Cúc Áo Của Tôi Bay Vào Miệng Sếp Rồi - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:35:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu rũ mắt, c.ắ.n nhẹ môi : “Em... em thích mặc đồ của em.”
Đổng Hoán nghĩ nhiều, gật đầu: “Không , mặc gì cũng , chúng xuất phát thôi.”
Nhìn dáng vẻ mong đợi phấn khích của Đổng Hoán, Thành Tế nặn một nụ nhưng nổi.
Đến nhà hàng, lối trang trí màu hồng phấn tràn ngập khí ái , thêm hai chữ siêu to khổng lồ cửa: "NGƯỜI YÊU".
Cái tên lên tất cả. Cho dù Thành Tế ngốc đến mấy cũng thừa hiểu nhà hàng mang ý nghĩa gì. Sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Những gì đoán đều là sự thật! Anh Hoán thật sự chỉ coi là thế ! Nếu , cớ gì dẫn đến loại nhà hàng ? Thành Tế càng nghĩ càng đinh ninh đoán đúng. Mặt còn giọt máu, đôi môi mím chặt.
Đổng Hoán đang bận rộn xác nhận ghế lô đặt với nhân viên phục vụ nên hề sắc mặt bất thường của Thành Tế. Mãi cho đến khi cả hai phòng bao xuống, Đổng Hoán mới giật nhận mặt Thành Tế trắng bệch đáng sợ. Trông thế thì tuyệt đối là do hồi hộp mong đợi nữa . Nhớ dáng vẻ thẫn thờ cả ngày nay của , Đổng Hoán vội nghĩ chắc đang ốm.
Anh nhích gần , áp tay lên trán kiểm tra nhiệt độ lo lắng hỏi: “Tiểu Tế, em thế? Thấy trong khó chịu ở ?”
Lông mi Thành Tế run rẩy, c.ắ.n chặt đôi môi tái nhợt. Nhìn ánh mắt quan tâm của Đổng Hoán, run giọng hỏi: “Anh Hoán, ... tại đưa em đến đây?”
Tim Đổng Hoán giật thót, ngay đó là cảm giác mừng rỡ như điên. Chẳng lẽ Tiểu Tế thấu tâm ý của !
Thế nhưng, kịp để lên tiếng, giọng khô khốc của Tiểu Tế vang lên: “Anh Hoán, ... coi em là thế cho trong lòng của ?”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng Thành Tế khó nhọc lắm mới thốt . Cậu vốn dám , sợ rằng một khi x.é to.ạc lớp giấy , một hậu quả đáng sợ nào đó sẽ ập tới. nếu , sẽ bức bối đến ch·ết mất, khó chịu đến mức nuốt trôi bữa cơm , khó chịu đến mức việc tiếp tục cạnh Đổng Hoán lúc cũng giống như một sự vũ nhục đối với chính bản .
Nếu... nếu những gì Đổng Hoán thừa nhận là sự thật, sẽ lập tức xin nghỉ việc. Dù thế nào cũng cần nữa, chỉ cần rời khỏi đây, rời khỏi đây là ...
Thành Tế chằm chằm Đổng Hoán, thấy bàn tay đang vươn của khựng giữa trung, thấy nụ mặt cứng đờ, chuyển sang vẻ ngơ ngác trống rỗng.
Đổng Hoán quả thực dám tin tai , mất một lúc lâu mới hồn lắp bắp: “Em, em gì cơ? Tiểu Tế, em bảo coi em là thế á?”
Thành Tế khổ, l.i.ế.m đôi môi khô khốc gật đầu: “Em... em cả Hoán. Em cứ thắc mắc tại đối xử với em như , tại trả em mức lương cao đến thế, tại cho em sống chung nhà, tại mua quần áo xịn cho em... Hóa , tất cả chỉ vì em gương mặt giống với trong lòng của ?”
Thành Tế tuôn một tràng dài. Cảm xúc mãnh liệt hơn tưởng nhiều. Cậu từng nghĩ thể bình thản điều , nhưng ngờ dứt lời, hốc mắt đỏ hoe.
Từ nhỏ đến lớn, từng ai đối xử với như Đổng Hoán. Anh là đầu tiên. Cậu trân trọng Đổng Hoán, thật sự trân trọng. nếu sự vốn thuộc về một khác, nếu chỉ đang "hưởng sái" thứ tình cảm vay mượn, thì thà cần còn hơn.
Đổng Hoán hốc mắt đỏ bừng và hai bàn tay đang nắm chặt đến trắng bệch của Thành Tế, rốt cuộc cũng hiểu tại cả ngày nay mất hồn mất vía như .
Hóa là vì chuyện ? Đổng Hoán đột nhiên bật , hỏi: “Tiểu Tế, em suy nghĩ là thế của trong lòng thế?”
