên mặt một nụ sượng trân bước . Thành Tế nụ giả lả của , vô cớ cảm thấy sống lưng lạnh toát. 

"Anh Hoán, đây? Em tình cờ gặp bạn cũ. Hứa Thanh, đây là Đổng Hoán, sếp hiện tại của ." 

Thành Tế giới thiệu qua loa về hai . Nghe danh xưng của thốt từ miệng , Đổng Hoán tỏ vẻ bất mãn cực kỳ, sắc mặt sầm sì ngay tắp lự. Bàn tay hư hỏng bắt đầu an phận ôm riết lấy eo Thành Tế, cả lả lơi ngả ngớn tựa hẳn , phô diễn sự mật trắng trợn: "Chỉ đơn thuần là sếp thôi á, Tiểu Tế?" 

Mặt Thành Tế lập tức tưng bừng pháo hoa. Cậu liếc Hứa Thanh với ánh mắt lúng túng, ngượng ngùng c.ắ.n môi giới thiệu bổ sung: "Anh cũng là... cũng là bạn trai... yêu của nữa." 

Khi thốt câu , khuôn mặt Thành Tế đỏ lựng đến mức chẳng dám thẳng Hứa Thanh. Đổng Hoán xong cũng sửng sốt. Anh  ngờ Thành Tế dám tuyên bố thẳng thừng như . Theo sự hiểu của  về tính cách rụt rè của , cùng lắm chỉ dám giới thiệu  là "bạn " mà thôi. 

điều khiến Đổng Hoán ngạc nhiên hơn thảy là vẻ mặt của tên Hứa Thanh chẳng biểu lộ mảy may sự sửng sốt nào. Anh  vẫn giữ nét mặt dịu dàng điềm tĩnh Thành Tế: "Ra là . Anh đối xử với ?" 

Thành Tế bẽn lẽn gật đầu, lén đưa mắt liếc Đổng Hoán: "Anh đối xử với ." 

Hứa Thanh phóng tầm mắt về phía Đổng Hoán, đôi con ngươi nheo : "Phòng Tiểu Tế ở thế? Sẵn dịp bọn lâu ngày gặp, qua đó ôn chuyện hàn huyên chút nhỉ." 

Thành Tế ngây ngô chẳng tia khiêu khích đằng ánh mắt Hứa Thanh, cứ ngây thơ đinh ninh là bạn cũ thực lòng ôn chuyện với . Đổng Hoán chứng kiến Hứa Thanh chuyện với Thành Tế, ánh mắt gã keo kiệt chẳng thèm chia cho  dù chỉ một tấc, tức khắc đ.á.n.h dự cảm chẳng lành. Đặc biệt là khi tên đòi tắm suối nước nóng chung với Thành Tế để ôn chuyện cũ, nỗi cảnh giác trong lòng Đổng Hoán sôi sùng sục lên tới đỉnh điểm. 

Nghe Hứa Thanh đề nghị , Thành Tế chần chừ dám nhận lời, bởi hồ nước nóng Hoán đặt riêng cho hai tắm chung, lôi kéo thêm ngoài thì e là kỳ cục. Nghĩ đoạn, Thành Tế rụt rè liếc Đổng Hoán thăm dò: "Anh Hoán ..." 

Anh đương nhiên bắt sóng ý tứ qua ánh mắt mà chẳng cần mở miệng. Trong bụng Đổng Hoán réo gào một vạn chữ "từ chối",  chỉ hận thể tóm cổ Thành Tế lôi tuột , mặc kệ cái tên Hứa Thanh ất ơ . làm thế ! Anh bây giờ là bạn trai chính thức chứng nhận , nếu khước từ Hứa Thanh thì chẳng sẽ lộ rõ vẻ hẹp hòi ti tiện . Nhỡ gã Hứa Thanh châm ngòi thổi gió vài câu, khiến Thành Tế mang thành kiến rằng  lòng hẹp hòi thì hỏng bét, vốn dĩ hai vẫn thực sự bày tỏ rõ ràng chuyện yêu đương với cơ mà. 

