Cú Đấm Đổi Lấy Trái Tim - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-16 12:13:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Anh nghiến chặt răng, hạ quyết tâm, to: "Tôi thích em! Trâu Miểu, thích em!"

 

Lời tỏ tình bất ngờ như một cú sốc lớn. Trâu Miểu đang thu dọn bỗng khựng , chiếc hộp giấy tay cũng rơi xuống đất.

 

Âu Dương Hạo kịp thở phào nhẹ nhõm thì thấy Trâu Miểu xoay , đôi mắt sắc lạnh thẳng : "Anh mấy lời , dùng đến đầu óc để suy nghĩ ?”

 

Âu Dương Hạo hiếm khi thấy ánh mắt lạnh băng của Trâu Miểu như thế . Trong lòng khỏi cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn c.ắ.n răng đáp : "Tôi suy nghĩ rõ ràng! Tôi ! Tôi nghĩ kỹ !"

 

Anh ngập ngừng, dè dặt hỏi: "Em... em cũng thích , đúng ?"

 

Trâu Miểu cau mày: "Đừng đùa kiểu với ." Giọng lạnh lẽo đến đáng sợ, tay kéo túi ni-lông trong sự kiên nhẫn: "Tôi ghét."

 

"Tôi đùa! Tôi... thích em, là nghiêm túc!"

 

Âu Dương Hạo cố lấy dũng khí đáp , tay nắm chặt khung cửa như tự tạo thêm niềm tin cho : ", chín chắn, nhưng thi đậu trường X. Tôi ngu ngốc, thể học cách trưởng thành, học cách làm việc nghiêm túc. Tôi sẽ nhanh chóng làm ! Tôi sẽ định, cùng em sống một cuộc sống yên bình. Dù em thích ..."

 

Âu Dương Hạo suy nghĩ một chút, cố gắng tìm lời để tiếp: "... chẳng em thích đàn ông ? Tôi... là đàn ông mà. Tướng mạo của cũng tệ, còn thường xuyên tập thể hình để giữ dáng. Em thích điểm nào, sẽ cố gắng để điểm đó. Tôi sẽ thật lòng yêu em. Hãy ở bên !"

 

"Ai với ..."

 

Vừa xong, Trâu Miểu lập tức hỏi , ánh mắt tối sầm, giọng trầm xuống, răng nghiến chặt: "Ai với thích đàn ông?"

Trang Thảo

 

Âu Dương Hạo thấy ngón tay Trâu Miểu siết chặt chiếc túi ni-lông màu đen đến trắng bệch, giống như dáng vẻ tay chân lạnh lẽo của mùa đông. Anh thoáng nắm lấy tay Trâu Miểu, nhưng dám. Anh dời ánh mắt, dựa cánh cửa, thẳng mắt : "Không ai với cả. Tôi tự nghĩ . Tôi suy nghĩ cả đêm. Chúng sống cùng lâu như , giờ mới nhận , đúng là quá muộn. nghiêm túc. Tôi thật lòng."

 

Tay Trâu Miểu siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ. Cậu nghiến răng, nhả từng chữ: "Tôi thích đàn ông, và càng bao giờ thích ."

 

Nói xong, xoay tiếp tục thu dọn đồ đạc, giọng bình tĩnh nhưng đầy vẻ phiền chán: "Nếu thực sự quản chuyện của nữa, sẽ . Đừng mấy lời vô nghĩa để trêu đùa , để đuổi ."

 

Lời vô cùng hợp tình hợp lý.

 

động tác thu dọn của Trâu Miểu trở nên cứng đờ, vội vàng. Những tiếng lách cách vang lên khi gom đồ đạc, đôi tay rõ ràng đang run rẩy.

 

Âu Dương Hạo chăm chú Trâu Miểu, giọng nặng nề phản bác, bắt đầu run rẩy: "Em đang dối. Em thích ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-18.html.]

"Không, thích ." Trâu Miểu trả lời, ngoảnh đầu .