Anh thực sự tò mò, rốt cuộc mạch não của Thành Tế cấu tạo kiểu gì mà thể bẻ lái gắt đến , còn lệch sóng xa tít tắp đến thế cơ chứ.
Thấy trong tình cảnh mà Đổng Hoán chẳng hề biểu hiện cuống quýt giải thích, ngược còn nhàn nhã hỏi ngược , Thành Tế càng tin chắc rằng đoán đúng. Cậu nặn một nụ nhưng bất lực.
Cậu đáp: “Sáng nay, chính em nấu ăn trông giống trong lòng mà. Chẳng lẽ... nhiêu đó còn đủ ?”
Thực còn chuyện tiền lương nữa, nhưng Thành Tế thể , nếu sẽ liên lụy đến Tiểu Tề.
Đổng Hoán ngờ lý do đơn giản đến thế. Ban đầu cứ nghĩ Thành Tế chỉ chậm tiêu thôi, ai ngờ chỉ chậm tiêu, mà là tư duy ngõ cụt hình ziczac mười tám khúc cua luôn !
“Tiểu Tế , trong lòng mà , chính là em đó.”
Đổng Hoán dở dở . Vốn dĩ định dùng chiến thuật "nấu ếch bằng nước ấm", từ từ tiếp cận. tình hình hiện tại chệch khỏi dự tính quá xa, nếu còn đun lửa nhỏ nữa, "chú ếch" Thành Tế sẽ nhảy ngoài chạy mất tăm luôn. Xem bật lửa to xào nấu cho nhanh thôi.
Thành Tế cúi gằm mặt: “Em ngay mà... Anh Hoán, em làm ai khác... Hả? Cái gì? Ai cơ?”
Thành Tế nửa câu thì não bộ mới load kịp. Cậu ngơ ngác ngẩng đầu Đổng Hoán, hai mắt trợn tròn, dám tin những gì thấy.
Anh Hoán... Hoán cái gì? Người trong lòng của là ai cơ? Là ? Là ?
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch dọa cho hóa đá của Thành Tế, Đổng Hoán bật . Anh đưa tay áp lên má , dịu dàng xoay mặt đối diện với :
“Tiểu Tế, em quên ? Anh từng với em, nay từng thích ai khác, chỉ thích duy nhất một em thôi. Anh đối xử với em là vì thích em. Anh sống cùng em là vì thích em. Anh mua quần áo cho em cũng là vì thích em. Tất cả những gì làm, đều vì thích em cả.”
Thành Tế chậm chạp chớp mắt, trái tim đập thình thịch liên hồi như nhảy nảy khỏi lồng ngực. Dưới ánh mắt thâm tình của Đổng Hoán, sắc mặt dần chuyển từ trắng bệch sang đỏ ửng, cuối cùng thì đỏ bừng đến tận mang tai.
Cậu lắp bắp: “Anh, Hoán... thích... thích em ?”
Đổng Hoán dịu dàng gật đầu: “ . Vốn dĩ định sớm như thế. Tiểu Tế là một tờ giấy trắng trong tình yêu, em thích con trai con gái nên dám hành động thiếu suy nghĩ. Anh định bụng cứ từ từ từng bước một, chỉ cần đối xử với em, sẽ một ngày Tiểu Tế nhất định sẽ thấy tấm chân tình của mà thích .”
“ ngờ, Tiểu Tế tự não bổ nhiều chuyện như . Anh oan uổng quá Tiểu Tế ơi.”
“Anh đào trong lòng khác? Anh lấy thế cơ chứ? Người duy nhất, duy nhất thích đời , chỉ em thôi.”
Đổng Hoán dứt lời, gian trong phòng bao bỗng chìm một lặng.
Thành Tế kinh ngạc đến mức quên cả chớp mắt. Cậu thể tin nổi những gì . Hóa Hoán thích là ? "Người trong lòng" cũng là đang ?
Vậy... từ sáng đến giờ một tự suy diễn, tự tổn thương rốt cuộc là vì cái gì? Vừa nghĩ đến mấy "kịch bản thế m.á.u chó" do tự biên tự diễn, Thành Tế chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống ngay lập tức.
Xấu hổ ch·ết mất thôi!
“, nhưng chúng mới quen vài ngày mà... Anh Hoán, ... thích em thật ?”
Thành Tế vẫn bán tín bán nghi. Có khi nào... khi nào Đổng Hoán cố tình để dỗ ?
Đổng Hoán đáp lời. Nhìn ánh mắt hoảng loạn xen lẫn căng thẳng của Thành Tế, hầu kết khẽ trượt lên xuống. Rốt cuộc nhịn nổi nữa, đưa tay giữ chặt gáy Thành Tế, áp sát tới.
