Editor: Trang Thảo.
Từ Độ: [Không.]
[Có chuyện gì?]
Thấy Từ Độ trả lời nhanh, Âu Dương Hạo thẳng vấn đề: [Tôi với Trâu Miểu cãi . Anh làm ơn giúp nhắn với rằng sai , hỏi xem đang ở ?]
Từ Độ: [Sao tự ?]
Âu Dương Hạo Từ Độ là bạn chung duy nhất của cả hai, hiểu rõ cách họ đối xử với , nên mới hỏi như .
Anh thở dài, trả lời: [Lần giống , chặn hết liên lạc của .]
[Dù thử thế nào cũng liên lạc .]
Nói xong, còn gửi kèm một sticker hình ch.ó tội nghiệp.
Từ Độ trả lời ngay. lúc đó, xe công nghệ mà Âu Dương Hạo đặt đến. Anh cất điện thoại, kéo đôi chân vẫn còn đau nhức bước lên xe, mở cửa ghế . Sau khi xác nhận điểm đến với tài xế, điện thoại của rung lên. Anh cúi , thấy tin nhắn từ Từ Độ.
Từ Độ gửi một ảnh chụp màn hình đoạn hội thoại của với Trâu Miểu.
Từ Độ: [Trâu Miểu.]
[A Hạo nhờ liên lạc với .]
[Cậu sai .]
[Còn nhờ hỏi đang ở .]
Trâu Miểu trả lời: [Bảo biến ! Đồ lòng lang sói.]
[Từ nay về đừng nhắc đến với nữa.]
[Từ Độ, cũng đừng giúp truyền lời. Chúng là bạn , cần vì mà xích mích.]
Đối thoại dài, nhưng khi Âu Dương Hạo xong, suýt chút nữa hai mắt tối sầm, suýt ngất. Trâu Miểu chịu nhận lời xin của là một chuyện, nhưng còn chuyện khác.. Trời ạ! Từ Độ, cái mà nghĩ là “ em chí cốt,” lúc nguy cấp như giúp lấy một lời cầu tình!
Có lẽ vì Từ Độ chứng kiến hai họ cãi vã quá nhiều nên ngờ nghiêm trọng như . Hiếm khi, Từ Độ hỏi nguyên nhân: [Tôi hình như chẳng giúp gì.]
[Cậu làm gì? Tại Trâu Miểu giận như thế?]
Từ Độ rõ ràng , tuy Trâu Miểu thường lời nặng nề, nhưng khả năng chịu đựng Âu Dương Hạo của là lớn.
Âu Dương Hạo cảm thán một hồi, thầm mừng rằng Từ Độ cuối cùng vẫn còn chút nhân tính, quan tâm bạn bè. Cảm động sự quan tâm , kể bộ những gì xảy , từ chuyện Trâu Miểu mắng, bệnh viện, đến chuyện Trâu Miểu chuyển tiền cho .
Trang Thảo
rõ ràng đầu óc như va đập đến mụ mị, quên mất rằng chính trong câu chuyện là “ hại.” Sau khi kể xong, vẫn nhịn mà hỏi Từ Độ: [Anh Độ, xem Trâu Miểu giận như thế là vì cái gì? Có quá đáng lắm ?]
Từ Độ đáp ngắn gọn: [Phải.]
Lời ít ý nhiều, chút nể nang.
Âu Dương Hạo thấy tin nhắn, cảm giác tội dâng lên. Từ Độ từ đến nay luôn cái sắc bén, hiểu mối quan hệ của và Trâu Miểu. Một câu xác nhận thẳng thắn của Từ Độ khiến Âu Dương Hạo chột , khóe miệng xịu xuống, ngại ngùng áy náy. Anh hít mũi, gửi liên tiếp vài sticker mặt .
[Sticker .]
[Tôi sai , chỉ xin .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-4.html.]
[Tôi thật sự giận .]
[ chịu , làm bây giờ?]
[Sticker .]
Vừa nhắn, Âu Dương Hạo nghĩ, thà Trâu Miểu mắng thêm một trận còn hơn. Anh thật sự thể thiếu Trâu Miểu.
Không ngờ Từ Độ đó im lặng một lát, nhắn.
[Chuyện khó mà .]
[Cậu đừng làm gì thêm .]
[Đi hỏi Gia Chú thử xem.]
Âu Dương Hạo ngạc nhiên, chua xót nghẹn nơi cổ họng.
[Gia Chú? Tại hỏi ?]
La Gia Chú là bạn cùng phòng hồi đại học, quan hệ giữa họ cũng tệ, nhưng Âu Dương Hạo thường tâm sự với Trâu Miểu hoặc Từ Độ hơn là với La Gia Chú.
Từ Độ nhắn tiếp: [Tôi nghĩ Gia Chú thể cách giải quyết tình huống .]
Âu Dương Hạo ngạc nhiên: [Hả? Thật ?]
[ muộn thế , chắc ngủ ?]
La Gia Chú trong ấn tượng luôn ngủ sớm.
Từ Độ : [Không .]
[Cậu đăng trạng thái ăn khuya cùng bạn trai.]
Thế thì .
Âu Dương Hạo hiểu tại Từ Độ bảo tìm La Gia Chú, nhưng vì Từ Độ suy nghĩ sâu xa hơn, phán đoán cũng chuẩn xác hơn , nên Âu Dương Hạo hỏi nhiều, chỉ đáp: [Được.]
[Khóc.]
Sau đó, lập tức tìm đến cửa sổ chat của La Gia Chú: [Gia Chú...]
Vừa nhắn xong, xe đến nơi. Âu Dương Hạo vội vàng xuống xe.
Tiền xe tự động trừ tài khoản, 30 đồng. Đắt thật. Anh thở dài, cảm thấy ví tiền ngày càng mỏng .
Trở về căn phòng nhỏ thuê một , Âu Dương Hạo xuống ghế sofa, duỗi chân đau cho thoải mái. Anh lấy điện thoại, thấy tin nhắn từ La Gia Chú: [Ơ, A Hạo?]
[Có chuyện gì mà tự dưng nhắn tin thế?]
[Cậu hiếm khi nhắn cho giờ .]
Âu Dương Hạo La Gia Chú chỉ ngạc nhiên, ý gì khác. Anh đáp: [Xin , Gia Chú. Làm phiền muộn thế .]
[Chuyện là... cãi với Trâu Miểu. Cậu thèm để ý nữa. Điện thoại, mạng xã hội đều chặn hết, ngay cả nhờ khác giúp cũng .]
Anh còn kể xong, La Gia Chú phản ứng: [?]