Nhìn món gà tê cay bên trong lấy một hạt hoa tiêu nào, Thẩm Ứng Thời bật .
“Lộ Trạch, thuyết phục đầu bếp làm món gà tê cay hoa tiêu kiểu gì ?”
“Hừ, đó là do nhặt từng hạt đó ?”
Tay đang cầm thìa khựng .
Thẩm Ứng Thời vốn ăn chậm.
Tôi dùng khăn lau khô những giọt nước ngọn tóc , để ý đến sự xúc động trong ánh mắt .
Đợi ăn xong, sấy tóc cho . Khoảnh khắc máy sấy tóc bật lên, tiếng gió át câu “cảm ơn” của .
Tóc Thẩm Ứng Thời dày cứng, làm lập trình viên hói đầu nhỉ.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, đột nhiên bật .
Khi cụo mắt xuống, thấy Thẩm Ứng Thời vẫn luôn chằm chằm , ánh mắt như vực nước đen sâu thấy đáy.
Tôi nén .
“Sao thế? Máy sấy lạnh quá nóng quá ?”
“Không gì.”
Thẩm Ứng Thời lảng tránh ánh mắt. Tôi xuống, phát hiện đang giữa hai chân Thẩm Ứng Thời, đầu gối dễ chạm đùi .
Vãi, quên mất là gay .
Tôi vội vàng lùi một bước. kéo , đặt trở về giữa hai chân.
“Tiếp tục sấy .”
“…Được.”
Tôi ngượng ngùng hắng giọng, dám nhúc nhích nữa.
Thẩm Ứng Thời đang mặc quần thể thao màu xám, tuyệt nhiên dám cúi đầu .
Tôi tăng thêm một nấc gió, nhanh chóng kết thúc việc .
Tôi mải mê làm việc, để ý rằng giơ tay quá cao, vạt áo sẽ hất lên. Chiếc eo trắng nõn của vặn đối diện Thẩm Ứng Thời.
Anh lặng lẽ chằm chằm, khẽ vân vê đầu ngón tay. Ngay lúc ánh mắt đang rục rịch.
“Xong , khô .”
Tôi lùi , giữ cách với .
Trong tầm mắt , dấu vết chiếc quần thể thao màu xám của trở nên rõ rệt.
Vãi.
Tôi làm gì mà phản ứng dữ ?
Khi ngượng ngùng, thường sẽ tìm việc gì đó để làm.
Tôi đặt máy sấy tóc xuống, phát hiện tủ quần áo của lộn xộn.
Lần đầu tiên đến nhà Thẩm Ứng Thời, đồ đạc trong phòng đều gọn gàng ngăn nắp, ngay cả quần áo cũng sắp xếp theo màu sắc.
Mới mấy ngày mà thành cái ổ chó ư?
Tôi vội vàng giúp sắp xếp tủ.
Một chiếc quần trong màu xám rơi khỏi đống quần áo. Tôi nhặt lên .
Cái cỡ lớn hơn những cái từng thấy thế?
Tôi hồi tưởng chiếc quần thể thao màu xám nãy.
Vãi, đây là kích cỡ bình thường của đàn ông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-lua-yeu-qua-mang/chuong-5.html.]
Đang chằm chằm đến ngẩn , thì chính chủ bỗng nhiên bước .
“Cậu làm gì đấy?”
Trong mắt Thẩm Ứng Thời lộ một tia khó tin, như thể là một tên biến thái nào đó.
“Tôi, dọn tủ quần áo cho mà.”
Tôi luống cuống nhét nó trong, vô tình làm rơi chiếc hộp đựng đồ ở tầng .
Đồ vật bên trong cùng với chiếc hộp rơi xuống.
Tôi còn kịp phản ứng, một cánh tay đột nhiên ôm lấy , che chắn lòng. Mùi dầu gội bạc hà hòa quyện với thở của , ập mặt .
Tôi cơ n.g.ự.c gần trong gang tấc, vẫn còn khẽ phập phồng.
Chiếc hộp đựng đồ đập trúng cánh tay đang bó bột của , nhưng Thẩm Ứng Thời ngược hỏi :
“Cậu chứ?”
“Không .”
Tôi thấy sự căng thẳng trong mắt , một cảm giác khó tả lướt qua trong lòng
Chưa kịp nắm bắt đó là gì, buông .
Mu bàn tay Thẩm Ứng Thời cạnh hộp đựng đồ đập đến đỏ bừng.
“Tay đau , cần bôi thuốc ?”
“Vết thương nhỏ thôi, .”
Tôi liếc điện thoại, gần mười một rưỡi .
“Nếu thì đây.”
Tôi hai bước, chặn ở cửa phòng ngủ.
“Đi ? Đi thức trắng đêm với hội trưởng của ?”
“ , vẫn đang đợi mà.”
Tôi đẩy , liền vịn khung cửa, bất động.
“Không .”
“Tại ?”
Ánh mắt Thẩm Ứng Thời thoáng qua sự lấp lánh, nhanh chóng : “Tay khó chịu, ở chăm sóc .”
?
Vừa nãy còn ư?
Cuối cùng, vẫn ở .
Dù thì bên Hứa Cạnh cũng đồng đội khác chơi cùng, cũng . Hơn nữa ngày hôm tiết học sớm. Tôi mà đến muộn, thằng Hói Chu sẽ cho trượt môn.
Tôi tắm xong, mặc đồ ngủ của Thẩm Ứng Thời tự giác đến phòng ngủ phụ.
cửa mở .
“Thẩm Ứng Thời, cái cửa mở ?”
Anh xoa xoa mũi, “Ổ khóa cửa hỏng .”
“Vậy ngủ ?”
“Ngủ phòng ngủ chính, dù giường của cũng lớn.”
Tôi chằm chằm , nhớ những chuyện , nên ngủ cùng giường với lắm.
Thẩm Ứng Thời sự do dự của , lắc lắc cánh tay bó bột.