Đổng Hoán trầm mặc mất vài giây, não bộ hoạt động hết công suất để phân tích thế trận. Cuối cùng,  chốt hạ: "Được chứ, gì mà nào." 

Đổng Hoán bước tới chìa tay , trưng bộ mặt lịch thiệp cực kỳ hào phóng : "Cậu là bạn của Tiểu Tế, hiển nhiên cũng là bạn của ." 

Hứa Thanh nụ của Đổng Hoán, nhờ giác quan nhạy bén cũng lờ mờ nhận gã đàn ông dạng . Hai bàn tay đan siết lấy , kẻ nào kẻ nấy đều dốc bộ sức bình sinh mà bóp, tưởng chừng như nghiền nát xương cốt đối phương thành vụn. 

Thành Tế tuyệt nhiên chẳng đ.á.n.h chút mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g kỳ lạ nào bủa vây giữa hai gã đàn ông, cứ ngốc nghếch tin sái cổ rằng họ đang bắt tay chào hỏi vô cùng trịnh trọng. dòm ngó hai nắm tay ròng rã một phút, hai phút, sang ba phút mà chả bên nào chịu nhả , đ.â.m nghi hoặc cả hai: "Anh Hoán, Hứa Thanh, hai ..." 

Đang bận trừng mắt buông lời cay nghiệt và mải mê bóp vụn xương tay đối thủ, hai gã mới sực tỉnh lôi tay về. Hai bàn tay thả thõng rũ rượi bên hông đều bắt đầu run rẩy bần bật, in hằn nguyên một mảng tấy đỏ. 

Thành Tế vẫn tò mò gặng hỏi: "Bị thế? Có chuyện gì đúng ?" 

Hứa Thanh cảm nhận bàn tay đang dần mất cảm giác, tê dại của , khẽ hít sâu một , bước tới : "Không , chỉ là cảm thấy với Đổng đây ' gặp quen' thôi. Bọn chứ Tiểu Tế, kể dạo về ? Làm những gì? Rồi gặp Đổng thế ?" 

Thành Tế khoác vai lôi xềnh xệch, miệng quên í ới dặn Đổng Hoán: "Anh Hoán, mau theo nha." 

Nghe tiếng Thành Tế réo gọi, sắc mặt đen xì của Đổng Hoán mới vụt bừng sáng như mùa xuân tới hoa nở rộ: "Anh tới đây." 

Hứa Thanh trông thấy cảnh Thành Tế đoái hoài quan tâm Đổng Hoán như , trong bụng ghen tị kể xiết. Rõ ràng gặp Thành Tế , cũng là động lòng với Thành Tế . Để ép khớp với mẫu lý tưởng trong mắt Thành Tế, còn dày công nuôi mái tóc dài, nhọc nhằn học nữ công gia chánh, chỉ mong chờ một ngày Thành Tế sẽ phát hiện sự tồn tại của mà đem lòng yêu mến. Nào ngờ Thành Tế bốc dấu vết. Bặt vô âm tín suốt mấy tháng trời, lùng sục khắp nơi nhưng tìm thấy, tưởng chừng như sắp c.ắ.n răng từ bỏ đến nơi , ai ngờ tình cờ gặp ở đây. 

Ngặt nỗi, hội ngộ thì Thành Tế giáng cho một món "quà bất ngờ" siêu to khổng lồ: Cậu bạn trai! 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-20.html.]

Ánh mắt Hứa Thanh sầm xuống. thì chứ? Bất luận quá khứ, hiện tại tương lai, mới là " bạn nhất" của Tiểu Tế! 

Đổng Hoán cuốc bộ lủi thủi phía hai . Nhìn Thành Tế và Hứa Thanh đùa rôm rả, nồi giấm chua trong lòng  sôi lên ùng ục như súp đang đun. Anh cố tình ho khù khụ vài tiếng, hòng kéo dời sự chú ý của Thành Tế về phía

Loading...