Khoảnh khắc môi chạm môi, Thành Tế hóa đá, thở ấm nóng của đối phương phả thẳng mặt . Cậu trợn tròn mắt, bốn mắt giao . Nhìn hình bóng phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Đổng Hoán, trái tim Thành Tế đập trật một nhịp, mất khống chế.
Trong gian kín đáo , vạn vật như tĩnh lặng , chỉ còn văng vẳng tiếng tim đập giao hòa của hai .
Đổng Hoán cong mắt , dứt khỏi nụ hôn chạm môi lướt qua, khẽ thì thầm: “Hé miệng nào, Tiểu Tế.”
Đầu óc Thành Tế lúc trống rỗng, thành một đống hồ nhão. Thế giới của giờ đây chỉ còn giọng và hình bóng của Đổng Hoán. Cậu ngoan ngoãn run rẩy hé môi. Chiếc lưỡi mềm mại bên trong vẫn còn e dè rụt rè.
Đổng Hoán khẽ nuốt nước bọt. Nụ hôn còn là chuồn chuồn đạp nước nữa. Hai môi lưỡi quấn quýt, âm thanh mút mát ái vang lên văng vẳng. Eo Thành Tế mềm nhũn, khoang miệng Đổng Hoán bá đạo chiếm lĩnh càn quét. Cả khẽ run lên bần bật. Đổng Hoán dùng đầu lưỡi miêu tả vành môi , mút lấy môi của như thể nuốt trọn bụng.
Bàn tay Đổng Hoán luồn xuống, khẽ : “Tiểu Tế, em phản ứng .”
Mặt Thành Tế đỏ lựng như tôm luộc. Bị hôn đến nhũn cả , vô lực tựa hẳn lồng n.g.ự.c Đổng Hoán thở dốc. Nghe , thẹn quá hóa giận, vội vàng kẹp chặt hai chân cho bàn tay hư hỏng sờ soạng.
“Không, ... Có camera giám sát...”
Đổng Hoán bật dỗ dành: “Đừng lo, nhà hàng là của , sớm dặn bọn họ tắt camera .”
lá gan của Thành Tế làm gì lớn đến mức dám làm loạn ở ngoài. Ngặt nỗi cả hiện tại xụi lơ mềm nhũn, lấy sức mà ngăn cản bàn tay của Đổng Hoán.
Chút dịch thể rỉ ướt đẫm tay Đổng Hoán, ánh mắt dám tin của Thành Tế, đưa lên môi mút mát l.i.ế.m sạch.
Thành Tế nhắm tịt mắt , lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, dám tưởng tượng tiếp.
“Lỗi tại em đấy nhé. Rõ ràng thích em mà cứ lượn lờ chọc ghẹo mặt , đây cố ý thì là gì? Tiểu Tế cố ý ? Xấu xa quá .”
Thành Tế cái độ da mặt dày của Đổng Hoán đ.á.n.h bại . Cứ nghĩ đến bộ dạng chật vật của ban nãy, hổ đến mức câm nín. Bữa cơm ăn hết vô , trong tình cảnh thì còn tâm trí mà nuốt nữa?
Thành Tế đòi về, Đổng Hoán đương nhiên chiều ý . Vừa Đổng Hoán vuốt ve, l.i.ế.m láp, mút mát một hồi, giờ quần áo chỉ cọ thôi cũng khiến eo Thành Tế run lên mềm nhũn. Cuối cùng, vẫn là Đổng Hoán nửa ôm nửa đỡ trở xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cuc-ao-cua-toi-bay-vao-mieng-sep-roi/chuong-16.html.]
Dọc đường , Thành Tế im thinh thít. Cậu hổ bực . Chuyện rốt cuộc là cái quỷ gì cơ chứ!
Thấy Thành Tế một lời, cảm giác sung sướng qua , Đổng Hoán bắt đầu thấy lo ngay ngáy. Anh dò hỏi: “Tiểu Tế, em giận ?”
Thành Tế liếc một cái, mặt đỏ bừng bừng: “Không... Không giận.”
Đổng Hoán chột : “Thật ? Vậy em thèm chuyện với ? Anh xin Tiểu Tế, đều tại sai, do quá lỗ mãng, em tha thứ cho nhé? Anh thích em là thật, ...”
Thành Tế đỏ mặt cắt ngang lời Đổng Hoán: “Em, em Hoán, đừng nữa.”
Tim Đổng Hoán rớt cái "bịch", còn tưởng Thành Tế thực sự nổi giận. Lúc dừng đèn đỏ, lo lắng sang, chỉ thấy đang c.ắ.n môi, mặt mũi đỏ bừng, dáng vẻ e thẹn vô cùng. Anh lập tức hiểu : Tiểu Tế đang tức giận, mà là đang thẹn thùng!
Xem vẫn còn cơ hội!
“Tiểu Tế, sẽ chịu trách nhiệm với em. Xin em hãy cho một cơ hội theo đuổi em, ?”