 

"Em đang dối." Âu Dương Hạo nhấn mạnh nữa, ánh mắt rời khỏi : "Em thích ."

 

Trâu Miểu nghiêng , tránh ánh mắt của Âu Dương Hạo. Tay siết chặt chiếc túi ni-lông đến mức gân xanh nổi rõ, đôi môi mím thành một đường thẳng.

 

Rất nhanh, như thể nghĩ điều gì, Trâu Miểu đột nhiên thả lỏng nét mặt, lặp nữa: "Tôi thích ."

 

Cậu giả vờ như quan tâm, cầm túi trong tay, động tác nhẹ nhàng, như chẳng chuyện gì xảy .

 

"Em đang lừa . Em thích ," Âu Dương Hạo chịu từ bỏ, ánh mắt đầy cố chấp: "Em rõ ràng thích ..."

 

"Ha..."

 

Trâu Miểu thở hắt , âm thanh nặng nề, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Âu Dương Hạo, thật sự sức mà cãi với nữa. Chỉ vì từng yêu đương, liền nghi ngờ là gay? Nghi ngờ thích ? Anh cần thiết làm ? Ngoài nhiều còn độc lâu hơn cả . Anh trai, nhiều thích, nhưng cũng đừng lấy chuyện để chế giễu khác."

 

Âu Dương Hạo mở to mắt, ngỡ ngàng như tin tai .

 

Chế giễu? Anh ấu trĩ, nhưng ngu ngốc!

 

"Em đang cố tình đ.á.n.h tráo khái niệm! Lý sự cùn!" Âu Dương Hạo lập tức phản bác, giọng gấp gáp: "Tôi bao giờ em là gay, chỉ em thích đàn ông. Chính em tự đưa chuyện đó ! Người song tính cũng thể thích đàn ông! Tôi ngu ngốc. Tôi bạn bè nào đối xử với như cách em đối xử với . Không ai để mặc ôm lấy, dính lấy, đáp ứng yêu cầu vô lý của như . Tôi cũng cảm giác với bất kỳ ai khác. Chúng bạn bè! Là em thích , cũng thích . Chúng chỉ cần thừa nhận điều đó là thể ở bên !"

 

Trâu Miểu lặng trong giây lát, ánh mắt trầm xuống. Cậu lên tiếng, giọng mệt mỏi, gần như kiệt sức: "Anh bao nhiêu thích đây..."

 

Cậu ngừng , hít một thật sâu: "Thật sự đừng làm loạn nữa, Âu Dương Hạo. Tính cách chúng vốn hợp , ngay cả làm bạn cũng nên. Sớm muộn cũng cắt đứt thôi. Anh ở bên cũng thoải mái, đúng ? Mau ăn xong về, ngủ một giấc, suy nghĩ thông suốt . Con vì thiếu một bạn mà sống nổi."

 

"Tôi bao giờ cảm thấy thoải mái khi ở bên em. Tôi thích ở bên em!" Âu Dương Hạo gần như gào lên, giọng nghẹn : "Tôi thích em!"

 

Trâu Miểu thở dài, đôi tay cầm túi ni-lông run rẩy: " thích ở bên . Được ? Tôi thích ."

 

"Em dối!"

 

Nhìn Trâu Miểu cố chấp như , Âu Dương Hạo gấp gáp đến mức chẳng màng gì nữa, gạt bỏ cả lòng tự tôn: "Em thể vì một đứa ngốc như mà trả giá nhiều năm như ! Tốt nghiệp xong còn ở chăm sóc , ngủ chung giường với , để ở nhà em. Em còn dám thích ở bên ? Em đang chối! Em rõ ràng thích , tại chịu thừa nhận? Tôi thích em! Tại chúng thể ở bên ? Em rõ ràng thích ! Em chính là thích ! Chính là nó thích !"

 

"Đông!"

 

Đột nhiên, Trâu Miểu ném mạnh túi rác trong tay xuống đất. Túi vỡ tung, đồ đạc bên trong rơi , văng khắp nơi.

Loading...