Editor: Trang Thảo.
“Ha ha ha...”
Trâu Miểu bỗng bật , ôm bụng nghiêng ngả. Cậu lau nước mắt mặt, : “Tôi ! Làm thể chứ. Đùa mà cũng tin, chẳng khác nào trẻ con.”
Âu Dương Hạo ngây , đến khi hiểu thì bật nức nở một tiếng. Cảm xúc của như đang tàu lượn siêu tốc, lòng treo lơ lửng, khỏi trách móc: “Tôi thích em đến thế, em thể đem chuyện đùa giỡn với ?”
Anh hít hít mũi, giơ tay lau nước mắt mặt, giọng điệu đầy ấm ức: “Thật là quá đáng, em gì cũng , mắng thế nào cũng , nhưng ... đừng lấy chuyện đùa. Không thể , thật sự thể , thật sự, thật sự...”
Âu Dương Hạo lặp lặp câu , cúi đầu tay Trâu Miểu, nhưng dám nắm lấy. Anh mím môi, vẻ mặt đầy tủi : “Đừng em thích . Tôi sợ lắm, Trâu Miểu, thật sự sợ...”
“Được .” Trâu Miểu đáp, giọng bình thản. Không để ý , nhưng bàn tay nâng lên, lòng bàn tay hướng về phía Âu Dương Hạo: “Tôi sẽ nữa.”
Âu Dương Hạo giật , ngẩng đầu Trâu Miểu. Trâu Miểu , ánh mắt chân thành: “Tôi xin . Tôi hứa đây là cuối cùng.”
Trong khoảnh khắc , Âu Dương Hạo cảm thấy run rẩy, từng lỗ chân lông như đang phát nhiệt. Anh nắm lấy tay Trâu Miểu, chút do dự kéo lòng , ôm chặt, thật chặt, như giam cả con trong ngực.
Âu Dương Hạo thích ôm Trâu Miểu như thế , nhưng vẫn quên lo lắng: “Em chịu ? Nếu chịu thì cho .”
Trang Thảo
Trâu Miểu im lặng một lúc.
Rồi bỗng nhiên, thở một dài. Âu Dương Hạo cảm nhận cơ thể trong lòng dần thả lỏng. Trâu Miểu khẽ giơ tay lên, vòng lưng , nhẹ nhàng ôm . Sau đó, cựa , như rúc mặt cổ : “Ừm...” Giọng trầm thấp, pha chút rầu rĩ: “Chịu .”
“Đây là đầu tiên em ôm đấy, hắc hắc.” Âu Dương Hạo , giọng vẫn còn nghẹn ngào nhưng ngốc nghếch. Anh ôm Trâu Miểu chặt hơn: “Tôi thích em ôm .”
“Cười ngu cái gì, đồ ngốc,” Trâu Miểu mắng nhẹ một câu. Âu Dương Hạo dường như một tiếng khẽ thoáng qua, nhẹ nhàng và dịu dàng. Trâu Miểu vỗ nhẹ lên lưng , giọng trầm ấm: “Tôi cũng cần học cách thích nghi với những điều . Tôi chịu nổi, nhưng của , mà là vấn đề của . Chúng ... cứ theo cách của mà bước tiếp, đến , sẽ học cách bước cùng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-24.html.]
Âu Dương Hạo siết chặt vòng tay, dụi mặt cổ Trâu Miểu, giọng chút nghẹn ngào: “Ừm, ừm...”
“ tiền đề là còn sống cái .” Trâu Miểu cựa , nhăn mặt phàn nàn: “Anh nhẹ chút , ôm kiểu gãy xương mất.”
“Ôi trời!” Âu Dương Hạo giật , vội vàng buông tay. Anh rối rít xin , thấy quần áo Trâu Miểu nhăn nhúm vì cái ôm , góc tóc bên cũng dựng ngược lên vì tĩnh điện. Anh dè dặt hỏi: “Có đau ?”
“Không đến nỗi.” Trâu Miểu chỉnh quần áo và vuốt nhẹ tóc. Cậu liếc Âu Dương Hạo, bình thản : “Đi ăn cơm thôi. chắc nguội hết , bỏ lò vi sóng hâm .”
Nói xong, Trâu Miểu cúi nhặt túi rác đất, bước tới bên thùng giấy gần đó.
Âu Dương Hạo ngạc nhiên: “Trâu Miểu, em làm gì thế?”
“Không gì.” Trâu Miểu đáp ngắn gọn, cuộn túi rác gọn gàng. Cậu với tay cầm con d.a.o rọc giấy bàn , cắt mở một thùng giấy niêm phong: “Dọn đồ thôi.”
Nghe , Âu Dương Hạo lập tức trở nên hăng hái, nhanh chóng lao tới bên cạnh Trâu Miểu, hớn hở : “Tôi giúp em dọn! Để dọn cho!”
Trâu Miểu sự nhiệt tình quá mức của đẩy sang một bên, lảo đảo một bước. Cậu nhíu mày, bực gắt: “Cơm nước ! Phát điên gì ? Hay định nhịn đói cho đến c.h.ế.t ?”
Biết rõ bụng vốn chịu đói, Âu Dương Hạo lời, nhưng nhịn niềm vui sướng trong lòng. ! Đây chính là Trâu Miểu mà quen thuộc, trạng thái của cuối cùng cũng trở bình thường.
Không hổ, Âu Dương Hạo bỗng thăm dò một câu: “Vậy... cho hôn em một cái ăn ?”
Động tác của Trâu Miểu khựng . Vẻ mặt mất tự nhiên. Trái tim Âu Dương Hạo cũng vì mà thót lên. may mắn , Trâu Miểu chỉ xoay , mặt đỏ bừng, dám thẳng , nhỏ giọng : “Mau lên.”
Trong giây phút , Âu Dương Hạo cảm xúc dâng trào. Anh lập tức kéo Trâu Miểu lòng, ôm chặt, chút ngăn cách. Điều khiến bất ngờ hơn là Trâu Miểu hề phản kháng.
Tận dụng cơ hội, Âu Dương Hạo từ môi hôn dần xuống cổ, ngập ngừng say mê. Anh khẽ đặt một nụ hôn sâu lên cổ Trâu Miểu, như xác nhận điều gì đó, thầm nghĩ: Ừm...