Editor: Trang Thảo.
Tôi mở đường link Từ Nhất gửi, lúc mới vỡ lẽ. Hóa lén chụp cảnh Lục Thời Việt xoa mũi cho ở sân vận động tối nay và gửi nặc danh lên tường tỏ tình của trường.
Hơn nữa, góc chụp vô cùng “khéo”, trông cứ như hai đứa đang hôn , lập tức thổi bùng lên cuộc tranh luận của ít sinh viên:
[Nằm mơ cũng ngờ bẻ cong Lục nhà là Giang Cam.]
[Lầu cao vạn trượng mọc từ đất bằng, bẻ cong bạn cùng phòng dựa thực lực.]
[Hóa thời đại trai thẳng chỉ là cái mác đối với đàn ông thôi ? Trách quá đơn thuần. Phải chi dũng cảm hơn chút, thì giờ Lục ôm lòng mà hôn là .]
[Mấy bà cứ tò mò chuyện đó làm gì? Có ai tò mò xem ai là ?]
Tôi đống bình luận mà hình luôn. Đứa nào mà thiếu đạo đức thế !
Tôi chút chột tắt điện thoại, thấy sắc mặt Lục Thời Việt bên cạnh cũng chẳng mấy , vội vàng an ủi: “Anh Lục, đừng xem mấy cái bình luận đó, bọn họ nhăng cuội thôi.”
“Cậu là trai thẳng, cũng là trai thẳng, thể giống như lời họ chứ.”
Không hiểu , lúc thốt hai chữ “trai thẳng”, thấy chột vô cùng. Sắc mặt Lục Thời Việt vốn tệ, xong lời càng khó coi hơn.
Hồi lâu , mới nghiêm túc và : “Giang Cam, chuyện náo loạn lớn , bố đều .”
Tôi: ?
Tôi ngây , tin tức lan truyền nhanh đến mức đó ?
Hắn tiếp: “Cậu đấy, nhà gia phong nghiêm. Sau khi xem ảnh xong, họ bảo chịu trách nhiệm với .”
“Dù bây giờ cả trường đều là gay , là chúng cứ giả vờ yêu ? Nếu , bố mà kẻ bạc tình phụ bạc, chắc chắn sẽ đuổi khỏi nhà mất.”
Tôi: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-ngo-ban-cung-phong-la-trai-thang/chuong-5.html.]
Không chứ, gia phong nghiêm khắc mà bắt nam chịu trách nhiệm với nam ? Tôi cứ cảm thấy gì đó sai sai, nhưng thể rõ là sai ở ...
Thế , cứ thế mơ hồ mà bắt đầu “hẹn hò” với Lục Thời Việt.
Hắn mua đồ ăn sáng cho , lên lớp thì chiếm chỗ , ngay cả đồ riêng tư như quần lót cũng tiện tay giặt luôn cho . Mỗi thấy ngại định từ chối, bảo: “Chúng đang yêu mà, giặt quần lót cho đối phương thì ?”
Cách hai đứa ở bên tự nhiên đến mức cứ như đang yêu thật . Ban đầu còn chút mừng thầm, dù cũng thích Lục Thời Việt , yêu thích thì còn gì hạnh phúc bằng.
nghĩ nghĩ , thấy Lục Thời Việt là trai thẳng mà vì mấy lời đồn thổi ép ở bên một đứa “gay” như , thấy áy náy vô cùng. Suy nghĩ cứ thế lớn dần trong lòng .
Vậy nên buổi học thứ Sáu, chủ động tìm Lục Thời Việt, uyển chuyển : “Anh Lục, là ngày mai đính chính tin đồn nhé, hoặc cho xin WeChat của bố để giải thích với họ một chút.”
“Nếu , cứ cảm thấy chúng như thì lắm.”
Cơ thể Lục Thời Việt cứng đờ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Một lúc lâu , mới nhàn nhạt đáp một câu: “Biết , chuyện sẽ giải quyết.”
Kể từ đó, bầu khí giữa và Lục Thời Việt ngày càng trở nên lúng túng. Hắn còn mua bữa sáng cho , cũng chẳng buồn chuyện với câu nào.
Giữa lúc lòng đang ngừng hụt hẫng, mới tan tiết thể dục, nhận điện thoại từ bạn cùng phòng Từ Nhất.
“Giang Cam, Lục uống say khướt , đè còn khó hơn đè lợn chọc tiết nữa, mau tới giúp một tay !”
Khi vội vã chạy đến nơi, Lục Thời Việt đang ở đó quậy phá vì say rượu. Còn trán của Từ Nhất và Lâm Hạo thì mỗi dùng bút lên một 1 và một 0.
Trong ký ức của , Lục Thời Việt vốn luôn lạnh lùng, tự phụ, đây là đầu tiên thấy một mặt ấu trĩ như . Thấy đến, giống như một đứa trẻ đang dỗi, mặt chỗ khác nhỏ giọng: “Hừ!”
Trang Thảo
Phải thật lòng, bộ dạng của trông đáng yêu hơn hẳn vẻ cao lãnh thèm đoái hoài đến ai thường ngày. Từ Nhất thấy tới liền thở phào nhẹ nhõm, lập tức : “Anh Lục, Giang Cam tới , đừng hành hạ với Lâm Hạo nữa. Cậu lời lắm, mà hành hạ .”
Tôi: ? Thật cạn lời với hai ông !
Kết quả là Lục Thời Việt, nãy còn đang dỗi thèm chuyện với , thấy câu đó liền lườm Từ Nhất một cái cháy mắt: “Không bắt nạt bảo bảo của !”
Lần chỉ , mà ngay cả Từ Nhất và Lâm Hạo cũng kinh ngạc mở to mắt, phục đáp : “Dựa cái gì mà tụi một đứa là 1, một đứa là 0, còn Giang Cam là bảo bảo chứ?”